Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
“Muốn khóc thì cứ khóc, đừng nhịn.”
Đúng lúc tôi chìm trong nỗi buồn vô cớ, một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai.
Tôi giật mình.
Vội quay đầu lại.
Chỉ thấy Hoắc Kiêu Hàn không biết đã cạnh tôi từ lúc nào.
Anh như không có chuyện gì, đưa cho tôi một chiếc khăn tay.
“Này.”
Tôi nhìn chằm chằm một lúc, lắp bắp nhận lấy:
“…Cảm, cảm ơn út.”
Nhưng lại không dám thật sự dùng để lau nước mũi lau nước mắt.
sao chiếc khăn này… nhìn là biết rất đắt.
Làm bẩn rồi tôi không đền nổi.
Thật sự không đền nổi.
Tôi cầm khăn, ngón tay vô thức cuộn lại, có chút luống cuống.
Thấy vậy, Hoắc Kiêu Hàn bỗng khẽ cười:
“Tôi đáng sợ đến vậy sao?”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
“ sao mỗi lần em thấy tôi cũng như gặp địch vậy.”
Nói rồi, bên mỏng của người đàn ông thoáng hiện một tia giễu, giọng nghe có chút trầm .
đây, Hoắc Kiêu Hàn luôn xuất hiện mặt tôi với thân phận trưởng bối.
Tôi hai anh em họ Hoắc gọi anh một tiếng “ út”.
Vừa kính vừa sợ.
Đột nhiên biết được anh thầm thích mình…
Cảm giác ấy thật khó nói lời.
Cũng vì , câu hỏi của anh tôi không biết phải trả lời nào.
May mà người đàn ông đủ lịch thiệp, không ép tôi phải cho đáp án.
Anh rất nhanh thu lại vẻ mất mát.
“Thôi vậy, ngày tháng còn dài.”
Rồi lập trường của người từng trải, dặn dò:
“Nhưng Minh Tụng, tôi hy vọng tương lai của em không bị ai trói buộc, cũng đừng ti thương hại.”
“Hãy chính chính bước ra của riêng mình.”
【 Cho tương lai của em… không có tôi tham dự. 】
Hoắc Kiêu Hàn cúi mắt nhìn tôi rất nghiêm túc.
Trong đôi mắt đen trắng phân minh ấy không lẫn chút dục niệm nào.
Chỉ có lời chúc chân và kỳ vọng tha thiết.
Trong khoảnh khắc, một góc nào trong tim tôi bỗng sụp .
14
Dường như để trừng phạt tôi.
Khoảng gian sau , hai anh em họ không để tới tôi nữa.
Cho đến ngày tra điểm thi học.
Trong vòng bạn bè, Bạch Tiêu Tiêu đăng cao điệu một bức ảnh chung với anh em họ Hoắc.
Cô ta ở giữa.
Hai người họ hai bên.
nghiêng mắt nhìn cô ta đầy thâm tình.
thích:
【 khắc định sinh tử đã tới, tim nhỏ căng thẳng đập “thình thịch”. 】
【 May mà có hai kỵ sĩ trung bảo vệ bên cạnh mình [bĩu kiêu ngạo.jpg] 】
Bên dưới tràn ngập lời tâng bốc.
Bình luận càng như ăn Tết, vui mừng hớn hở:
【 Oh yeah, này coi như công khai trá hình rồi nhỉ? 】
Nhưng họ không biết…
Lúc này trong điện thoại tôi nằm hai tin nhắn chưa đọc.
Một từ Hoắc Duẫn Chấp, một từ Hoắc Duẫn Chiêu.
Hoắc Duẫn Chiêu:
【 Buồn cười thật, cô còn chưa chịu cúi đầu à? Với cái điểm rách của cô, không tôi ra nước ngoài thì khỏi có sách mà đọc. 】
Hoắc Duẫn Chấp:
【 Thi không tốt? Không sao, sang Đức rồi tôi sẽ quyên tiền xây lầu cho cô nhập học. 】
Tôi không trả lời cái nào.
