Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Công ty cho nghỉ Tết , về tôi tạm lái chiếc xe mới mua cho em trai ra chợ mua đồ ăn.
đi một lúc đã nhận tin nhắn từ cô em dâu tương lai.
“Ai cho chị lái xe?”
“Đồ ngu, lái xe về ngay, không thì tôi báo cảnh sát!”
Sau đó cô còn dẫn cả nhà hùng hổ kéo đến, bắt tôi trả tiền thuê xe theo giá 5.000 một ngày.
Lại còn đòi tôi phí “lên cửa” 188.000 tệ, không tính vào sính lễ.
dáng vẻ ngạo mạn của cô , sự hung hăng của bên thông gia và sự im lặng của em trai tôi, tôi đưa ra một quyết định.
Thằng em trai nhu nhược ấy tôi có thể không cần, nhưng của cô , hôm tôi nhất định phải t//át cho sưng lên!
1.
Giữa tháng Mười Hai, sếp tôi ban hành một thông báo.
Vì năm chúng tôi hoàn nhiệm vụ vượt mức và còn hoàn , ngoài tiền thưởng cuối năm theo kế hoạch, còn thưởng hai tháng lương, đồng thời nghỉ phép năm có lương .
Chúng tôi hò reo xong thì bắt đầu chuẩn ai về nhà nấy.
Vì vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến Tết, lại tôi hơi xa, tôi nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn định đi tàu cao tốc chuyển xe về. Chỉ là đồ mang về cho gia đình quá, đi đường sẽ hơi vất vả thôi.
Nhà tôi có một đứa em trai. Bố mất , chỉ còn mẹ một mình kéo hai chị em tôi lớn lên.
Từ hồi học cấp tôi đã học làm, học phí đại học cũng dựa vào khoản vay hỗ trợ sinh viên, còn đi làm kiếm chút tiền phụ giúp nhà.
Mẹ thì chuyên tâm chăm em trai hơn tôi bốn tuổi. Nhưng em tôi, Từ Hạo Miểu, học hành bình thường, chưa tốt nghiệp cấp đã chọn ra ngoài đi làm. Mãi đến khi tôi đứng vững phố, tôi mới bỏ tiền cho nó mở một homestay , nó mới quay về sống.
Thu nhập thường ngày chủ yếu đến từ homestay, lại nó và mẹ cùng quản lý, nên chi phí tiết kiệm rất .
Tôi báo trước với mẹ và em trai thời gian tôi về đến nhà, còn dặn kỹ lần này đồ tôi mang về rất , em tôi đừng quên ra đón.
Đầu năm ngoái tôi còn mua cho Từ Hạo Miểu một chiếc SUV cỡ , tiện cho cả nhà đi lại và cho nó chạy lên thị trấn nhập hàng. Lần này đúng là tiện thật.
Chỉ là sau khi xuống xe khách, tôi quanh một vòng, lại chỉ bóng dáng mẹ tôi chạy lúp xúp về phía tôi.
“Mẹ, sao chỉ có mình mẹ?” Tôi cau mày. “Từ Hạo Miểu đâu?”
Mẹ giúp tôi xếp từng kiện hành lý lên chiếc xe bánh , ngẩng đầu cười gượng một : “Em con quen bạn gái , hôm nhà gái nói ống nước nhà hỏng, em con qua , nó chưa xong việc nên mẹ qua trước.”
Em tôi có bạn gái, này tôi biết. Tôi còn đưa nó 5.000 tệ, đừng keo kiệt quá với con gái người .
Nhưng ống nước ư? tôi gì cũng là huyện , thợ ống nước đâu khó tìm, sao kiểu này cũng phải tự tay làm?
sắc tôi không tốt, mẹ cẩn thận giải thích giúp Từ Hạo Miểu:
“Em con thật sự muốn cưới cô gái đó. Lần này cũng là phát sinh đột ngột… Con gái à, mình về trước đã, về nói sau.”
mẹ vì lạnh đỏ bừng, tôi chỉ đành thở dài, quàng khăn của mình lên cổ mẹ xong thì lái chiếc xe bánh điện chở mẹ về homestay.
Đến hơn mười giờ đêm, tôi và mẹ ăn cơm xong, ngoài cửa mới vang lên giọng của Từ Hạo Miểu.
2.
“Chị!”
Từ Hạo Miểu mặc áo khoác da, tôi liền hớn hở: “Chị về ! Em nhớ chị muốn ch//ết!”
Tôi né ôm của nó, nó khẩy cười một tiếng.
“Tôi chẳng cậu nhớ tôi chỗ nào. Ống nước xong chưa?”
Tôi nói vậy, Từ Hạo Miểu liền lúng túng: “Xin lỗi chị… Hôm Kiều Kiều giận em, tính cô ấy tiểu thư, lại khó dỗ…”
Ồ, tôi hiểu .
