Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngược lại, mỗi lần nhìn thấy anh, tôi vẫn không kìm được mà lại gần.
Đổi lại, là khinh thường và giễu cợt từ anh.
Thậm chí sau kỳ thi đại học, khi nguyện vọng anh nộp, tôi liền bất chấp chọn cùng anh.
Năm hai đại học, tôi nghe tin anh chuẩn bị trao đổi nước ngoài.
lòng dấy sự冲 động mãnh liệt, tôi cũng muốn cùng anh.
Nhưng trên đường về , vội vàng xảy ra tai nạn xe.
Tôi hôn mê suốt ba tháng, đến khi tỉnh lại, anh máy bay nước ngoài.
Nỗi chấp niệm anh, cũng dường như vì khoảng cách này mà đứt đoạn.
Khi tôi về , bầu không khí phòng khách căng thẳng.
Thấy tôi bước , gương mẹ thoáng qua giận dữ, rồi lại chuyển thành lo lắng.
Sau khi Cảnh Thần , tôi từng mẹ rằng mình không thích anh.
Bọn nghĩ đó là tâm tư thiếu nữ, đôi trẻ giận dỗi nhau.
Tôi cũng không giải thích thêm.
Bởi ngay cả tôi cũng không chắc, khi anh quay về, ánh tôi liệu còn dõi theo anh nữa hay không.
Giờ thì những gì xảy ra bữa tiệc.
Cảnh Thần không phủ nhận hôn ước, mà còn thừa nhận có bạn gái.
buổi tiệc, những lời tôi có thể tạm thời chặn đứng phần lời ra tiếng .
Ngầm ám rằng hai Nam – sớm thương lượng hôn ước, để Nam gia không thành trò cười.
Nhưng thực tế, ai cũng , đây rõ ràng là Cảnh Thần vả thẳng Nam gia.
mẹ nhìn tôi đầy lo lắng, mấp máy môi nhưng thốt nên lời.
Mẹ tôi chậm rãi ôm lấy tôi, tức giận : “Ban đầu còn tưởng thằng bé là tốt, không ngờ lại làm ra thế này. Tất cả đều tại con, năm đó đồng ý hôn này.”
vốn dịu dàng như Nam phu nhân, vậy mà giờ ánh toàn là dao bay về phía Nam An Tắc.
tôi im lặng chịu đựng cơn giận vợ, lòng cũng nghẹn khí: “Con gái tôi là nhất, cái thằng mù đó xứng nó chắc!”
rồi, ông dịu giọng dỗ dành: “ mai sẽ tìm cho con tốt hơn! Còn về hôn , mai hủy luôn. Hợp tác cũng chấm dứt từ đây!”
luồng ấm áp dâng lòng tôi.
“, Cảnh Thần làm ra này, dự án hợp tác khu nghỉ dưỡng, chúng ta đòi mười phần trăm lợi nhuận cũng không quá đáng đâu.”
Gương tôi hề có nỗi buồn như mẹ nghĩ, ngược lại còn tinh nghịch nháy .
Nam An Tắc kinh ngạc, có chút bất ngờ khi thấy con gái mình nghĩ ra cách này.
Ông vốn cũng từng nghĩ sẽ đòi bồi thường cho con, là càng dây dưa càng lo con gái không thoát ra nổi.
Dù sao Nam gia cũng thiếu chút lợi ích đó, dứt khoát dứt sạch có khi còn nhẹ nhõm hơn.
Tôi hiểu rõ suy nghĩ , khẽ cười, bình thản : “Con gái Nam gia sao có thể để tâm tình cảm, mà không đặt tâm trí tiền bạc được chứ?”
Tôi nghiêng đầu, chớp : “Con học theo anh hai đó!”
Nam An Tắc kích động vỗ đùi cái, rạng rỡ: “Hay! Con gái tôi phải như thế này mới đúng! Giờ sẽ tìm , còn lại đợi mai thằng anh keo kiệt ta về, để nó xử lý!”
【Nữ phụ không dây dưa nam chính, cũng chấp nhất hôn ! Thật quá tuyệt!】
【 vậy thì, Quách có hy vọng rồi!】
【Cá tóc xanh mà được chắc mừng phát điên mất. À mà nhắc mới nhớ, cậu ta giờ đang làm gì?】
【Ừm… tôi xem rồi, không nỡ nhìn đâu (che ).】
Quách ngơ ngác ngồi xe trở về biệt thự lưng chừng núi.
phòng sách mà cả nửa vẫn chưa hoàn hồn.
Bất chợt nhớ ra điều gì, khóe môi anh cong , cúi đầu nhìn cà vạt trước ngực cùng chiếc áo sơ mi hơi nhăn nhúm.
Tim đập loạn xạ, gương trắng trẻo thoáng phủ sắc hồng.
Bên kia đại dương, Uyên cau có nhìn chằm chằm điện thoại.
Đợi cuộc gọi từ cậu em trai mê gái đến hóa ngốc – Quách.
Em trai mình thầm thích cô gái nhiều năm, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội “ bờ”.
Lén lút phát triển vài tháng, vậy mà vị hôn phu ta lại quay về.
con gái ấy thậm chí còn đến tồn tại nó.
Nhớ năm xưa, khi bọn còn chưa kịp nhét đầy vali 20 inch ngọc trai, dựa nhan sắc mà khiến mẫu hậu “vớ” ngay về.
Đám anh chị em khác cũng thuận lợi đem hồi môn ra, tìm được nửa kia.
riêng đứa em trai này, lận đận trắc trở.
Theo tình hình ba khóc nhẹ, năm khóc to, cái cơ thể “cá hay khóc” này Quách, e là thêm tháng nữa thôi, phải đổi vali 28 inch rồi.
Tối nay còn hí hửng chạy dự tiệc chào mừng vị hôn phu ta.
Uyên cảm giác thái dương giật giật.
Bỗng, màn hình điện thoại sáng .