Chỉ thản nhiên tắt màn hình, chăm nhìn điểm số vừa công bố trang web…
Tổng điểm: 678.
Tuy không phải cực cao.
Nhưng đủ để tôi vào một trường học khá tốt trong nước.
15
Đã quyết định tương lai.
Việc còn lại chỉ có nỗ lực.
Tôi không muốn bị người khác khống chế, vậy phải độc lập tài chính .
Sau khi điền nguyện vọng.
Trong những ngày chờ nhập học, tôi ra ngoài làm thêm kiếm tiền.
Tôi chẳng có gì nổi bật.
Chỉ có nhiếp ảnh là còn tạm đem ra được.
Vân dường như nhìn thấu tâm tư tôi, vẫn luôn âm thầm giúp tôi kết nối công việc.
Tôi đi sớm về khuya.
Hôm lúc về đã là nửa đêm.
Biệt thự yên tĩnh như tờ.
Điện thoại tôi hết pin.
Tôi mò mẫm đi trong bóng tối.
Khi đi ngang qua sofa, trong phòng khách tĩnh mịch bỗng vang lên một giọng nói:
“Đi đâu về đấy?”
Tôi hoảng hốt giật mình.
Giây tiếp …
“Bốp” một tiếng, đèn bật sáng.
Ánh đèn chói lòa khiến người ta không mở nổi mắt.
Tôi bản năng giơ tay che lại.
Qua khe ngón tay, tôi nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng .
Là Hoắc Duẫn Chấp.
Anh lạnh lùng chất vấn:
“Cô định giận dỗi đến bao giờ?”
“Tôi không hiểu anh nói gì.”
Tôi quay đầu đi thẳng lên .
Hoắc Duẫn Chấp bị thái độ hờ hững của tôi chọc giận, quát khẽ:
“Minh Tụng!”
“Có phải tôi và Duẫn Chiêu đã nuông chiều cô quá mức rồi không? Khiến cô giờ đây không coi ai ra gì!”
Không coi ai ra gì?
Nực cười thật.
Tôi bậc thang tầng hai, từ cao nhìn anh, từng chữ một nói rõ ràng:
“Hoắc Duẫn Chấp, từ đầu đến cuối, kẻ không coi ai ra gì… chính là anh và Hoắc Duẫn Chiêu!”
Xem tôi như trò hề mà đùa bỡn.
Đùa giỡn tình cảm của tôi.
Anh nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, bỗng nguôi giận, rộng lượng nói:
“Tôi biết vì chuyện tôi và Duẫn Chiêu hai lần thiên vị Tiêu Tiêu nên trong lòng cô có khí. Tôi không so đo với cô.”
“Nhưng nào, cô cũng không thể lấy tiền đồ của mình ra đùa chứ?”
“Tôi và Duẫn Chiêu đã quyết định sẽ vì Tiêu Tiêu mà cả đời không cưới.”
“Còn cô mất đi thân phận thiếu phu nhân tương lai của họ Hoắc, không học vấn không bối cảnh, cuối cùng cũng chỉ có thể giống mẹ ruột cô — làm bảo mẫu, làm công việc hèn mọn.”
“Nhưng nể tình nghĩa đây, tôi vẫn cho cô thêm một cơ hội.”
“Máy bay 11 giờ sáng mai, quá giờ không đợi.”
Nghe vậy, tôi không nhịn được cong cong khóe .
Không khéo.
Vé cao tốc của tôi là 10 giờ.
Đi Dung xa nghìn dặm.
Hoắc Duẫn Chấp thấy bộ dạng này của tôi, lại tưởng tôi đã nghe lọt lời anh.
Anh đắc cong , tay đút túi nói:
“Tiêu Tiêu còn ở tôi chờ tôi về dỗ ngủ, tôi không nói nhảm với cô nữa.”
Nói xong, anh quay người rời đi thẳng.
16
Ngày hôm sau.
Tại ga tàu cao tốc.
Trong phòng chờ.
Mắt thấy sắp đến giờ kiểm vé, Vân lưu luyến kéo cần vali của tôi.
