Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cô ta: “Anh Trần, hôm nay cảm ơn anh đã giúp em chuyển đồ nhé~”
Anh ta: “Không có gì, con gái như em không khiêng nổi đâu.”
Cô ta: “Anh thật .”
Anh ta: “Haha.”
Rất bình .
28 tháng 11 năm 2022.
Cô ta: “Anh Trần, cuối tuần anh rảnh không? Nhà em mới thuê bị rò ống , không biết tìm ai sửa.”
Anh ta: “Anh qua xem.”
Vẫn rất bình .
15 tháng 12 năm 2022.
Cô ta: “Anh Trần, anh có vợ rồi phải không?”
Anh ta: “Ừ, kết rồi.”
Cô ta: “ mà anh vẫn với em thế.”
Anh ta: “Là bạn mà.”
Tôi tục xuống.
7 tháng 1 năm 2023.
Cô ta: “Hôm nay lạnh quá, ở nhà một chán thật.”
Anh ta: “Anh qua với em.”
Cô ta: “Vợ anh không quản anh sao?”
Anh ta: “Cô ấy ở nhà trông con, không quản được.”
Anh ta: “ bọn anh chẳng còn tình cảm gì. Kết chỉ là ở với nhau cho có.”
Tay tôi dừng lại một chút.
Ở với nhau cho có.
20 tháng 1 năm 2023.
Cô ta: “Anh Trần, sau này em anh là gì cho hay nhỉ? Em không muốn anh là anh Trần .”
Anh ta: “ gì?”
Cô ta: “Chồng?”
Anh ta: “ thì em là vợ anh rồi.”
Cô ta: “ anh sửa ghi trong danh bạ đi.”
Anh ta: “Sửa rồi.”
Từ ngày đó, ghi của cô ta biến thành “Vợ”.
Còn tôi, ngay từ đầu đã là “Người ở nhà”.
Tôi tục xuống.
Những đoạn trò theo, tôi không muốn đọc từng dòng .
Tôi thẳng phần sử chuyển tiền.
Chuyển tiền WeChat. Chuyển tiền Alipay. Chuyển khoản ngân hàng.
Tôi lấy giấy bút ra, ghi từng khoản một.
Tháng 2 năm 2023: đóng tiền thuê nhà cho cô ta 5.500.
Tháng 3: 5.500.
Tháng 4: 5.500.
Cho tháng 12 năm 2024.
Tròn 23 tháng.
5.500 nhân 23.
126.500.
tục xuống dưới.
Ngày 8 tháng 3 năm 2023, chuyển 3.500, ghi “mua quà cho vợ”. Ngày Quốc tế Phụ nữ.
Hôm đó tôi nhận được gì?
Không có gì cả.
Ngày 20 tháng 5 năm 2023, chuyển 5.200, ghi “520 vui vẻ”.
Hôm đó Trần Đào nói với tôi “ ty tăng ca”.
Tôi ghi từng khoản một.
Túi xách: một chiếc tote Gucci, 18.000. Một chiếc ví Coach, 3.800.
Mỹ phẩm dưỡng da: kem La Mer, 3.800.
hoa: một chai 3.500.
Tôi dừng lại ở dòng này.
hoa. 3.500.
Quốc khánh năm ngoái, tôi trúng một chai hoa trong trung tâm thương mại. 2.800 tệ.
Tôi nói với Trần Đào là muốn mua.
Anh ta nói: “Ai tiêu tiền đó gì? Xịt cho ai ngửi?”
Tôi không mua.
Chai anh ta mua cho cô ta còn đắt chai tôi muốn 700 tệ.
Tôi tục ghi.
Tháng 3 năm 2024, chuyển khoản ngân hàng 120.000, ghi “tiền đặt cọc xe”.
Anh ta mua cho cô ta một chiếc xe.
12 vạn tiền đặt cọc.
Tôi nghĩ lại, tháng đó tôi nói với Trần Đào rằng An An nên đăng ký lớp tiếng Anh ngoại khóa, một học kỳ 6.800.
