Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Anh tiếng , động tác dừng lại, quay đầu nhìn tôi:

“Cô gì thế?”

“Không có gì.” – tôi lắc đầu, “ vệ sĩ Thẩm anh…

khéo đấy chứ.”

“…”

Anh không nói gì thêm, quay lại tiếp tục rửa chén.

là, tiếng nước chảy hình như lớn hơn ban nãy.

Tôi anh đang gào thầm trong đầu:

【Khéo ?!】

【Đó là kiểu gì thế hả?!】

【Tôi là đàn ông!

Đường đường là đàn ông!】

【Ai lại dùng ‘khéo ’ để tả tôi chứ!】

【Cô ta chắc chắn cố tình!】

Tôi nhìn cái lưng to lớn đang tức giận của anh, tâm trạng tốt hẳn.

Đợi anh rửa , bước ra khỏi bếp, tôi gọi anh lại:

“Thẩm Dật.”

“Ừ?”

Tôi đi tới trước mặt anh, nhón chân .

Anh cao hơn tôi quá nhiều, dù bình thường mang giày cao gót tôi phải ngẩng nhìn.

Bây giờ chân trần, tôi càng nhỏ bé.

Tôi đưa , chỉnh lại phần cổ áo hơi lệch của anh.

Ngón khẽ chạm làn da nóng rực nơi cổ anh.

anh lập tức cứng đờ.

【!!!】

【Cô cô cô…】

【Cô ấy lại định làm gì nữa đây?!】

【Gần thế , tôi có ngửi mùi hương trên cô ấy rồi.】

【Là…

hương hoa chi tử.】

【Thơm .】

Tôi nhìn vành tai đang ửng đỏ của anh, nhịn , hạ giọng nói:

“Cổ áo anh lệch rồi.”

“…Ờ.” – giọng anh khô khốc.

rồi.” – tôi vỗ nhẹ ngực anh, hài lòng, lùi về một bước.

Anh thì như bị đóng đinh, đứng bất động.

Tôi nghiêng đầu, hỏi: “ thế?”

Anh hít sâu một hơi, như mới tìm lại được giọng nói của .

“Không…

không có gì.

Tôi đi trước đây.”

Nói rồi, anh gần như chạy trốn khỏi nhà tôi.

Tôi nhìn theo bóng lưng hấp tấp ấy, bật thành tiếng.

đàn ông , càng ngày càng thú vị .

Sáng hôm , vừa đến công ty, tôi bị Giang Trì chặn ngay trước cửa phòng làm việc.

Khuôn mặt cô ta đầy vẻ chất vấn:

“Giang Phù!

Hôm rốt cuộc chị nghĩ gì hả?!”

“Chị có biết chị đắc tội sẽ gây phiền phức lớn thế nào chúng ta không?!”

Tôi ngồi trên sofa, chậm rãi nhấp ngụm cà phê:

“Ồ?

?”

“Chị dám nói thế à!” – Giang Trì tức đến đỏ mặt, “Nếu sáng nay tôi không đích thân tới xin lỗi , chị đừng hòng bìa tạp chí tháng !”

【Hừ, nếu không phải tôi trông việc chị kiếm tiền tôi, tôi chẳng thèm lo mạng chị.】

【Không , lần không được, có lần .】

【Tôi không tin, chị may mắn mãi được.】

Tôi đặt tách cà phê xuống, nhìn cô ta:

“Xin lỗi?

Cô xin kiểu gì thế?”

“Tôi…” – ánh Giang Trì chớp loạn, “Tất nhiên là tôi giải thích đàng hoàng với , nói chị hôm không khỏe thôi.”

à?” – tôi khẽ , “ tôi lại nói, cô cùng đến khách sạn để ‘giải thích’ nhỉ?”

6.

Sắc mặt Giang Trì lập tức trở nên trắng bệch.

“Chị…

chị nói linh tinh cái gì vậy?!”

“Tôi nói linh tinh ?” – tôi đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt cô ta.

“Tin nhắn tối gửi cô, có cần tôi đọc ra không?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm.

Đây là đoạn tôi lén ghi lại trong bữa tiệc tối .

Bên trong, chính là cuộc trò chuyện giữa và Giang Trì.

Nội dung…

không nổi.

“… cần cô đưa Giang Phù giường tôi, vai nữ chính bộ phim sẽ là của cô…”

“… yên tâm, tôi bỏ thuốc rượu của cô ta rồi, hôm nay cô ta có mọc cánh không bay thoát…”

Đoạn ghi âm vừa dứt.

Phòng làm việc rơi im lặng chết chóc.

Sắc mặt Giang Trì không nào tả nổi, trắng như tờ giấy.

Toàn thân cô run bần bật, môi mấp máy, không thốt nổi một lời.

cô ấy lại có bản ghi âm …】

rồi…

tất cả rồi…】

Tôi nhìn vẻ mặt hoảng loạn của cô ta, trong lòng không gợn chút sóng.

ngày mẹ tôi đời, cha tôi đưa hai mẹ con họ về nhà,

Tôi biết, giữa chúng tôi không có cái gọi là “tình chị ”.

Bao nhiêu năm , cô ta ngấm ngầm chơi xấu tôi thế nào, tôi đều rõ.

là, tôi lười tính toán.

Nhưng lần , cô ta chạm đến giới hạn cuối cùng của tôi.

“Giang Trì.” – tôi nhìn thẳng cô ta, từng chữ từng chữ nặng nề – “Cô bị sa thải.”

“Không…

đừng…” – Giang Trì cuối cùng phản ứng, lao tới định ôm chân tôi.

“Chị, sai rồi!

sự sai rồi!”

một cơ hội nữa được không?

sẽ không dám nữa đâu!”

Tôi lùi một bước, tránh bàn cô ta.

“Cút.”

Tôi nói một chữ.

Cô ta nhìn ánh lạnh như băng của tôi, biết lần tôi thực sự nổi giận.

Cô ta ngồi sụp xuống đất, bật khóc nức nở.

Tôi không nhìn thêm, xoay rời khỏi văn phòng.

Ngoài cửa, Thẩm Dật đang dựa tường chờ.

tôi bước ra, anh đứng thẳng .

rồi?”

“Ừ.”

Anh không hỏi thêm, lặng lẽ đi lưng tôi.

Tôi cảm nhận được ánh nhìn anh rơi trên , mang theo chút dò xét.

【Cô ấy…

hình như khác với bình thường.】

【Vừa nãy trong phòng, khí chất mạnh .】

【Mà…】

khá là đẹp.】

Tôi khựng lại, suýt thì trượt chân.

Đẹp?

Anh ấy…

dùng “đẹp” để tả tôi?

Tôi hít sâu, cố bình tâm.

Thôi, coi như anh ấy đang khen , không tính toán nữa.

Về lại xe bảo mẫu.

Tôi mệt mỏi tựa ghế, nhắm .

Xử lý Giang Trì, tôi chẳng nhẹ nhõm, trái lại trong lòng trống trải.

Trong xe rất yên tĩnh.

Một lúc , tôi cảm giác bên cạnh có động tĩnh.

Mở ra, tôi Thẩm Dật không biết khi nào ngồi xuống cạnh .

Trong anh cầm một chai nước ấm, đưa tới trước mặt tôi.

“Uống chút nước.”

Tôi không nhận, nhìn anh.

Anh nhìn tôi, trong mang theo một sự vụng về xen lẫn an ủi.

【Cô ấy trông có vẻ buồn.】

đúng, bị chính gái phản bội, ai mà chịu nổi.】

đáng thương.】

【Muốn…

ôm cô ấy.】

Tùy chỉnh
Danh sách chương