Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

sợ đến ngây người, òa.

Tôi dùng hết sức nó, đang định kéo nó chạy trốn, nó lại hất tôi , lóc chạy vào đám đông.

Tôi ngã xuống đất, đúng một chiếc van phóng tới.

Người nữ không nghĩ nhiều, lôi tôi lên .

Tôi giãy dụa, kêu , bà nổi điên, tát tôi mấy cái.

“Không có mày phá rối, hôm nay tao còn thêm được vài đứa nữa!”

hận tôi cản đường kiếm tiền, trước bán tôi đánh đập, bỏ đói tôi mỗi ngày.

Tôi gắng gượng sống, chờ mẹ và dượng đến , nhưng mãi chẳng ai.

Cuối cùng, tôi bị bán vào núi sâu, gả một đứa ngốc làm dâu nuôi.

Ban ngày làm tất cả việc nặng nhọc, ban đêm ngủ trong chuồng lợn.

đói no, bị đánh đập hành hạ là chuyện thường ngày.

Nghĩ lại những chuyện đó, tim tôi đập loạn, vô thức lùi lại một bước.

Tôi từng nghĩ đến chuyện quay bỏ chạy, dù sao cũng là một con bạch nhãn lang chính hiệu.

Kiếp trước, tôi liều mạng nó, thay nó chịu đựng mười năm giày vò. Vậy mà nó chẳng những không biết ơn, còn sau lưng bạn bè rằng tôi giả vờ đáng thương để lấy lòng thương hại.

Nó thậm chí còn cười ghen tị tôi – rằng chỉ vì chịu khổ vài năm trên núi mà giờ được nằm dài ở nhà tiêu tiền, còn có thể nhận chia cổ tức từ công ty.

Loại người như vậy, đến súc sinh cũng chẳng bằng, căn bản không đáng để tôi .

Nhưng kiếp này, người được bình an chính là tôi – người chị.

Nếu tôi muốn được mẹ thương yêu, không thể là kẻ chỉ biết chạy trốn em gặp nguy hiểm.

Tôi buộc mình đứng yên tại chỗ, ngẩng , lớn tiếng mụ buôn người:

“Tôi sẽ không qua đó đâu, bà chính là người xấu!”

“Nếu bà còn không buông em tôi , tôi sẽ gọi chú cảnh đến bà!”

Giọng tôi rất to, những người lớn xung quanh đang dẫn con chơi quay lại .

Ánh mắt họ đầy cảnh giác về phía người nữ trung niên, có một chú thậm chí còn rút điện thoại báo cảnh .

Sắc mặt người nữ khẽ biến, ánh về phía tôi đầy độc ác.

miễn cưỡng cười gượng, giải thích:

“Mọi người đừng nghe con bé này linh tinh, nó là cháu lớn của tôi. tôi chỉ mua cháu nhỏ nên làm nũng dỗi đấy.”

xong còn trừng mắt tôi:

“Ánh Thu, không được quậy phá ngoài đường! Mau theo bà về nhà!”

Nghe bà gọi tên tôi, người xung quanh do dự.

Tôi cảnh giác lùi lại một bước, khóe mắt thoáng mệt đến mức không mở nổi mắt, liền lên tiếng hét lớn:

“Bà còn dám mình không phải người xấu?! Em tôi ăn của bà liền buồn ngủ, chắc chắn bà bỏ thuốc vào đó!”

Mọi người lập tức quay lại .

nãy còn nhảy nhót nô đùa – giờ gật gù, cây trong tay rơi xuống đất từ nào.

“Đây đúng là bọn buôn người thật! Suýt nữa bị lừa rồi!”

“Mau gọi cảnh ! Nhất định không thể để bà con bé !”

Mấy cô chú nhiệt tình định xông lên vây mụ buôn người đúng đó, chiếc van kiếp trước lại lao tới.

Cửa bật mở, người nữ bế lên như một cơn gió, trước đóng cửa còn hung hăng lườm tôi một cái, ánh mắt đầy oán độc.

Nỗi sợ hãi mà người đàn bà đó mang lại quá khủng khiếp, chân tôi mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Chiếc rất nhanh phóng xa.

Tôi cây tan chảy nằm trên đất gần đó, bỗng dâng lên một cảm giác may mắn thoát nạn trong gang tấc.

3

mẹ tôi tìm tôi tôi đang lóc kể lại sự việc cảnh :

“Hôm nay mẹ đưa con em chơi, tụi con lạc mất mẹ. Con định dắt em tìm, nhưng em lại nhất quyết đòi ăn .”

“Em nghe lời người lạ, cứ nằng nặc đòi ăn người . Con can cũng không được, cuối cùng… em bị người xấu đưa lên …”

nghe đến đó, cha dượng tôi lập tức ngất xỉu.

Mẹ tôi sợ đến mức hét lên một tiếng, vội vã bấm huyệt nhân trung ông:

“Chồng ơi, anh tỉnh lại , tìm con quan trọng hơn mà!”

Cha dượng tỉnh lại, mắt đỏ hoe, nắm chặt vai tôi gào lên:

“Con vì sao không trông em cẩn thận hả!”

Ông nắm rất chặt, khiến tôi đau đến trắng bệch mặt mày:

… con xin lỗi, con không khuyên được em.”

Một chú cảnh không mắt, lạnh giọng :

“Là huynh không trông con cẩn thận, sao lại đổ lỗi một đứa bé mới sáu tuổi?”

Mẹ tôi kéo ông , tự trách:

“Là tại chúng mải chơi, không trông con cẩn thận, không thể trách Tiểu Thu được…”

“Chồng à, mau nghĩ cách tìm lại , đó là bọn buôn người, mà trễ con bé khổ chết mất…”

Cha dượng tôi sững người, rồi như bừng tỉnh, giơ tay tự tát mình mấy cái:

“Là chúng tôi làm cha mà không gì, hại con mình gặp chuyện…”

Mẹ tôi lóc can ngăn, cuối cùng hai người ôm nhau mà nức nở.

Tùy chỉnh
Danh sách chương