Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dùng tốc độ nhanh nhất lái xe đến bệnh viện, Hạ Minh Sầm đặt Dụ Ấu Tri lên giường cấp cứu giao cho bác sĩ.
“Sao có thể yên tâm để cô uống thứ đó vào chứ! Là thuốc gì không rõ, bên trong phần là gì cũng không biết! Lỡ đâu xảy ra án mạng thì phải làm sao! Trong tin tức đã nói bao nhiêu lần rồi, cảnh sát chỉ thiếu điều không gõ cửa từng nhà nhắc nhở mấy người ít tới thôi đấy, cho dù đi thì cũng đừng có đụng vào đồ ở trong đó, người trẻ mấy người sao không nghe lời vậy!”
Bác sĩ không biết thân phận của đôi nam nữ đến bệnh viện này là gì, nhìn ăn mặc của bọn họ chỉ cảm là hai sinh viên đại học trẻ tuổi thích chơi bời, bên ngoài nhìn khá nhân mô cẩu dạng(*), nam đẹp nữ đẹp gái, chỉ là óc không tốt, buột miệng nói mấy lời răn dạy, không hề nể mặt.
(*)人模狗样 nhân mô cẩu dạng: Bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư / tính tình/phẩm chất thấp kém.
Bởi vì vị sát viên họ Dụ nào đó hành sự lỗ mãng, cảnh sát Hạ không thể không đội giùm cô một cái nồi đen lớn, vẻ mặt đẹp u ám, chịu giáo huấn.
Ngược lại cô thì tốt, hôn mê rồi, không nghe gì cả.
sau khi bác sĩ làm tra đơn giản xác định không có nguy hiểm về tính mạng xong, vẻ mặt người đàn ông vẫn luôn căng chặt lúc này mới thả lỏng.
Trên đường anh tới đây đã gọi điện cho cục cảnh sát, bên đó cũng thông báo cho viện sát rồi.
Chỉ lát sau đã nhận được điện thoại của viện sát, là thầy của Dụ Ấu Tri, lão Thẩm, nói rằng bên cảnh sát đã tới rồi, ông chạy tới bệnh viện, trước khi ông đến thì phiền cảnh sát Hạ chăm sóc học trò của một .
Hạ Minh Sầm nhắc sát Thẩm lái xe cẩn thận, sau khi ngắt điện thoại lại ngồi bên cạnh giường bệnh.
Vẫn giống như trước đây, nhìn thì chỉ là một con người yếu đuối như vậy, nhưng một khi quyết tâm muốn làm gì, sự liều lĩnh đó thực khiến người ta vừa tức giận vừa bất lực.
Liều lĩnh như năm mười bảy mười tám đó, dù đã thể hiện sự chán ghét với cô rõ ràng như thế, mà cô vẫn mặt dày cận.
–
Lúc đó Hạ Minh Sầm sự không biết cô lấy dũng khí ở đâu, dám kêu anh dạy cô học.
Nhưng lại không thể không thừa nhận cô thực khá thông minh, biết anh rất muốn đuổi cô đi bèn dùng cái này làm điều kiện để anh bổ túc một cô.
Sau khi học tới cấp ba theo hệ thống giáo dục định hướng thi cử rồi lại đột đổi chương trình học nước ngoài, Dụ Ấu Tri không thích ứng được cũng là rất bình .
Điểm khó tiên của cô chính là tiếng anh.
Trong trường nhiều giáo viên nước ngoài, rất nhiều giáo viên đều nói chuyện trực bằng tiếng anh, khẩu ngữ vừa nhanh tiêu chuẩn, khi Dụ Ấu Tri học căn bản nghe không hiểu, dịch câu trước đó của giáo viên ở trong , mà giáo viên thì đã giảng tới đoạn theo từ lâu.
Đổi lại Hạ Minh Sầm dùng tiếng Trung để giảng, cô dễ hiểu hơn rất nhiều.