“Tụng Tụng, với số điểm 678 của , hoàn toàn có thể học học ở Kinh mà.”
“Sao nhất định phải đi xa tận Dung như vậy chứ?”
“Sau này muốn gặp một lần cũng khó.”
Tôi nhìn người phụ nữ luôn coi mình như ruột, không né tránh mà thẳng thắn nói ra suy nghĩ thật lòng:
“Bởi vì chỉ có như vậy… có thể hoàn toàn cắt đứt với cuộc đời đây.”
“Tụng Tụng…”
Vân lời đến bên miệng lại nuốt .
Đúng lúc im lặng, điện thoại tôi rung lên.
Có tin nhắn .
Bạch Tiêu Tiêu gửi:
【 Minh Tụng, ngại quá nha~ hạnh phúc của cậu tôi hưởng đây! 】
Kèm một tấm ảnh.
Trong ảnh, Bạch Tiêu Tiêu chu hạnh phúc nhìn vào ống kính.
Còn hai anh em họ Hoắc hai bên, mỗi người hôn lên má cô ta.
Vân cũng nhìn thấy, tức đến đỏ cả mắt, mắng:
“Đồ khốn kiếp, đúng là quá hoang !”
Tôi lướt danh sách, mặt không biểu cảm xóa luôn WeChat của ba người họ, rồi nói:
“ Vân, nếu thật sự là người anh Duẫn Chấp và Duẫn Chiêu thích… thì cứ tác cho họ đi.”
sao song sinh cùng một người phụ nữ sinh …DNA cũng giống nhau.
Không quan trọng cha ruột là ai.
Nếu họ bị chia cắt, tôi sợ mình sẽ bị họ ghi hận, lặp lại bi kịch trong những dòng bình luận kia.
Nói xong câu này, tôi không còn chút lưu luyến nào nữa, kéo vali quay người đi về phía cổng kiểm vé.
…
Bên kia.
Sân bay.
Ba người ảnh xong.
Bạch Tiêu Tiêu liền hớn hở đăng vòng bạn bè.
Nhưng Hoắc Duẫn Chấp lại bị một cảm giác bồn chồn bao trùm.
Anh liên tục mở điện thoại rồi tắt màn hình.
Hết nhìn giờ lại nhìn về phía cửa sân bay.
Hoắc Duẫn Chiêu thấy, hỏi:
“Sao vậy?”
Giữa mày Hoắc Duẫn Chấp tụ một tầng u ám:
“Minh Tụng vẫn chưa tới.”
Nghe vậy, chân mày đen đậm của Hoắc Duẫn Chiêu cũng nhíu chặt.
“Tôi gọi cho cô ta.”
Nhưng hai người liên tiếp gọi mấy cuộc.
Không ngoại lệ, tất cả là:
“Thuê bao bận…”
Rõ ràng.
Họ đã bị kéo vào danh sách đen.
Hoắc Duẫn Chiêu hoàn toàn nổi giận, mở WeChat gõ chữ:
【 Minh Tụng, cô rốt cuộc làm cái gì? Giận dỗi cũng phải có chừng mực chứ? 】
Gửi đi.
Giây tiếp , màn hình hiện lên một dấu chấm than đỏ chói.
Cuối cùng, anh như nhận ra điều gì .
Bàn tay cầm điện thoại khẽ run lên.
17
Rời xa hai anh em họ Hoắc.
Tôi phát hiện bên ngoài toàn là trời nắng.
Không hề có nhiều âm mưu đấu đá như tưởng tượng.
Cả năm nhất học tôi sống rất vui vẻ.
Ngoại trừ… Hoắc Kiêu Hàn — biến số duy nhất.
Kỳ nghỉ hè.
Tôi và bạn cùng phòng nhận một job ảnh sự kiện.
Nhưng khách hàng cực kỳ khó tính.
nào cô ta cũng không hài lòng.
Cô ta lại một lần nữa mắng chúng tôi té tát.
Đối phương có quan hệ rất rộng trong trang.
Chúng tôi sợ vì nóng nảy nhất mà bị phong sát.
Vì vậy không cãi lại, không biện minh.
