Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Ân Nhiên sững lại.

“Em mua từ lúc vậy?”

“Hôm nay…”

Tôi không dám nói.

Bởi vì trưa nay lúc anh ta bất ngờ nhà đã muốn làm chuyện đó.

Tôi sợ anh ta làm thật nên buổi chiều vội vàng chạy đi mua một hộp.

“Vì sao phải mua cái này? Không phải em luôn muốn có con sao?”

“Khụ… tôi nghĩ thông rồi, tôi vẫn còn trẻ, chuyện con cái để sau cũng được.”

Trước đây tôi nghĩmẫu bằng tử quý.

Để tìm được manh mối trở nhà, tôi có thể từ bỏ bất cứ thứ gì.

Nhưng bây con đường đó hiển nhiên không đi được .

Việc quan trọng nhất lúc này làgiảm bớt ràng buộc với Ân Nhiên, để đến ngày sự thật lộ ra, tôi không cơn giận của anh ta liên lụy.

Tôi động lấy “áo mưa nhỏ” ra, định đeo cho anh ta.

Ân Nhiên đứng im không nhúc nhích.

“Gần đây em thật sự rất kỳ lạ.”

“Không có đâu…”

“Có.” Giọng Ân Nhiên rất chắc chắn. “Trước đây trong chuyện này em luôn rất động, nhưng hôm nay tôi hôn em thế em cũng không đáp lại.”

“Trước kia em lúc cũng gọi chồng chồng không ngừng, lúc tôi làm việc còn nhắn quấy rầy, nói muốn xem cơ ngực của tôi, nhưng bây em chỉ gọi tên tôi.”

“Rốt cuộc em sao vậy?”

Đã nói đến mức này rồi.

Đau dài không bằng đau ngắn.

Tôi lấy hết can đảm, nói:

“Ân Nhiên… tôi muốn ly hôn.”

5

Ân Nhiên sững sờ nhìn tôi, rất lâu không nhúc nhích.

Anh ta hỏi: “Vì sao?”

“Có lẽ chúng ta không hợp, thân phận, bối cảnh, địa vị… đều không hợp.”

“Độ tương thích chứng minh chúng ta rất hợp.”

“Nhưng độ tương thích chắc đã chính xác, đó chỉ là một con số, còn chúng ta là những con người sống sờ sờ. Chúng ta không thể vì một con số miễn cưỡng ở bên nhau.”

“Miễn cưỡng?”

Tôi dè dặt gật đầu.

Những nhẫn nhịn của Ân Nhiên trong cuộc hôn nhân này, chẳng phải là miễn cưỡng sao?

“Hóa ra em nghĩ như vậy.”

Ánh anh ta trong khoảnh khắc trở nên ảm đạm.

Đôi tai sói vừa vì xúc động lộ ra cũng cụp xuống.

Ân Nhiên đứng dậy, mặc lại quần áo.

“Tôi muốn yên tĩnh một chút.”

Nói xong câu đó, anh ta đi ra ban công.

Trăng sáng sao thưa.

Đuôi của Ân Nhiên quên thu lại, buông thõng phía sau.

còn nhỏ tôi nuôi một con chó.

Lúc vui nó sẽ dựng đuôi lên vẫy vẫy lại.

không vui, cái đuôi sẽ cụp xuống như thế này.

Ân Nhiên đang không vui.

Có lẽ chuyện ly hôn đến quá đột ngột, anh ta vẫn chuẩn tâm lý.

với tổng thống soái tối cao của quân đội, có một cuộc hôn nhân kiểu mẫu hoàn hảo cũng là một phần giúp nâng cao danh tiếng.

Đột nhiên phải ly hôn với người vợ có độ tương thích cao, đồng nghĩa với việc đủ loại áp lực sẽ kéo tới.

Sau bình tĩnh lại, Ân Nhiên quay vào phòng, hỏi tôi lần :

“Em chắc chắn muốn ly hôn, đúng không?”

“Ừm, nhưng cũng không cần gấp. Bên em có thể phối hợp theo sắp xếp của anh.”

“Quả thật phải chờ một chút.”

Anh ta đã khôi phục lại vẻ lý trí nghiêm túc thường ngày.