Dụ Ấu Tri rất , biết Hạ Minh Sầm không muốn cô tới gần, thế khi anh lấy sổ ghi chép ra giảng bài, giữa hai người luôn duy trì khoảng hai nắm tay, giống như học sinh học nghe giảng vậy.
Thời gian trôi , Hạ Minh Sầm cũng không chú ý khoảng , dù sao Dụ Ấu Tri biết, anh ghét sự cận của cô, thế cô sẽ tự để ý.
Mãi tới một lần nào đó cô khi lại gần nhìn động tác viết chữ của anh, tuy chưa xúc da thịt, nhưng một sợi tóc lại không nghe lời rũ cánh tay anh.
Đuôi tóc lướt da, giống như bị lông vũ gãi ngứa.
Hạ Minh Sầm nhíu mày, thu cánh tay cảnh cáo cô: “Nếu tóc cậu còn đụng vào tôi , tôi sẽ lấy kéo cắt nó.”
Dụ Ấu Tri lập tức lấy hai tay nắm chặt tóc , sau đó lấy dây cột tóc trên cổ tay nhanh chóng cột gọn tóc lại.
Chỉ dính cọng tóc mà anh phản cảm như vậy sao.
Trong lòng cô có không thoải mái, bình nhìn anh cũng đâu có bệnh sạch sẽ, không đến nỗi ghét bỏ như vậy chứ.
Hay có lẽ không phải anh phản cảm với tóc, mà chỉ là phản cảm với cô.
Dụ Ấu Tri bĩu môi, cảm đã lâu như vậy rồi, quan hệ của hai người vẫn không gần gũi thêm được nào, chỉ có thể nói thiếu gia này sự có hơi khó hầu hạ.
Hạ Minh Sầm đột nói muốn đi rửa tay, cô hoàn hồn, lập tức ngoan ngoãn gật đâu: “Cậu đi đi, tôi tự đọc sách.”
người đi rồi, Dụ Ấu Tri mới thoát khỏi trạng thái học tập căng thẳng, nằm bò lên bàn nghỉ ngơi tạm thời.
Vừa nghĩ làm sao để tục kéo gần quan hệ với thiếu gia vừa nghĩ tới chuyện lên đại học, cứ nói thầm trong lòng như vậy rồi nhắm mắt thiếp đi lúc nào.
Tới khi thiếu gia rửa tay xong, không hiểu sao lại nhớ tới vừa nãy tóc cô cọ vào tay .
Anh bất ngờ nâng cánh tay lên ngửi.
Có một mùi thơm rất nhạt, không nồng cũng không gay mũi, giống như hương hoa sơn chi.
Sau khi nhận ra đây là mùi tóc của Dụ Ấu Tri, anh lập tức hoàn hồn, nhếch miệng vặn vòi xả nước ra, dùng nước rửa cánh tay một lần .
Khi quay lại khu tự học, bởi vì Dụ Ấu Tri học mệt quá đã nằm gục bàn tự học bù trong khoảng thời gian anh đi nhà vệ sinh.
Vị trí sát cửa sổ ở thư viện có nắng chiếu vào, nhưng lúc này vào độ xuân về, ánh mặt trời dịu nhẹ, không gọi nữ sinh mệt mỏi dậy được, ánh nắng nhuộm tóc cô màu vàng rám nắng, còn rơi trên lông mi cô một lớp bột vàng.
Hạ Minh Sầm nhìn cô ghé vào bàn , nói là đọc sách cũng không đọc , tóc xõa lả tả phủ lên cuốn sổ ghi chép của anh.
Tóc mang mùi hoa sơn chi lại lướt tuyến cảnh cáo của anh.
Tóc giống như chủ của nó vậy, nhìn có vẻ nghe lời, thực tế thì không nào, muốn vượt tuyến là vượt.
–
Lúc này cũng thế, mái tóc rối tung tản trên chiếc gối.
Hạ Minh Sầm ngồi nhìn nửa ngày, cuối cùng vẫn nghiêng người, vươn tay giúp cô vuốt lại đám tóc rối bù trên trán.
