Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8.
Tôi bị anh ôm chặt trong vòng .
Trên người anh vương mùi bụi đường, pha lẫn hương tuyết tùng quen thuộc khiến tôi cảm an tâm.
Tất ấm ức và bất an dồn nén suốt mấy ngày qua, trong khoảnh khắc như tìm được nơi trút ra.
Tôi dụi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, nước không kìm được cứ thế tuôn rơi.
” Diệp Tử Hinh, anh là đồ khốn. ” – Tôi nhỏ, giọng nghèn nghẹn.
” Ừ, anh là đồ khốn. ” – Anh siết tôi chặt hơn, cằm nhẹ cọ đỉnh đầu tôi. – ” Là lỗi của anh… đã em phải khóc. ”
Trong giọng anh, ngập tràn ăn năn.
” Sau … sẽ không bao giờ như vậy nữa. ”
Tôi không , chỉ yên lặng tựa vào lòng anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh vang tai.
Một lúc sau, tôi mới từ trong vòng anh rút ra, hít hít mũi, chỉ vào chiếc hộp trong anh.
” Cái đây? ”
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, giống như dâng bảo vật đưa tới trước mặt tôi.
” Mang tới chuộc lỗi với em. ”
Anh mở hộp ra, trong là một chiếc mousse dâu tây tinh xảo.
Là món nổi tiếng của tiệm tôi thích nhất.
” Vừa đáp xuống sân bay là anh mua ngay, vẫn ấm đấy. ” – Anh nhìn tôi, ánh lấp lánh chút lòng và mong đợi.
Tim tôi bất giác mềm nhũn.
Người đàn ông , luôn dễ dàng nắm bắt được điểm yếu của tôi.
Tôi cho anh vào nhà, khép cánh cửa, ngăn cách thế giới ồn ào ngoài.
Căn hộ trở nên tĩnh lặng.
Anh thay giày, bước vào bếp một cách tự nhiên, đĩa và nĩa ra, thành thạo như thể đã quay ngôi nhà của chính .
Thực ra, nơi – chính là nhà của anh.
Căn hộ , là do anh dùng cát-xê lần đầu đóng phim mua. Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, tên của hai chúng tôi.
Anh cắt xong, bưng trước mặt tôi.
” Nếm thử xem? ”
Tôi cầm nĩa, xúc một miếng nhỏ bỏ vào miệng.
Kem ngọt thanh không ngấy, hòa quyện với hương dâu thơm mát, nở rộ nơi đầu lưỡi.
” Ngon không? ” – Anh hồi hộp hỏi.
Tôi liếc nhìn anh một cái, cố tình nghiêm mặt:
” Bình thường thôi. ”
Ánh sáng trong anh lập tối vài phần.
Giống như chú chó Golden không lòng được chủ nhân, cụp tai xuống trông đáng thương không tả nổi.
Tôi không nhịn được, bật “phì” một tiếng.
” Gạt anh đấy. ” – Tôi xúc thêm một miếng to hơn, đưa miệng anh – ” Ngon lắm. ”
Anh sững người một chút, sau đó ngoan ngoãn há miệng ăn .
Đôi anh sáng lấp lánh, không chớp dõi tôi.
” Em ngon hơn . ” – Anh vừa nhai vừa lầm bầm.
9.
Không khí trong căn hộ lập trở nên mập mờ.
Anh đứng rất gần, gần mức tôi thể nhìn rõ hàng mi dài dày của anh, cùng bóng hình phản chiếu rõ nét trong đôi .
Trong phản chiếu đó, chỉ mỗi tôi.
Má tôi bắt đầu nóng bừng một cách không kiểm soát được.
” Mồm miệng dẻo quá . ” – Tôi lẩm bẩm, quay mặt chỗ khác.
Nhưng anh không buông tha, đưa ra, nhẹ nhàng nắm cằm tôi, buộc tôi phải nhìn thẳng vào anh.
Đầu ngón anh ấm áp, mang lớp chai mỏng, nhẹ nhàng vuốt ve da tôi, khiến tôi rùng từng đợt.
” Tiêm Tiêm. ” – Anh nhìn tôi chăm chú, giọng trầm thấp và đầy quyến luyến – ” Anh nhớ em phát điên . ”
Ba từ đó, như chiếc lông vũ nhẹ nhàng cào vào tim tôi.
Vừa ngứa, vừa tê.
Tôi nhìn gương mặt anh gần trong gang tấc, nhìn hầu kết anh khẽ chuyển động, như bị ma xui quỷ khiến hỏi một câu:
” … bức ảnh vuốt đầu kia là sao? ”
Mặc dù lý trí rằng đó thể chỉ là chiêu trò tuyên truyền của đoàn phim, hoặc do góc chụp gây hiểu lầm.
Nhưng tôi vẫn muốn nghe chính miệng anh rõ.
tuông của phụ nữ, đôi khi thật vô lý khó hiểu.
Nghe tôi hỏi, Diệp Tử Hinh sững người một chút.
Sau đó, anh bật khẽ, lồng ngực khẽ rung .
” hả? ”
Giọng anh vút cao ở cuối câu, rõ ràng mang niềm vui thích lộ liễu.
Tôi ngượng ngùng quay :
” Ai… ai chứ! Em chỉ tiện miệng hỏi thôi! ”
” Được , em không . ” – Anh dễ dàng thuận lời tôi, nhưng khoé miệng càng tươi hơn – ” Là anh . ”
” Hả? ” – Tôi hơi ngơ ngác.
Anh kiên nhẫn giải thích:
” Hôm đó là cảnh quay cuối cùng của Hạ Uyển. ”
” đoàn phim đều trêu cô phải mời tiệc chia . Cô đùa rằng, trừ phi nam chính tặng cô một cái ‘biểu hiện đó’. ”
” Ban đầu anh không định ý, nhưng lúc đó em đang đứng với nam thứ… tên nhỉ… ” – Anh nhíu mày như đang cố nhớ.
” Kỷ Nam? ” – Tôi gợi ý.
” Phải, đúng là hắn. ” – Mặt Diệp Tử Hinh lập trầm xuống vài phần – ” Anh hắn khoác áo khoác của người em. ”
” Thế nên, anh cố tình vuốt đầu Hạ Uyển. ”
” Chỉ … chọc em thôi. ”
Anh một cách đầy khí thế, thậm chí mang chút uất ức.
Tôi nghe sững người.
Vậy ra… bức ảnh khiến tôi bị mạng xã hội chửi suốt ba ngày trời, hóa ra chỉ vì… anh ?
Đầu óc người đàn ông … rốt cuộc được cấu tạo kiểu vậy trời!
Tôi nỗi muốn bật , cảm vừa buồn vừa bất lực.
” Diệp Tử Hinh, anh trẻ con không hả! ”