“Mấy ngày nhật cha tôi, phiền em tôi đi dự tiệc đình, đừng để ông cụ lo lắng. Đợi sau bữa tiệc, chúng ta sẽ bàn tiếp.”

“Không vấn đề, cứ giao cho tôi.”

Ân Nhiên trông có vẻ không tức giận.

Tốt quá rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đang âm thầm đắc ý thì Ân Nhiên đột nhiên thấp giọng nói:

“Vậy những lời trước kia em nói… đều là lừa tôi sao?”

“Hả?” Tôi không nghe rõ.

“Không có gì, ngủ đi, ngủ ngon.”

Ân Nhiên quay người, rời khỏi phòng ngủ.

6

Cục Quản lý rất nhanh đã gửi thông tin của người tương thích mới tới.

Giống tôi, anh ta cũng là con người.

Tên anh ta làDiệp Sơ Lãng, một nhà khoa học trẻ cấp thiên tài, có chiều cao và vóc dáng gần như không thua kém Ân Nhiên.

Trong thế thú nhân làm này, anh ta dựa vào bộ não thông minh của để đạt được địa vị xã hội và tài sản cực cao.

Cuối bản tài liệu còn kèm theo số liên lạc.

Điều này có nghĩa là phương cũng đã biết đến sự tồn tại của tôi.

Chỉ khimột trong hai bên muốn làm quen với người tương thích của , mới động để lại số điện thoại.

Nhưng tôi không liên lạc với người tên Diệp Sơ Lãng này.

tại tôi vẫn là vợ của Ân Nhiên, không muốn phát thêm chuyện rắc rối.

Hơn , muộn gì tôi cũng sẽ rời khỏi thế này.

Không cần thiết phải tạo thêm một đoạn nghiệt duyên.

Cuối tuần, Ân Nhiên đúng hẹn đến đón tôi đi dự tiệc đình.

Trên đường anh ta nói:

“Hôm nay phải làm phiền em một chút, chúng ta cần giả vờ tình cảm rất tốt.”

“Anh yên tâm, ánh của tôi sẽ chỉ có anh.”

“…Còn một chuyện , hôm nay anh trai tôi cũng sẽ .”

“Anh có anh trai sao? Sao trước tôi nghe anh nói?”

“Tôi và anh ấy khác cha. Anh ấy là con trai của chồng trước của tôi, là con người.”

Tôi sững lại.

“Con người?”

“Đúng. tôi là con người, nói đúng ra thì tôi làbán thú nhân.”

Trong thế thú nhân, huyết thống được coi trọng vô .

Trong , bán thú nhân thậm chí còn không bằng con người.

Trước đây tôi đã nghe nói những tranh cãi xoay quanh thân phận của Ân Nhiên.

Nhưng nghe chính anh ta thẳng thắn thừa nhận như vậy, tôi vẫn không khỏi giật .

Một bán thú nhân có thể đi đến vị trí như ngày hôm nay, áp lực và đau khổ phía sau chắc chắn không thể tưởng tượng.

Nhưng dường như anh ta cũng không hề để tâm.

Đã đến tổ trạch.

Cha của Ân Nhiên trước đây cũng là nhân vật quyền lực trong thú nhân, nên tiệc nhật của ông có rất nhiều nhân vật danh giá đến tham dự.

Tôi khoác tay Ân Nhiên, bỏ những ánh đánh giá xung quanh.

“Ân Nhiên, đây chính là người vợ có độ tương thích 100% với cậu à?”

Có người bước tới bắt chuyện, trông giống bạn cũ của Ân Nhiên.

“Cảm giác 100% rốt cuộc thế ? Kể cho bọn tôi nghe đi.”

“Đúng vậy,” những người bạn khác cũng vây lại, “100% hiếm lắm đó. Tôi với người nhà chỉ 70% thôi đã được coi là rất cao rồi.”

“Còn phải nói! Hồi đó tôi ghép được 68%, tôi còn kích động đến mức đi đốt nhang cầu trời.”

Ân Nhiên cười cười.

“Vậy tôi không nói , kẻo các cậu ghen tị.”

“Xì, cậu coi bọn tôi là loại người gì.”