Trước đây anh cũng không mấy khi chạm vào tóc cô, chỉ vào một số dịp nhất định.
Ví dụ như khi giữ gáy cô muốn hôn, hay ví dụ như khi lúc hôn ngại tóc sẽ vướng víu muốn vén nó lên.
Thu tay lại, Hạ Minh Sầm cau mày mím môi, nhìn bệnh nhân yếu đuối vẫn chưa tỉnh lại trên giường bệnh, không hiểu sao bản thân lại nhớ tới cái này.
Người đàn ông có phần sốt ruột cụp mắt , ấn vào giữa hai lông mày, xoa xoa thái dương, cố gắng làm cho óc trống rỗng.
Trông cô hơn nửa tiếng, lão Thẩm thầy của Dụ Ấu Tri và đội trưởng Lê mới thong dong tới trễ.
Trước tiên hai người hỏi xem Dụ Ấu Tri có chuyện gì không, sau khi xác nhận không sao, đội trưởng Lê đi tìm bác sĩ lấy báo cáo tra.
Nhân chứng đã có, lúc này mấy sinh viên đều lấy lời khai ở cục cảnh sát, chỉ cần chứng cứ thực tế đến tay, lập tức có thể vung tay tới cửa bắt người.
Bình đội trưởng Lê nghiêm túc thế mà lại nở nụ cười, còn vỗ vai Hạ Minh Sầm, khen anh làm tốt.
Vốn dĩ lần này trong đội sắp xếp hai người bọn họ tới điều tra, muốn nhận tiện điều tra ngầm rồi tìm manh mối, không yêu cầu có đột phá gì to lớn, không ngờ tới chỉ một buổi tối như vậy mà lại tìm được nguồn gốc của mật thất trên lầu , như vậy khi bắt được nghi phạm, khách sạn chứa mật thất có liên quan cùng với đều không thoát khỏi dính líu.
Tuy thức phá án của Dụ Ấu Tri rất liều lĩnh, có phần giống giết địch một nghìn tự tổn hại tám trăm nhưng thực có hiệu .
đội trưởng Lê đi rồi, còn lại lão Thẩm và Hạ Minh Sầm cùng trông chừng Dụ Ấu Tri.
Lão Thẩm trước tiên đắp chăn cho học trò, sau đó cười với Hạ Minh Sầm nói: “Trước đây con bé còn oán giận nói không hợp với cậu, đây không phải rất xứng đôi sao?”
Hạ Minh Sầm mím môi, hỏi: “Cô nói không hợp với tôi?”
“Đúng đó, nói thẳng với trưởng phòng của chúng tôi không muốn điều tra cùng cậu.” Lão Thẩm vui vẻ, không hề do dự bán học trò, rồi đột lại như nhận ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi: “Không đúng, trưởng phòng của chúng tôi thực đã nói với đội trưởng Lê yêu cầu của Dụ rồi, sao đi cùng con bé tới vẫn là cậu hả cảnh sát Hạ?”
Hạ Minh Sầm lắc : “Không biết, anh trực kêu tôi đi.”
Anh thực không biết, vốn cho rằng cục chống tham nhũng bên kia sẽ sắp xếp cho anh một đồng nghiệp nam cùng điều tra vụ án.
Chuyện này kỳ thực không thể trách trưởng phòng không truyền đạt đúng lúc, cũng không thể trách đội trưởng Lê tự chủ trương.
Đội trưởng Lê ban thực có suy xét yêu cầu của Dụ Ấu Tri, nhưng những người khác trong đội đều nhất trí cho rằng, nơi như , phải là Hạ Minh Sầm đi.
