Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 8
Trong bệnh im lặng đến chết chóc. Hạ Thâm đứng như tượng đá, như không hiểu nổi.
“ nói… cơ?”
“Ngày 12 tháng 3, tại văn thị.” – cha tôi bình thản, tay siết chặt tấm ga giường – “Cha cậu nói, đầu tư cứu thị, với điều kiện phải thỏa thuận thế chấp cổ phần này. Tôi .”
Cha tôi nhắm .
“Về sau mới phát hiện, tờ giấy vay trống. ta tự ý ghi số tiền 500 triệu, lãi mẹ đẻ lãi khiến tôi không trả nổi.”
mở , nhìn Hạ Thâm. “Tôi đến đối chất, ta cười nhạt bảo: thị nằm trong túi rồi.”
Mặt Hạ Thâm tái mét. “Không nào…” – anh thì thào – “Cha tôi nói… cầu ấy vay tiền…”
“Tôi cầu ta?” – cha tôi bật cười, nước rơi – “Lúc tôi tuy khó khăn, chưa từng nghĩ đến chuyện bán gái.”
“ bán.” – Hạ Thâm run rẩy – “Tối hôm , chính bảo uống rượu cùng tôi.”
“Tôi không !” – cha tôi gằn – “Chính cha cậu nói, chỉ cần uống ly, hoãn trả nợ. Tôi tin ta.”
thở dốc, ngực phập phồng dữ dội.
“Sau đêm , cả thành phố đầy rẫy tin đồn xấu về . Cổ phiếu thị rớt giá, chủ nợ kéo tới tận nơi. Tôi cơn đau tim, tỉnh thì… chẳng nhớ nữa.”
Hạ Thâm lùi bước.
“ nói dối…” – anh lẩm bẩm – “Giấy vay dấu vân tay …”
“Cậu cứ điều .” – cha tôi nói – “ camera tối hôm , tài khoản thư cha cậu, luồng tiền. Hoặc, hỏi thẳng cha cậu. Hỏi xem trong ly rượu tối hôm , rốt cuộc bỏ thứ .”
Hạ Thâm người, lao ra khỏi . Cánh cửa va mạnh, vang tiếng rầm.
Cha tôi ngã quỵ xuống giường, thở dốc.
“Bố!” – tôi lập tức ấn chuông gọi y tá.
Bác sĩ và y tá đổ vào. Khám, truyền dịch, trấn an. Sau khi ổn định , cha tôi siết tay tôi: “ , bố lỗi…”
Tôi lắc đầu, nước rơi lã chã. “ bố vô dụng, không bảo vệ được .”
Ba ngày sau, Hạ Thâm . Anh gầy đến trơ xương, hốc sâu hoắm.
“Tôi tài khoản ở nước ngoài thư .” – anh đứng trước giường bệnh, khản đặc – “Quả thật khoản tiền lớn đổ vào, đúng vào tháng 3 bảy năm trước.”
Cha tôi không nói .
“Camera trong bị xóa, băng ở bãi đậu xe vẫn còn.” – anh tiếp tục – “Lúc rời , bị vệ sĩ dìu xe. Cảnh sát nói chứng cứ chưa đủ.”
Hạ Thâm quỳ xuống. Đầu gối đập mạnh xuống nền, vang tiếng nặng trịch. “ , lỗi.”
Cha tôi mở , nhìn anh. “Tôi không cần cậu lỗi.”
“ tôi cần.” – Hạ Thâm nghẹn – “Tôi sai rồi, sai hoàn toàn…”
“Cậu sai rồi thì sao?” – cha tôi hỏi khẽ – “Bảy năm tuổi xuân gái tôi, được không?”
Hạ Thâm nhìn tôi. Tôi mặt .
“ …” – anh gọi tên tôi. Tôi không đáp.
“Tôi sẽ bù đắp.” – anh đứng dậy – “Dốc hết mọi thứ để bù đắp.”
“Cậu .” – cha tôi nói – “Chúng tôi không muốn gặp cậu.”
Hạ Thâm đứng bất động hồi lâu. Cuối cùng, cúi mình thật sâu. Rồi lặng lẽ rời .