Chỉ cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, là em làm chưa tốt, em sẽ sửa ạ…”
Vốn dĩ cô ta còn rất nhiều lời cay nghiệt hơn.
Nhưng thấy chúng tôi ngoan ngoãn chịu trận như vậy, cô ta vừa tức vừa buồn cười.
Nghẹn một lúc buông một câu:
“…Hai đứa vô dụng, bao cát chịu đòn.”
Tôi và bạn cùng phòng: “……”
Trong lòng khổ nhưng không dám nói.
Đúng lúc , Hoắc Kiêu Hàn đến.
Anh đẩy cửa bước vào.
Ánh nắng vàng rực lập tức tràn vào phòng.
Anh trong vùng sáng, cả người như được dát một lớp viền vàng.
nét cũng phủ một tầng hư ảnh.
Anh liếc nhìn tôi và bạn cùng phòng cúi đầu chịu mắng, thuận miệng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Hiển nhiên khách hàng rất quen với Hoắc Kiêu Hàn.
Cô ta phiền não phất tay:
“Nhiếp ảnh chính có việc, tạm cử hai cô bé tới, kết quả tệ hết sức.”
Nghe vậy, Hoắc Kiêu Hàn không đánh giá đúng sai, chỉ nói:
“Có lẽ… cô nên thử giao mình cho họ, để họ do phát huy.”
Khách hàng kinh ngạc:
“Anh nghiêm túc đấy à?”
Hoắc Kiêu Hàn nói:
“Tôi biết hai cô bé này, là những cô gái rất khá, rất có sáng tạo và tưởng.”
“Còn từng đạt giải trong cuộc thi nhiếp ảnh toàn quốc.”
“Thật hay giả vậy?”
Khách hàng nửa tin nửa ngờ.
không hiểu vì sao Hoắc Kiêu Hàn lại giúp chúng tôi nói chuyện.
Nhưng tôi và bạn cùng phòng nhìn nhau một cái — biết cơ thiệu đã tới.
Lập tức lấy iPad ra, nhiệt tình thiệu tác phẩm.
Vì chúng tôi là người trong nhiếp ảnh, khách hàng thường nghi ngờ năng lực, không chịu giao quyền chủ động.
Nhưng hành động hôm nay của Hoắc Kiêu Hàn…
Không khác gì giúp chúng tôi phá vỡ rào cản.
Sau khi xem tác phẩm, khách hàng vô cùng kinh ngạc, gật đầu tin phục:
“Được, hai cô cứ do phát huy.”
Cuối cùng, chúng tôi ra bộ ảnh cá nhân khiến cô ta rất hài lòng.
Thậm chí còn chủ động nói sẽ thiệu khách cho chúng tôi.
Suốt quá trình, bạn cùng phòng vui đến mức cười không khép miệng.
Cuối cùng, Hoắc Kiêu Hàn lái xe đưa chúng tôi về trường.
xe, bạn cùng phòng bản năng lịch sự vẫy tay cảm ơn:
“Làm phiền anh rồi…”
Giọng cô ấy bỗng khựng lại, nghi hoặc nhìn tôi:
“Tụng Tụng, anh ấy là gì của cậu vậy?”
Tôi căng thẳng đến mức bấu ngón tay, khẽ động — hai chữ “ út” suýt buột ra.
Hoắc Kiêu Hàn đã nhanh hơn tôi một bước:
“Anh trai.”
Anh ngồi ở ghế lái, một tay tùy đặt vô lăng, bổ sung:
“Tôi và Tụng Tụng ở đối diện nhau.”
Cửa phòng ngủ đối diện… cũng tính là đối diện nhỉ?
Bạn cùng phòng không biết nội tình, kéo dài giọng đầy ẩn :
“Ồ ~ anh trai hàng xóm nha~”
“Vậy hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về, anh trai hàng xóm của Tụng Tụng.”
Ánh mắt trêu chọc của cô ấy rơi người tôi.
Còn Hoắc Kiêu Hàn thì tâm trạng rất tốt, khẽ “ừ” một tiếng rồi lái xe rời đi.