“Nói mới nhớ, thật sự ghen tị với hai người đấy. Nghe nói những ngườitương thích hoàn hảokhi lần đầu gặp nhau sẽ xuất một số phản ứng lý khác thường.”

“Đúng vậy, nghe nói tim sẽ đập mạnh một cái, trước cũng bỗng sáng lên, cho nên không cần dữ liệu cũng có thể nhận ra nhau.”

Là vậy sao?

Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói.

Nhớ lại lần đầu tôi gặp Ân Nhiên… hình như không hề có những phản ứng đó.

Nếu Ân Nhiên cũng không có…

Vậy chuyện dữ liệu sai chẳng phải sẽ anh ta phát sao?!

Tôi vội vàng ngẩng đầu nhìn Ân Nhiên.

Nhưng lại phát vẻ anh ta vẫn bình thường, không hề ngạc nhiên.

“Thật ra không chỉ như vậy.”

Anh ta bình tĩnh nói.

“Còn sẽ xuất một loạixung động mãnh liệt, muốn chiếm hữu phương… hoặc phương chiếm hữu.”

7

Ân Nhiên bỗng dừng lại giữa chừng.

Anh ta thuận thế cúi đầu xuống, dường như đang nhìn tôi.

Bạn bè của anh ta lập tức cảm thán:

“Chua quá rồi, không ngờ cậu cũng có này đấy.”

Nhưng bọn đâu biết, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tại sao anh ta lại nhìn tôi?

Có phải đã phát dữ liệu có vấn đề rồi không?

Bây anh ta đang nghĩ gì? Nổ tung cái Cục Quản lý vô trách nhiệm kia à?

Nói trước nhé, nổ Cục Quản lý thì được, nhưng đừng nổ luôn tôi.

Trong lúc đầu óc rối loạn suy nghĩ lung tung, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Nhân vật chính của bữa tiệc bước lên phát biểu.

“Hôm nay mời người đến đây, là vì có một chuyện vô quan trọng.”

Cha của Ân Nhiên trịnh trọng lên tiếng.

“Vợ tôi mất . Trước lấy tôi, bà ấy đã có một người con trai. Sau bà ấy đời, đứa trẻ đó trở thành trẻ mồ côi. Tôi đưa nó nhà, để nó lớn lên với Ân Nhiên.”

“Bao nhiêu trôi , tình cảm giữa chúng tôi chẳng khác gì cha con.”

“Hôm nay, tôi chính thức tuyên bố, nó chính là một thành viên thực sự của nhà Ân!”

Cả hội trường im phăng phắc.

Chiến tích còn trẻ của lão tử đến nay vẫn là một truyền kỳ trong thú nhân.

ra trong tộc Sói Vương giàu có, lại nắm quyền lực lớn.

Vậy ông lại đem lòng yêu mộtquả phụ loài người còn mang theo con riêng.

Bất chấp phản , lão tử vẫn kiên quyết cưới người quả phụ ấy vào nhà.

Bây … lại còn muốn nhận đứa con của bà ấy với chồng trước làm con trai.

Ông điên rồi sao?

— Tất cả người đều lộ ra vẻ như vậy.

Chỉ có Ân Nhiên, dường như đã biết quyết định này.

Tôi khẽ hỏi anh ta:

“Anh không thấy khó chịu sao?”

“Khó chịu cái gì?”

“Đó là con người, vậy lại làm anh trai anh.”

tôi cũng là con người, em cũng là con người.”

Anh ta trả lời thẳng thắn đến mức khiến tôi hơi bất ngờ.

Lão tử giống như xưa, bất chấp phản , nói:

, Sơ Lãng, lại đây để người làm quen.”

Nghe thấy cái tên này, đầu óc tôi bỗng trống rỗng một khoảnh khắc.

Không khí xung quanh dường như cũng âm thầm thay đổi.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đó.

Diệp Sơ Lãng.

Người đạt100% độ tương thíchthật sự với tôi.

8

Ánh của Diệp Sơ Lãng xuyên đám đông, vừa lúc rơi lên người tôi.

Khoảnh khắc hai người diện nhau, trái tim tôi co thắt dữ dội.

tế bào trong cơ thể như đang gào thét, muốn nuốt chửng người trước .

Nhưng… cũng chỉ là một khoảnh khắc.

Bởi vì tôi là con người.

