Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Âm thanh va chạm ám muội vang . Tiếng rên rỉ lẳng lơ của Lâm Hiểu Nhu vang dội khắp lễ đường:

“Anh Nhạn Bạch giỏi , em không chịu nổi nữa rồi! Vậy anh yêu chị ấy hơn hay yêu em hơn?”

Thẩm Nhạn Bạch thở hổn hển, đắc ý: “Đời này anh chỉ cưới cô ấy, nhưng luận về kỹ năng trên giường thì không ai bằng tiểu yêu tinh em được!”

Sau tiếng nhiễu điện từ chói tai, một đoạn video giám sát rõ nét hiện . Thẩm Nhạn Bạch cau mày nhìn tờ kết quả khám thai: “Em có thai rồi?”

Lâm Hiểu Nhu đột nhiên ôm khóc: “Chẳng anh bảo chị ấy không sinh được ? chị ấy có thể sinh con cho anh rồi, em có vô dụng không!”

Thẩm Nhạn Bạch vuốt tóc cô ấy vuốt ve thú cưng, nụ độc ác: “Yên tâm, đứa bé này cô ấy không sinh được đâu. Anh sẽ không để cô ấy có bất kỳ chỗ dựa nào trên đời này ngoài anh.”

Lâm Hiểu Nhu dường bị vẻ độc ác này dọa sợ, quên khóc giả vờ, lắp bắp hỏi: “Anh Nhạn Bạch, anh thật sự yêu chị ấy ?”

Gương Thẩm Nhạn Bạch lộ một chút ngơ ngác:

“Yêu chứ? Anh cũng không rõ nữa…” Đôi mắt anh hiện vẻ chấp niệm nồng đậm: “Anh chỉ rõ một điều, đời này tuyệt đối không được để cô ấy rời xa anh.”

Video dừng lại ở gương vặn vẹo vì tính chiếm hữu của Thẩm Nhạn Bạch. Tôi nhạo nhìn anh: “Thẩm Nhạn Bạch, anh không xứng nói từ yêu, anh tởm lợm.”

Bác sĩ khẩn cấp xử lý vết thương tiêm thuốc giảm cho anh. Thẩm Nhạn Bạch tựa vào lưng ghế, thở dốc đớn: “Vãn Vãn, nghĩ lại, ba năm câm đó là lúc anh hạnh phúc nhất. Vì anh biết, đó em tuyệt đối không bỏ rơi anh.”

Anh ấy đột nhiên nở một nụ thê lương, mang theo sự điên cuồng tự hủy diệt: “Hay là, em bắn nốt con mắt này của anh đi. Lần này đổi thành mù lòa, nếu vậy có thể níu kéo được em thì cũng đáng.”

Vở kịch diễn lâu, có lẽ ngay chính anh cũng đã tin vào nó. Nhưng tôi nhẫn tâm đập tan sự giả tạo của anh: “Thẩm Nhạn Bạch, thực chất anh chưa từng yêu tôi. Anh chỉ đang cố chuộc lỗi với tôi vì chút lương tâm ít ỏi sau đã hại chết tôi mà thôi.”

Thẩm Nhạn Bạch sững sờ tại chỗ, sự kinh hoàng tột độ nổ tung trong mắt: “Không , Vãn Vãn, em nói gì cơ…”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt, phẩy một cái, một giọng nói già nua vang . biết chuyện năm đó đã bị Thẩm Nhạn Bạch xử lý gần hết.

Tôi cũng tốn rất thời gian tìm được ông lão đã lẩn trốn nửa đời này.

Ông ấy từng là thuộc hạ của tôi: “Tôi nhớ rất rõ, ngày hôm đó Thẩm Nhạn Bạch vô cùng phấn khích đi rêu rao khắp nơi rằng mình gặp được một gã khờ. Đối phương chỉ hỏi vài câu đã chuyển thẳng cho hắn một số tiền khổng lồ.”

“Hắn vui phát điên, gọi tất mọi đi ăn mừng. Nhưng không ngờ tối đó, thù đã tìm đến tận cửa. Chúng tôi liều chết chống trả, nhưng quân số không đủ, đối phương lại tàn bạo, chúng tôi dần kiệt sức. Sau Đại ca bị nội gián đâm trọng thương, tôi sợ chạy đi trốn vào tủ, tận mắt thấy Thẩm Nhạn Bạch quỳ trước thù, vừa dập đầu vừa gào: ‘Thông tin là do tôi tiết lộ, xin tha mạng cho tôi, ơn!'”

Mỗi câu nói của ông lão một búa tạ, đập nát nạ giả tạo mà Thẩm Nhạn Bạch cố duy trì.

anh trắng bệch, trong mắt hoàn toàn là sự sụp đổ.

Lâm Hiểu Nhu khóc lóc lao tới, vẫn muốn dùng thân mình che chở cho anh.