Anh ta nói: “Đắt quá, lớn chút rồi tính.”
Tôi cộng tất cả những con số lại.
Tiền thuê nhà: 126.500.
Chuyển tiền và quà: 213.500.
Tiền đặt cọc xe: 120.000.
Cộng lại — 460.000.
460.000.
Chiếc áo bông tôi mặc suốt bốn năm nay, 399 tệ. Khóa từng hỏng một lần, tôi tự khâu lại.
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn, con số đó.
Sau đó tôi mở thêm một đoạn trò khác.
Ngày 17 tháng 3 năm 2024, cô ta anh ta: “Vợ anh biết không?”
Anh ta nói: “Không biết. Cô ấy chỉ biết trông con, chẳng hiểu gì cả.”
Cô ta nói: “Thế nếu cô ấy biết thì sao?”
Anh ta nói: “Cô ấy được gì? Ly rồi cô ấy chẳng có gì.”
Chẳng hiểu gì.
Chẳng có gì.
Báo cáo tác của anh là ai viết?
Thăng chức của anh là ai giúp?
Mỗi bữa cơm anh ăn là ai nấu?
Con trai anh là ai nuôi lớn?
Chẳng hiểu gì.
Chẳng có gì.
Tôi gập máy tính lại.
Không khóc.
Ngồi một lúc.
Rồi mở điện thoại, chụp tấm ảnh.
sử trò trên màn hình máy tính.
Bản ghi chi tiết chuyển tiền tôi viết tay.
Và khung ảnh trên bàn của anh ta — tấm ảnh cưới của chúng tôi.
Bức ảnh thứ không phải là bằng chứng.
Là để nhắc chính tôi — người đó, đã từng thật sự tồn tại.
Người phụ nữ ngốc nghếch từng giúp anh viết PPT, thay anh tiết kiệm tiền, mặc chiếc áo bông 399 tệ đó — đã từng thật sự tồn tại.
Từ bây trở đi, cô ấy không còn tồn tại .
Tôi lại mở máy tính.
Lần này, tôi không xem sử chuyển tiền.
Tôi xem nội dung trò .
Từng chữ, từng câu.
Ngày 12 tháng 6 năm 2024.
Cô ta: “Chồng ơi, hôm nay em đi dạo phố, thấy một chiếc váy đẹp lắm.”
Anh ta: “Bao nhiêu tiền?”
Cô ta: “4200.”
Anh ta: “Mua đi. Anh chuyển cho em.”
Cùng ngày hôm đó.
Trong sử WeChat của tôi, có một tin nhắn tôi gửi cho Trần Đào: “Dép sandal của An An chật rồi, em đưa con đi mua đôi mới.”
Anh ta trả lời: “Đừng mua đắt quá, trẻ con lớn nhanh.”
Cuối cùng đôi sandal An An đi là 89 tệ.
4200 so với 89.
Tôi tục xem.
Tháng 7 năm 2024.
Cô ta: “Chán quá à, muốn đi du .”
Anh ta: “Muốn đi đâu?”
Cô ta: “Tam Á?”
Anh ta: “Được, anh xin nghỉ.”
Tôi mở lại WeChat của .
trong tháng đó, tôi từng Trần Đào: “Hè này có nên đưa An An đi biển không? Ở nhà trẻ con vẽ một bức tranh biển, muốn biển thật.”
Anh ta nói: “Nóng lắm. Với lại vé máy bay đắt. Đợi mùa thấp điểm đi.”
Anh ta đã đưa người phụ nữ kia đi Tam Á. Ở bốn ngày.
Hóa đơn điện tử của khách sạn nằm trong email của anh ta, tôi thấy rồi.
Vịnh Hải Đường. 3200 một đêm.
Bốn đêm 12800.
Bức tranh biển An An vẽ, tôi đã giúp con dán lên tủ lạnh.
Bây vẫn còn đó.
Tôi lại tháng 9 năm 2024.
Cô ta: “Chồng ơi, khi nào anh ly ?”
Anh ta: “Đợi An An lớn một chút.”
Cô ta: “Lần nào anh nói .”
