Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
Tôi Lục Nguyên làm .
Lục Nguyên cực kỳ không tình nguyện, mấy lần hỏi tôi có chắc chắn đã nghĩ kỹ .
Tôi gật .
“Tôi nghĩ kỹ rồi, anh bắt đi.” Tôi hít sâu một hơi, hôm nay mặc chiếc váy dài hoa nhí, bộ váy đẹp nhất, thuộc riêng tôi.
Tôi muốn chết một cách thật xinh đẹp.
Lục Nguyên dẫn tôi một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô.
Bên trong nhà máy bụi bặm mù mịt, trống trải vắng lặng, anh ta dùng máu gà vẽ lên nền đất.
Anh đeo kính, áo sơ mi trắng, quần tây, trông chẳng khác gì một nhân viên văn phòng hay một doanh nhân thành đạt, không ai nghĩ anh một thuật sư.
Vẽ xong , Lục Nguyên tôi:
“Tôi tôn trọng quyết định cô, nếu cô đổi ý, bất cứ lúc nào có thể dừng lại.”
Tôi lắc : “Tôi không hối hận.”
Vốn dĩ tôi đã người phải chết, tôi không muốn kéo Tiểu Hắc chết theo.
may có Tiểu Hắc, nhờ hắn tôi mới có thể sống thêm từng năm, được thấy nhiều điều trên thế giới , đã lời quá nhiều rồi.
Ông nội dưới kia chắc đang nhớ tôi, tôi nên xuống bầu bạn với ông.
Tôi đứng trong , tất cả mọi chuyện đều đã hiểu rõ, nước không thể kìm lại, rơi xuống không ngừng.
Tiểu Hắc thì ?
Sau khi tôi chết, Tiểu Hắc thế nào?
Giải trừ hôn ước rồi, hắn quay núi, tìm một cái màu đen sống cùng , hay tiếp tục tu luyện, cuối cùng phi thăng, hưởng những ngày tháng tự do?
Tôi không nỡ rời xa Tiểu Hắc.
đã bắt rồi.
Tôi sắp chết.
Lục Nguyên nhắm niệm chú, ngay khi tôi lặng lẽ chờ đợi ý thức mình biến mất, anh ta bỗng mở choàng .
“Không đúng!” – anh .
“… ?” – Tôi anh, trong lòng thấp thỏm lo sợ có vấn đề.
Lục Nguyên cau mày, tôi chằm chằm: “Trên người cô… không có hôn ước.”
Tôi chớp , kịp mừng rỡ.
Lục Nguyên lại : “ nữa, đen cô nhắc … tôi không cảm nhận được sự tồn tại nó.
Nó đã chết rồi!”
16
Không thể nào!
Tôi hoảng loạn: “Tiểu Hắc có thể chết được, hắn đang ở phòng trọ tôi, mấy ngày nay luôn bên cạnh tôi cơ !”
Tôi vội vàng rút điện thoại, bấm số cho hắn.
Điện thoại đổ chuông mãi, không ai bắt máy.
Tôi hết lần lần khác, Tiểu Hắc không hề nghe.
Rõ ràng hắn đã học cách nhận cuộc rồi !
Lục Nguyên lái xe chở tôi quay căn phòng trọ, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng, anh đẩy kính, đạp ga hết cỡ:
“Người và yêu quái khác nhau. Người chết rồi thì có linh hồn, không thấy, sờ không được.
yêu quái sau khi chết có linh thể, qua giống sống, nhất những kẻ hóa hình, có thể tạm thời biến thành hình người, tồn tại trên thế gian một khoảng thời gian, thường khoảng một năm.”
“ … nó tìm cô bao lâu rồi?”
Tôi nghe tai ù ù, theo phản xạ đáp: “Hơn hai tháng.”
“Mới có hai tháng? Thế cô bảo nó rất yếu, ngủ mê man bất thường? Đáng lẽ giai đoạn mới đúng.”
Tôi sững người, tim bị ai siết chặt: “Hắn… hắn hắn tìm tôi… đi bộ mất nửa năm trời…”
Chiếc xe lao vút đi trong đêm.
Giọng Lục Nguyên trầm thấp phán quyết tử hình: “ thì đúng rồi… Hắn chẳng bao nhiêu thời gian nữa.
Đợi thêm một thời gian ngắn thôi, khi hắn rơi vào giấc ngủ sâu thực sự, ngay cả linh thể biến mất.”
Hốc tôi đỏ lên, nước từng giọt từng giọt rơi xuống.
“ đen … có lẽ đã dùng một cách nào … từ lâu đã hiến dâng tính mạng mình vì cô.
Cô không cần lo chết nữa.” – Lục Nguyên .
thì có khác gì giết tôi đâu.
Tôi vốn dĩ người đáng ra phải chết.
Tiểu Hắc lừa tôi… Hắn hắn đã tu luyện thành hình người, muốn giải trừ hôn ước, quay núi tiếp tục tu luyện.
Hắn vốn không có “sau ”.
Hắn lừa tôi.
Tôi vội vàng chạy phòng trọ, chỉ thấy một đen dài hơn ba mét cuộn mình trên giường.
Tôi hắn: “Tiểu Hắc?”
Tiểu Hắc không đáp, ngủ thật say.
Tôi đẩy hắn mấy lần, hắn không động đậy.
Lục Nguyên bước vào, Tiểu Hắc, rồi khẽ lắc với tôi.
Nước cay xè trào ra, tôi gục xuống cạnh giường, ôm lấy cơ thể lạnh lẽo Tiểu Hắc khóc nức nở.