Nguyên văn lời của những người trong đội là: “Phó đội trưởng của chúng ta đi, dáng người vừa cao vừa đẹp , m87 có cơ bụng, vừa nhìn đã giống đàn ông cặn bã quanh năm trà trộn vào chơi đùa, ngồi ở đó chắc chắn sẽ hòa làm một với hoàn cảnh, còn mấy người chúng tôi đều có bộ dáng khá đứng đắn, vừa đã biết là một thanh niên tốt căn chính miêu hồng(*), vừa bước vào trên mặt đã viết bốn chữ “tảo hoàng đả phi(*)”, không thích hợp không thích hợp.”
(*)căn chính miêu hồng: nói từ thời mạng, chỉ những người có xuất thân tốt từ tầng lớp công-nông, tư sản.
(*)扫黄打非 4 từ gốc: trong đó 扫黄là chiến dịch chống nội dung khiêu dâm, 打非 đề cập đến việc trấn áp ấn phẩm bất hợp pháp, ấn phẩm vi phạm ” Hiến pháp của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ” làm suy yếu sự ổn định xã hội, gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia và kích động chia rẽ dân tộc.
Đội trưởng Lê ngẫm nghĩ, cảm có lý, vậy cuối cùng vẫn để Hạ Minh Sầm đi.
Đương nguyên nhân sự chắc chắn không thể nói với Hạ Minh Sầm, khi Hạ Minh Sầm nhận nhiệm vụ rồi thuận miệng hỏi chuyện này sao không tìm người khác, đội trưởng Lê khụ một tiếng, thản nói bản thân để anh đi là yên tâm nhất.
Thế nhưng sự đã không còn quan trọng , dù sao vụ án đã có bước tiến lớn.
Hai người lại ở phòng bệnh một lúc, lão Thẩm nhận ra trên mặt Hạ Minh Sầm có vẻ mệt mỏi nhợt nhạt.
“Cũng không biết bao lâu thì con bé mới tỉnh, vừa nãy bác sĩ nói với tôi có lẽ sẽ thẳng một giấc tới trời sáng, hay là cậu về nghỉ ngơi một giấc đi?” Lão Thẩm nói: “ lát tôi cũng đi, tôi sẽ kêu con gái tôi thay tôi trông chừng nửa đêm, con gái chăm sóc con gái nhìn chung vẫn thuận tiện hơn.”
“Không cần làm phiền con gái sát Thẩm.” Hạ Minh Sầm lắc : “Để tôi trông chừng cô cho.”
Lão Thẩm khoát tay: “Không sao, là con gái tôi chủ động yêu cầu.”
Hạ Minh Sầm nhướng mày, dường như không hiểu chuyện con gái lão Thẩm muốn tới chăm sóc Dụ Ấu Tri lắm.
“À quên nói với cậu, con gái tôi tên Thẩm Ngữ, chính là nữ sinh hôm nay cùng cậu tham gia trong trốn thoát khỏi mật thất đó.” Lão Thẩm giải thích: “Tôi nhận được điện thoại của con bé từ cục cảnh sát, cũng nghe con bé nói rồi, bình tôi kêu con bé đừng đi một tới mấy chỗ đó, con bé không chịu nghe lời, còn may hôm nay con bé gặp được cậu, bằng không… Nói chung tôi cũng phải nói tiếng cảm ơn với cậu, Dụ xuất viện, tôi và con gái chắc chắn phải mời hai người ăn bữa cơm.”
Nói xong, lão Thẩm lại nghiêm túc chân nói tiếng cảm ơn với Hạ Minh Sầm.
Hạ Minh Sầm gật tỏ ý đã hiểu: “Không sao, trùng hợp thôi.”
“Thế mới nói có duyên, cậu mau về đi, ở đây có người chăm sóc Dụ rồi.”
Hạ Minh Sầm cười nhạt, vẫn khéo léo từ chối lòng tốt của lão Thẩm: “Để tôi ở lại đây cho, cô tỉnh tôi có vài câu muốn nói với cô .”
Anh nói muốn ở lại, lão Thẩm chắc chắn cũng không thể cưỡng ép đuổi người ta đi, suy cho cùng anh là quan tâm học trò của ông.