Tôi nhìn cô ấy, chua chát nói: “Lâm Hiểu Nhu, cô thật sự nghĩ anh ta kiên trì kết hôn là vì cô ? Anh ta chỉ muốn mượn đám cưới này để dẫn dụ không phục, biết khứ của anh ta để diệt khẩu thôi! Kết cục của cô, anh ta đã định sẵn rồi. này ngày mai, có cô đã bị ném xuống biển mồi cho cá rồi.”

Lâm Hiểu Nhu gào khóc: “Không thể nào! Trong lòng Nhạn Bạch có tôi mà, anh ấy chỉ là chưa nghĩ thông suốt thôi!” Cô ấy quay đầu định tìm câu trả lời từ Thẩm Nhạn Bạch, nhưng bị vẻ điên cuồng trong mắt anh dọa đến mức không dám nói tiếp.

Ngay lúc đó, Thẩm Nhạn Bạch đột nhiên vươn bóp cổ cô ấy.

“Tao chẳng đã đưa tiền cho mày bảo mày đưa lão già vô dụng đó đi chỗ khác rồi ?! Tại ông ta lại bị tìm thấy?!”

Lâm Hiểu Nhu bị bóp nghẹt thở, hai vô lực cào cấu cổ anh. Cô ấy vốn chê mình bất tài nên bỏ nhà đi từ sớm, đến nỗi giọng nói của mình cũng không nhận nổi.

Thẩm Nhạn Bạch tiếp cận cô ấy ngay từ đầu là để thông qua cô ấy giám sát cha có thể biết sự thật kia.

Năm đó của Lâm Hiểu Nhu trốn trong góc lười nhác nên không bị Thẩm Nhạn Bạch chú ý. Anh đã mấy lần thử lòng nhưng đều bị đối phương khéo léo gạt đi.

Thấy Lâm Hiểu Nhu sắp nghẹt thở, tôi lại giơ súng .

ĐOÀNG!

Viên đạn trúng chính xác vào cánh Thẩm Nhạn Bạch.

Anh đớn buông , vừa đớn vừa không hiểu hỏi tôi: “Ngay cô ấy em cũng bằng lòng cứu… tại lại không chịu tha thứ cho anh?”

Tôi nhìn Lâm Hiểu Nhu đang nằm lịm dưới đất, trả lời:

“Tôi đã hứa với cô ấy, sẽ cho con gái ông ấy một con đường sống.” Nếu không vì đứa con gái này, cô ấy có lẽ sẽ vĩnh viễn không nói bí mật đó.

Tôi thu thập toàn bộ chứng cứ giao cho cảnh sát.

Thẩm Nhạn Bạch thuộc hạ bị dẫn giải về nước để xét xử. năm qua, sau lưng tôi anh đã vi phạm pháp luật.

chuyện bẩn thỉu anh cố che đậy đây bị phơi bày hoàn toàn trước mắt bàn dân thiên hạ. Còn về Lâm Hiểu Nhu, là đồng phạm hay bị lợi dụng, cảnh sát sẽ điều tra rõ. Tôi giữ lời hứa tha mạng cho cô ấy, nhưng con đường sau này của cô ấy thuận lợi hay gian nan đều không liên quan đến tôi nữa.

Tiểu Hàn xách hành lý cho tôi, giọng nghẹn ngào: “Chị Vãn, sau này thực sự không quay về nữa ?”

Tôi khẽ vuốt cái bụng đã hơi nhô : “Mẹ chị trước đi chỉ mong chị có thể rời khỏi đây. Bà nói ân oán thế hệ trước không nên để chị gánh vác. chị cũng có con rồi thực sự hiểu ý của bà.”

Mảnh đất này chứa đựng yêu hận nặng nề.

đây tôi chọn cách buông bỏ hoàn toàn, không muốn chúng biến thành xiềng xích trói buộc tương lai của tôi con.

Một năm sau, tin tức từ trong nước truyền đến. Thẩm Nhạn Bạch trong thời gian bị giam giữ đã từ chối điều trị, cuối cùng tử vong trong tù vì vết thương nhiễm trùng chuyển biến xấu.

Nghe nói lúc lâm chung anh rất đớn, nhưng trước sau nhất định không chịu dùng bất kỳ loại thuốc giảm nào.

Anh để lại cho tôi một lá thư cuối cùng, bên trên chỉ có ba chữ:

“Anh xin lỗi.”

Tôi bình thản di chuyển chuột, xóa email đó đi, bưng tách cà phê trên bàn nhấp một ngụm.

Chị giúp việc bế con gái vừa ngủ dậy vào lòng tôi. Tôi cúi đầu hôn gương nhỏ nhắn mềm mại của bé, khẽ nói:

“Bé cưng, mẹ yêu con.”

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️

Chào mọi ! Bộ này được mình từ phần mềm dịch.

này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi thôi chứ chưa giàu được từ đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình hí hí buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có liền 1 bộ

🔸 50k – mình nhanh chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không , đọc chùa nhưng đừng im lặng chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui ngày đó!

Thương yêu 💖
— Xuxu vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương