Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trưởng tỷ qua đời, ta nhập cung, kế hậu.
Hoàng bảo ta một vị hoàng tử nhận nuôi dưới danh nghĩa.
Khi đầu ngón tay ta chạm vào hai vị hoàng tử, mắt lập tức hiện ra hai đoạn tương lai hỗn .
Nếu ta hoàng tử, về sau hắn đăng cơ , gi//ết sạch cả nhà ta, còn tự tay đ//âm ch//ết ta.
Nếu ta Cửu hoàng tử, sau khi hắn lên ngôi, ta giả ch//ết, giam cầm trong cung, yêu phi người đời phỉ nhổ.
Ta trầm ngâm trong chốc lát, rồi đưa tay về phía tiểu chúa đang bám khung cửa nhìn vào.
“Hoàng thượng, thần thiếp cảm thấy có duyên Thập chúa hơn.”
01
Hoàng Triệu Diệp là tỷ phu của ta, năm nay đã ngoài ba mươi, phong thái vẫn tuấn dật như xưa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, trong các gia tộc liền dậy sóng tâm tư.
Triệu Diệp cân nhắc nhiều lần, cuối cùng vẫn quyết một nữ nhi trong nhà ta nhập cung ổn triều cục.
Ta vừa tròn mười tám tuổi, liền tiến cung, kế hậu.
Đêm động phòng hôm ấy, Triệu Diệp không chạm vào ta.
Ta cũng không động.
Chúng ta nằm chung trên một chiếc giường, vậy mà cứ thế ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, giữa hai người vẫn cách nhau một khoảng rất xa.
Ta lập tức hiểu rõ, Triệu Diệp đối ta không có bất kỳ tâm tư nào.
Mà ta đối hắn cũng vậy.
cần nghĩ đến hắn là tỷ phu của ta, nghĩ đến trưởng tỷ thông tuệ, khỏe mạnh của ta lại sớm ch//ết trong hậu cung của hắn, ta liền không thể dấy lên bất kỳ dục niệm nào.
Trời vừa sáng, Triệu Diệp mặc y phục, lên triều.
Hắn vừa chỉnh lại cổ áo, vừa bước ra ngoài.
Đến cửa, hắn dừng lại một chút, quay sang ta:
“Trong cung có mấy vị hoàng tử không có mẫu phi, sau này nàng nhận nuôi một người dưới danh nghĩa đi.”
Ta cung kính đáp:
“Thần thiếp tuân .”
Ta hiểu rõ, hắn không ta sinh con.
Ma ma đến thu khăn lụa, không thấy vết m//áu đỏ, có chút kinh ngạc.
“Nương nương, sao lại như vậy?”
Ta khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh nhạt.
“Là ý của bệ , người ta một vị hoàng tử nuôi dưới danh nghĩa.”
Ma ma khẽ thở dài, trên mặt thoáng hiện một tia thương hại.
Hậu cung ba nghìn giai lệ.
Nhưng Triệu Diệp lại có người trong lòng riêng.
Hắn độc sủng Lan phi, chuyện này cả hậu cung biết.
Sau khi Lan phi nhập cung hai năm, trong cung không còn trẻ nhỏ chào đời, trái lại các cung phi lần lượt ch//ết đi.
Lệnh phi, Huệ phi, Văn quý nhân, Tống tiệp dư…
Sau đó, đến lượt trưởng tỷ của ta.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, ta theo mẫu thân cùng vào cung, tận mắt nhìn thấy t//hi t//hể của nàng.
Nàng gầy yếu, tiều tụy đến mức người ta không dám tin.
Cổ tay trắng mịn như ngọc nay gầy đến mức vòng vàng cũng không nổi, trượt xuống tận bàn tay. Y phục khoác trên người rộng thùng thình, dường như cần một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn nàng đi.
Mẫu thân bật khóc tiếng, trong lòng đầy ắp chất vấn nhưng không thể thốt ra.
Ta rũ mắt, che giấu hận ý trong lòng, đáy tim còn lại một mảnh lạnh lẽo.
02
Khi trưởng tỷ xuất giá, ta mới s/áu tu/ổi.
Nàng mỉm cười nơi khóe mắt, vừa hồi hộp vừa nhìn ra ngoài cửa. Đối diện ánh mắt trêu ghẹo của mọi người, nàng lại thẹn thùng quay đầu, dùng khăn che mặt.
Ngày hôm ấy, Triệu Diệp cũng rất tốt.
Hắn ung dung bước tới, ánh mắt sáng rực, rõ ràng là thật lòng vui mừng cưới trưởng tỷ.
Hắn nhét vào tay ta một tờ ngân phiếu một vạn lượng, là lễ gặp mặt dành cho tiểu di tử.
Đó là phong bao lớn nhất ta nhận, đến nay vẫn nhớ rõ.
Mỗi lần nghĩ lại, trong lòng vẫn không khỏi vui vẻ.
Ta cho rằng, Triệu Diệp và trưởng tỷ là thật lòng yêu nhau.
Hai người tương kính như tân suốt mười hai năm.
Trưởng tỷ hiền đức, khi Triệu Diệp còn là vương gia, hậu viện yên ổn, hòa thuận.
Sau khi hắn đăng cơ hoàng , trưởng tỷ hoàng hậu, phi tần trong cung ngày càng nhiều, nàng vừa mềm mỏng vừa nghiêm khắc, thế hậu cung mới trật tự.
Cho đến khi Lan phi nhập cung.
Triệu Diệp đột nhiên tìm chân ái, đem toàn bộ chân tình dồn lên người nàng ta.