Không phải thú nhân với dục vọng sản đặt trên tất cả.

Ưu thế của con người chính làcó thể khống chế dục vọng của .

Diệp Sơ Lãng nhìn xuống cánh tay tôi đang khoác tay Ân Nhiên, vẻ vẫn bình thường.

Anh ta giống tôi, có thể kiểm soát thứ.

Lão tử dẫn Diệp Sơ Lãng đi khắp nơi chào hỏi.

Rất nhanh đã đến chỗ chúng tôi.

Diệp Sơ Lãng trước tiên chào Ân Nhiên.

“Ba không gặp, cậu hình như lại cao thêm rồi? Một mét chín ?”

“Còn thiếu một chút, một mét tám chín. Cậu ba nay bế quan nghiên cứu học thuật, cũng không biết nhà thăm một chút.”

“Chẳng phải bây tôi đã rồi sao?”

Ánh Diệp Sơ Lãng tự nhiên chuyển sang tôi.

“Còn đây là?”

“Đào Chi, vợ tôi. Lúc tổ chức hôn lễ có gọi cậu, nhưng cậu bận quá không đến được.”

“Lỗi của tôi, lát tôi tự phạt ba ly.”

“Được, đã nói vậy rồi thì hôm nay tôi sẽ uống với cậu một trận.”

“Em dâu không để ý chứ?”

Diệp Sơ Lãng nhìn tôi đầy ẩn ý.

Tôi vội xua tay.

“Hai người cứ uống đi, không cần để ý tôi.”

Ba vòng rượu trôi .

Hương thơm cơ thể mơ hồ trên người Diệp Sơ Lãng men rượu kích thích, cứ chui thẳng vào tận xương tủy tôi.

Tôi viện cớ đi vệ , ra ngoài hít thở không khí.

Luồng không khí mát lành tràn vào phổi, cuối cũng xua đi chút mê man kia.

Sau ngồi yên một lúc, phía sau bỗng vang lên giọng nói.

“Đào Chi, tôi có thể gọi cô như vậy không?”

Là Diệp Sơ Lãng.

Anh ta rất biết chừng mực, đứng cách tôi khoảng ba mét.

“Tôi vẫn luôn thắc mắc vì sao người tương thích của tôi mãi không liên lạc. Hôm nay gặp cô, tôi mới hiểu.”

Tôi cười gượng.

“Trước đó Cục Quản lý đã nhầm dữ liệu của tôi, tôi tưởng rằng và Ân Nhiên là 100%…”

“Tôi hiểu, bọn cũng không phải lần đầu làm sai.”

“Nhưng Ân Nhiên vẫn biết chuyện này… tạm thời đừng nói với anh ấy.”

“Cậu ta không biết?” Diệp Sơ Lãng ngạc nhiên nhướng mày.

Tôi phải thừa nhận, nếu ở thế ban đầu của , Diệp Sơ Lãng chắc chắn sẽ làhình mẫu lý tưởngcủa tôi.

Cao gầy, dáng người thẳng tắp, gương thanh tú, lại còn có bộ não thiên tài.

Hoàn toàn trúng gu thẩm mỹ của tôi.

“Bên Cục Quản lý đang đau đầu nghĩ cách thông báo cho anh ấy.”

“Hiệu suất đúng là thấp thật.” Diệp Sơ Lãng thẳng thắn châm chọc. “Vừa nhìn đã biết nghĩa tư bản vùi dập.”

“Đúng vậy, nếu tôi là ông của , tôi sẽ bắt làm 996.”

“Với hiệu suất đó, 007 cũng không cứu nổi.”

“Khoan đã—”

Tôi bật dậy.

lúc đó, Diệp Sơ Lãng cũng phản ứng lại, kinh ngạc nhìn tôi.

“Cô cũng xuyên tới đây sao?!”

9

Hai chúng tôi gần như đồng thanh, xác nhận thân phậnngười xuyên khôngcủa nhau.

“Chuyện gì vậy? Thật hay giả thế? Tôi không phải đang mơ chứ?”

“Cô xuyên tới lúc ?”

trước. Còn anh?”

hơn cô một chút, xuyên từ trong bụng .”

“Đại ca, cái này không phải một chút, rất nhiều!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương