Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - TRẢ EM LẠI CHÍNH EM

Nói rồi, tôi bước đi.

Nhưng Trình Diễn giữ chặt cổ tôi.

Ánh anh ta phức tạp, tôi không đoán .

“Tiểu Tuyết…” Anh ta nhẹ giọng, “Xin lỗi.”

“Nhưng anh yêu Thanh Thanh mất rồi.”

Tôi muốn giật , nhưng không thể.

Anh ta kéo tôi lòng, cầu xin:

“Đừng đi, không?”

Tôi siết chặt nắm , cười lạnh:

“Yên tâm đi, anh toại nguyện.”

Trình Diễn không hiểu ý tôi, nhưng tôi cũng không định giải thích.

“Tôi đồng ý, không đi nữa.”

Anh ta cười, rồi một chiếc hộp quà, đó là một lễ phục.

“Tối nay tiệc, em phải đi cùng. Em chuẩn một chút, anh tới đón.”

Tôi gật .

Ngồi trước bàn trang điểm, nhìn bản thân gương, tôi hỏi hệ thống:

“Cô ta sắp lại chưa?”

Hệ thống đáp:

“Sắp rồi.”

Tôi gật , rồi theo Trình Diễn đến buổi tiệc.

Bọn quen với việc Thanh Thanh vui chơi tiệc tùng, đến mức quên mất tôi mới là con gái .

Tôi năng lực, chẳng thua gì cánh đàn ông thương trường.

Khi tôi đang thảo luận với một tổng giám đốc, không biết từ lúc nào anh đứng sau lưng tôi.

“Tiểu Tuyết.” Anh ta cảnh cáo.

“Em cứ đi chơi đi, nơi này không dành cho em.”

“Đừng nổi bật quá, Thanh Thanh không thích chú ý nơi đông .”

Tôi chợt bừng tỉnh.

Sau đó, tôi em gái kéo lôi chỗ cũ.

Cuối cùng cũng chịu đựng tới khi tiệc kết thúc.

Nhưng Trình Diễn đứng bên tôi lại không chịu rời đi.

“Bác trai, bác gái, cháu muốn huỷ hôn.”

Tôi khựng lại, nhìn anh ta.

Anh không dám nhìn tôi, nhưng ánh thì kiên định.

“Cháu yêu là Thanh Thanh.”

“Cháu không muốn cưới Tiểu Tuyết. Giờ cháu, cô ấy là em gái.”

Ba mẹ tôi đồng ý mà không chút do dự.

nghĩ tôi ầm lên, nhưng tôi bình tĩnh nói:

“Biết rồi.”

Rồi xoay rời đi.

Tôi ngồi phòng ngủ, lật xem những tài liệu .

Mục tiêu cô gái xuyên không, chính là khiến gia đình này tan cửa nát .

Cô ta thu thập rất nhiều bằng chứng những trình gian lận ba tôi, nhưng lại quên xoá sạch camera giám sát.

Cô ta vu khống em gái tôi bạo lực học đường, mua chuộc rất nhiều , dự tính khai vạch tội em tôi lễ thành niên, đẩy nó vực thẳm.

Nhưng cô ta lại sơ suất, không xoá hết chứng từ chuyển khoản.

Cô ta còn định thuê hãm hại mẹ, khiến mẹ mang tiếng ngoại tình, để ba tôi đòi ly hôn.

Thậm chí, còn danh nghĩa anh để biển thủ quỹ, chờ thời cơ bóc trần, kéo anh xuống ngựa.

Tất … để một mình cô ta chiếm đoạt toàn tài sản .

Còn Trình Diễn? Đối với cô ta, cụ.

Cô ta lợi dụng Trình Diễn để leo lên, tìm đường tiếp cận quyền quý mới.

Cô ta là một kẻ độc ác, ngang nhiên cướp thân thể tôi, rồi âm mưu hủy hoại toàn gia đình tôi, không cần lý do.

Tôi khổ cực , từng nghĩ cứu cái này khỏi biển lửa.

Nhưng bây giờ… lẽ chẳng còn cần thiết nữa.

Tôi thay cô ta xử lý xong những “đuôi rắn chưa cắt”, đồng thời thiết lập sẵn một email hẹn giờ, đến ngày cô ta hủy hoại xong tất , gửi toàn bằng chứng đi.

Vừa mới xong mọi chuyện, em gái tôi liền phá cửa xông .

Thấy tôi không mặc mấy đồ chuẩn , cảm xúc nó lập tức sụp đổ.

Nó bóp cổ tôi, rít lên:

“Chị tôi đâu! Trả chị tôi lại đây! Tôi một chị, đồ giả tạo như cô tôi không cần!”

Tôi dần nghẹt thở, nhưng vẫn nhìn nó, từng chữ từng chữ hỏi:

“Em quên rồi ? Hồi nhỏ chị đối tốt với em thế nào?”

Nhưng nó không nghe gì , tiếp tục dồn ép tôi.

Cuối cùng, tôi không trụ nổi, đập xuống sàn, ngất lịm.

Thấy tôi ngất đi, lý trí em tôi dần .

Nó ngồi phịch xuống đất, run rẩy hỏi:

“Chị… chị vậy?”

“Đừng giả vờ nữa! Mau tỉnh lại đi… em không cố ý mà…”

Linh hồn tôi lơ lửng, đứng ngay cạnh cơ thể mình.

Tôi nhìn thấy hàng mi mình khẽ run lên, tôi hiểu, xuyên nữ trở lại rồi.

Một lúc sau, khi em tôi òa khóc đầy tuyệt vọng, Thanh Thanh mở .

Cô ta nhìn em gái, chút bối rối:

“Ninh Ninh? Em vậy?”

Em gái ngẩng phắt , nhìn chằm chằm cô ta:

“Chị là…”

Thanh Thanh bật cười, ngồi dậy xoa nó:

vậy? Không nhận chị hả? Lại muốn ăn đòn rồi phải không!”

Nhìn vẻ mặt rạng rỡ cô ta, em tôi cuối cùng cũng nhận , mà nó luôn mong nhớ, trở rồi.

Tuy chẳng rõ tại , nhưng nó vẫn lao ôm chặt Thanh Thanh, khóc như mưa:

“Hu hu hu… chị ơi… chị rồi…”

Nó gọi đến.

Mọi không thể tin nổi, thi nhau nắn nắn mặt cô ta.

Anh ôm chặt cô ta lòng, vuốt tóc cô ta không ngừng.

Trình Diễn hớt hải chạy từ ty , tóc tai rối bù, khi nhìn thấy Thanh Thanh, ánh anh ta sáng rực.

Cô ta tươi cười rạng rỡ:

“Này, Trình Diễn! Đứng ngẩn đó gì thế?”

Trình Diễn như sực tỉnh, lập tức lao tới ôm chầm cô ta:

“Anh tưởng em không lại nữa… sợ chết đi …”

Tùy chỉnh
Danh sách chương