Hắn bắt đầu lạnh nhạt các phi tần, xem nhẹ cung quy, thiên vị Lan phi.
còn lại một chút tình nghĩa trưởng tỷ.
Trưởng tỷ khuyên hắn mưa móc ban.
Triệu Diệp lại lộ vẻ mệt mỏi, giữa mày đầy phiền chán.
“Tiền triều đã vững, hậu cung con nối dõi đông đúc, điều nên trẫm đã , trẫm muốn bản thân mà sống một lần, không sao?”
Trưởng tỷ không thể đáp lại.
Hắn độc sủng Lan phi thì cũng .
Nhưng không nên một người mà hậu cung rối .
Uy tín mà trưởng tỷ dày gây dựng suốt bao năm, trong chớp mắt liền sụp .
Trưởng tỷ bệnh.
Những lễ nghi giáo dưỡng nàng gìn từ nhỏ, cùng trật tự vững chắc trong lòng, mặt Lan phi và Triệu Diệp lại liên tục sụp .
Mẫu thân vào cung thăm nàng.
Trưởng tỷ cho lui hết người xung quanh, giọng :
“Mẫu thân, phải sao? Hắn e là muốn bước theo vết xe của Vũ tiền triều.”
Vũ tiền triều, văn trị võ xuất sắc.
Nhưng đến trung niên lại hoang d//âm vô đạo, phế thái tử, xử tử hoàng hậu, triều cục đại . Hậu thế trăm năm sau, con cháu hắn vẫn bận rộn ổn triều chính mà không thể cứu vãn, cuối cùng dòng lịch sử vô tình nhấn chìm.
Khóe mắt trưởng tỷ ngấn lệ, là thật sự đau lòng.
Nàng vốn có cơ hội cùng Triệu Diệp minh quân hiền hậu, vậy mà nay tất cả có dấu hiệu sụp .
Nàng sợ mình đi vào vết xe của vị hoàng hậu tiền triều.
Mẫu thân nắm chặt cổ tay nàng, khuyên nàng bớt lo nghĩ, hết phải gìn thân thể.
“Dù là nhỏ, con cũng phải sống cho thật tốt.”
Mẫu thân rưng rưng dặn dò, vô cùng trịnh trọng.
Những lời này vốn là chuyện riêng tư.
Nhưng trong cung, kẻ tài giỏi không thiếu.
Có người biết đọc khẩu hình.
Những lời ngày hôm ấy, cuối cùng vẫn truyền đến tai Triệu Diệp.
Hắn trừng phạt trưởng tỷ, quở trách phụ thân, lại lệnh cấm mẫu thân từ nay không vào cung.
Từ đó, trưởng tỷ trong cung cô lập, không còn ai giúp đỡ, cho đến khi nàng ch//ết.
Bên ngoài, Triệu Diệp nàng bệnh ch//ết.
Nhưng ta không tin.
Trưởng tỷ yêu thương Thập chúa đến vậy.
Nàng không nỡ ch//ết.
Cái ch//ết của nàng, nhất còn có nguyên do khác.
03
Sau khi triều, Triệu Diệp dẫn hai vị hoàng tử đến mặt ta.
Một người là hoàng tử, mẫu phi là Huệ phi, nghe sợ tội mà tự vẫn.
Một người là Cửu hoàng tử, mẫu thân là Văn quý nhân, mưu hại Lan phi mà đày vào lãnh cung, sau đó ch//ết.
Nhưng ta lại cảm thấy chuyện này vô cùng hoang đường.
Một quý nhân nhỏ bé, phía trên còn có tiệp dư, quý tần, phu nhân.
Cho dù thật sự hại ch//ết Lan phi, nàng ta cũng không thể phong lên phi vị.
Hà tất phải lấy trứng chọi đá, đi mưu hại Lan phi?
Phần nhiều là đã đắc tội Lan phi, Triệu Diệp chán ghét, phế vào lãnh cung, từ đó sống ch//ết mặc người đoạt.
Triệu Diệp thản nhiên nhìn ta, đầu ngón tay hờ hững về phía hai vị hoàng tử, giọng điệu mệt mỏi:
“Hai nhỏ này, nàng muốn nuôi nào?”
Ta chậm rãi đứng dậy, bước đến mặt hai nhỏ.
hoàng tử mư/ời mộ/t tu/ổi.
Cửu hoàng tử m/ười tu/ổi.
Cả hai đã cao lớn.
Ta đưa tay lên, cung nhân lập tức dâng tới hai phần văn phòng tứ bảo.
Ta mỉm cười, giọng ôn nhu:
“Đây là quà gặp mặt bản cung tặng cho các con.”
Hai nhỏ cúi người tạ ơn, ta đưa tay đỡ chúng đứng dậy.
Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào bọn chúng, mắt ta lại hiện ra hai đoạn tương lai hỗn .
Nếu ta hoàng tử dưỡng tử, tương lai hắn đăng cơ , gi//ết sạch nhà mẹ đẻ của ta, lại ban ch//ết cho ta.
Nếu Cửu hoàng tử, tương lai hắn lên ngôi, ta giả ch//ết, đổi một thân phận khác rồi giam cầm trong hậu cung, yêu phi thiên phỉ nhổ.
Ta nhất thời sững sờ, thân thể bất giác lảo đảo.
Hai nhỏ vội đỡ lấy ta, đồng thanh :
“Mẫu hậu, người sao vậy?”
Tim ta đập , nhưng trên mặt vẫn không lộ chút sơ hở nào.
Ta chậm rãi ngồi xuống, nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.
“Ta không sao, ta suy nghĩ kỹ một chút.”