Tôi cười lạnh: “Vậy là ống nước là giả, dỗ bạn gái mới là thật, đúng không?”
Từ Hạo Miểu phát hiện mình lỡ miệng, lập tức không biết nói sao, đỏ bừng, tay chân luống cuống tôi.
Tôi cũng lười ý nó, quay đầu lên lầu dọn phòng có khách trả.
Nói về Từ Hạo Miểu thì sao nhỉ, nó quá thật thà, đần độn, bình thường đúng kiểu “ gậy đánh không ra nổi một tiếng rắm”.
Cũng vì vậy đi làm bên ngoài hay b/ắt nạ/t. Đợi tình hình của tôi khá lên, tôi mới nảy ý định kéo nó một tay.
Như vậy nó kiếm tiền, mẹ tôi có gì cũng có người trông coi.
Tôi còn tính đợi một thời gian, khi căn nhà tôi mua phố xong, sẽ đón mẹ lên . Giờ nghĩ lại, chắc phải làm thôi, thằng Từ Hạo Miểu này bây giờ cả trái tim đều đặt hết lên người con gái kia, không chừng nhà còn lơ là mẹ đến mức nào.
tôi không vui vì nó “trọng sắc khinh chị”, nhưng sao cũng là chị em ruột, không cần bụng mãi.
Tôi tính hôm đi mua ít đồ ngon: mua thịt cá cho xịn, mua hải sản, gọi bạn gái em tôi đến ăn bữa cơm, tôi tự tay nấu, cũng tiện gặp người một lần.
Thế sáng tôi dậy lại chỉ có mẹ ngồi quầy thu ngân. Hỏi mới biết bạn gái em tôi, Tần Nguyệt Kiều, kêu đau bụng, nhất quyết bắt Từ Hạo Miểu phải qua ngay xoa bụng cho cô .
Mấy tình tứ kiểu đôi trẻ tôi cũng không lòng, nhắn cho Từ Hạo Miểu một tin, tối nhớ dẫn Tần Nguyệt Kiều về ăn cơm.
Tôi ra cổng đi một vòng không taxi, sân chỉ có chiếc SUV của Từ Hạo Miểu, thế là tôi quay lại.
“Mẹ, chìa khóa xe của Từ Hạo Miểu đâu?”
Tôi hỏi xong, mẹ tôi mò tìm đưa cho tôi một chùm chìa khóa có móc treo màu hồng phấn.
“Đây là chìa khóa xe của Từ Hạo Miểu ạ?” Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu ra, chắc là móc khóa bạn gái nó treo.
“Con đi mua đồ ăn, chắc mua lắm, con lái xe của Từ Hạo Miểu đi trước. Nó về hỏi, mẹ nói giúp con một tiếng.”
Mẹ “ừ” một tiếng, cúi đầu tiếp tục kiểm hàng.
Mãi đến khi lên xe, tôi mới phát hiện tình trạng xe.
Liếc mắt một toàn là màu hồng.
Rất đồ nội thất xe đều đổi màu hồng phấn, trên táp lô bày kín đồ trang trí , ngay cả chỗ nối của túi khí cũng dán từng món đồ .
Vô lăng bọc một lớp vệ màu hồng nhạt, chỗ cửa gió điều hòa còn treo một chiếc chuông .
kiểu gì cũng không giống xe đàn ông lái, trái lại đúng kiểu con gái thích trang trí.
Ghế phụ còn dán một tấm bảng, trên đó viết: “Ghế chuyên dụng của bạn gái, ai vi phạm ch//ết bất đắc kỳ tử.”
tôi nổi nóng, nhưng cũng chẳng tiện nói gì.
Từ Hạo Miểu cưng chiều bạn gái là của nó, nhưng chiếc xe này còn dùng đưa đón khách homestay, chẳng lẽ sau này chỉ ngồi xe riêng, không cho khách ngồi ghế phụ nữa sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn ép bực xuống.
sao xe cũng là mua cho em trai, xử lý thế nào cũng là nó quyết. Nó còn không có vấn đề, tôi có thể nói gì đây?
Tôi lạnh nổ máy, lái thẳng đến trung tâm thương mại lớn nhất .
Nghĩ tối sao cũng gặp , tôi mua khá rau quả loại đắt, thịt và hải sản cũng chọn loại ngon nhất.
Lần này về ngoài quà cho Từ Hạo Miểu và mẹ, tôi còn chuẩn cho bên nhà gái một sợi dây chuyền vàng làm quà ra mắt.
Nhưng đúng lúc tôi thanh toán xong, chuẩn lên xe, điện thoại lại nhận tin nhắn của em trai.
Mở ra, tôi lập tức nhíu mày.
【Từ Hạo Miểu: Từ không lái xe của em nữa!】