Anh ta: “Bé cưng đừng vội.”
Cô ta: “Em 27 rồi.”
Anh ta: “Anh biết. Anh sẽ cho em một câu trả lời.”
Cô ta: “Thế còn vợ anh?”
Anh ta: “Cô ấy à? Cho cô ấy ít tiền là được. Cô ấy chẳng có bản lĩnh gì, ly rồi chẳng tìm được người nào anh.”
Chẳng có bản lĩnh gì.
Chẳng tìm được người nào anh.
Tôi hai câu này, trong đầu bỗng hiện lên một cảnh.
Cuối năm ngoái, anh ta nhận được tiền thưởng cuối năm, ty còn bình chọn anh ta là “Quản lý xuất sắc nhất”.
Tối hôm đó anh ta uống rượu về, tâm trạng rất , nói với tôi: “Sếp nói khả năng báo cáo của anh là mạnh nhất bộ phận.”
Tôi cười cười.
“ là rồi.”
Anh ta đặt chiếc cúp lên tủ trong phòng việc.
Tôi đã lau bụi cho nó suốt một tuần.
Quản lý xuất sắc nhất.
Khả năng báo cáo mạnh nhất.
23 bản PPT.
Mỗi một chữ.
Mỗi một biểu đồ.
Mỗi một con số.
Đều do tôi .
Tôi đóng máy tính lại.
hồ, một chiều.
Còn tiếng rưỡi mới đón An An.
Tôi lục trong ngăn một cuốn sổ tay, loại tôi ghi thức nấu ăn và thông báo của nhà trẻ An An.
Lật trang trống.
Bắt đầu viết.
Dòng thứ nhất: Ảnh chụp sử trò — đã chụp.
Dòng thứ hai: Chi tiết chuyển tiền — 460.000.
Dòng thứ : Người thụ hưởng bảo hiểm — kiểm tra.
Dòng thứ tư: Đăng ký xe — kiểm tra.
Dòng thứ năm: Sổ đỏ — trong két sắt. Tên hai người.
Dòng thứ sáu: Luật sư — Phương Khiết.
Phương Khiết là bạn cùng phòng đại học của tôi. Cô ấy là luật sư. Chúng tôi đã năm không gặp nhau rồi.
Tôi tìm WeChat của cô ấy, nghĩ một chút cách nói.
Gõ một dòng: “Tiểu Khiết, có tiện không? muốn một việc.”
Gửi đi.
Hai phút sau cô ấy trả lời: “ đây. Sao ?”
Tôi gõ: “Liên quan ly .”
Cô ấy không tại sao.
Cô ấy trả lời: “Chiều nay cậu rảnh không? điện cho cậu.”
Tôi nói được.
Sau đó tôi vào , rót cho một cốc .
Đứng trong uống hết.
Bên cạnh cốc là nửa cái bánh bao Trần Đào sáng nay chưa ăn, đã nguội.
Tôi ném cái bánh bao vào thùng rác.
Trần Đào về nhà lúc bảy tối.
Tôi đã đón An An, nấu cơm, tắm cho con.
An An đang xem hoạt hình trong phòng khách.
Khi Trần Đào đẩy cửa vào, mắt anh ta đỏ.
“Tô Vãn…”
Giọng anh ta khàn đi.
Tôi đang lau trong , không quay đầu lại.
“Ăn cơm đi.” tôi nói.
Anh ta đi tới, đứng sau lưng tôi.
“ hôm nay… anh giải thích với em.”
“Ừ.”
“Cái WeChat đó là nghiệp. Cô ấy… cô ấy anh là chồng chỉ là đùa thôi. Người trẻ mà.”
Tôi lau xong , treo khăn lên.
Quay người lại anh ta.
“ nghiệp nào?”
Anh ta khựng lại.
“Phòng hành chính của ty. Tên… tên Lâm Nguyệt. Chỉ là nghiệp bình .”
“ nghiệp bình hầm canh cho anh?”
Anh ta không nói gì .
“ nghiệp bình , anh cô ta là vợ?”