Vì để không làm phiền Dụ Ấu Tri nghỉ người, hai người dứt khoát ra bên ngoài nói chuyện, chủ đề nói chuyện nhìn chung vẫn là về cô.
Lão Thẩm đưa cho Hạ Minh Sầm một điếu thuốc, nhưng ở bệnh viện không thể hút, anh nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay chơi đùa, động tác không tập trung, điếu thuốc chuyển động linh hoạt trên ngón tay thon dài, giống như mấy cậu con khi nhàm chán thích xoay bút.
Lão Thẩm nói: “Tôi nghe nói con bé nhập viện, không nghĩ ngợi được gì, vội vàng chạy đây.”
Hạ Minh Sầm trả lời: “Cô có một người thầy tốt.”
“Không có gì tốt hay không tốt, chủ yếu do cha mẹ con bé đã mất từ rất sớm, mà gần đây con bé mới thi được vào viện sát bên chúng tôi, bình án kiện bận rộn, không có thời gian kết bạn.” Lão Thẩm dừng một , ngữ điệu đột trầm : “… Cô gái nhỏ này cũng không dễ dàng gì, một lo liệu cuộc sống, nào là chuyện ăn uống, rồi bị bệnh không có ai quan tâm, thế một người thầy như tôi đây lúc bình có thể chăm sóc con bé được nhiều một thì sẽ quan tâm nhiều một .”
Hạ Minh Sầm cứ yên lặng nghe lão Thẩm nói liên miên về Dụ Ấu Tri với anh như vậy.
Lời nào của lão Thẩm cũng đau lòng cho cô, nhưng ông không biết thực ra thói quen sinh hoạt của Dụ Ấu Tri đã như vậy từ lâu.
Từ sau khi cha mẹ đời, cô sống mấy năm ở nhà họ Hạ, nhìn thì tưởng đã có nơi để che mưa chắn gió, nhưng vẫn chỉ một thôi.
Tuy Hạ Minh Lan tốt với cô, nhưng ở trong mắt người khác vẫn chỉ là đứa con riêng không lên nổi bàn tiệc, anh có tốt với cô đi chăng , cũng không thể thay đổi được tình cảnh của Dụ Ấu Tri ở nhà họ Hạ.
Nếu phải nói vì sao sống không tốt, đại khái là bởi vì sự thờ ơ và thái độ thù địch của Hạ Minh Sầm, người ở trong nhà và trường học đều nhìn sắc mặt của vị thiếu gia này để đối xử với cô, anh ghét cô, bọn họ làm sao có thể sự đối tốt với cô.
Khi còn nhỏ tuổi không hiểu, một lòng ngạo mạn, từ trên cao nhìn , sau này mới hiểu rõ, thờ ơ thực ra cũng là một loại lăng nhục, có lúc thậm chí khiến người ta tuyệt vọng hơn tất cả những vết thương trên cơ thể.
Lão Thẩm vẫn nói, nói Dụ Ấu Tri lúc mới được giao việc còn lóng ngóng thế nào, lại nói cô thông minh chịu khó ra sao, chỉ mất một thời gian ngắn để làm quen công việc.
Vẫn luôn là một cô gái trẻ tận tụy với công việc, nhưng giờ phải nhập viện lại không có người thân bạn bè ở bên cạnh.
Hạ Minh Sầm căng chặt hàm dưới, hai mí mắt rũ che đi cảm xúc dâng trào bốc lên cuồn cuộn ở đôi mắt.
Lão Thẩm nói tới đây, đột hô lên: “A! Tí thì quên!”
Hạ Minh Sầm hoàn hồn.
“… Sao thế ạ?”
Vẻ mặt lão Thẩm kiểu “cái trí nhớ người già của tôi này”, vội vàng nói: “ Dụ có một người bạn , tôi phải gọi bạn con bé tới chăm sóc chứ, bằng không lúc Dụ tỉnh lại không bạn ở bên cạnh, con bé sẽ rất buồn.”
Nói xong lão Thẩm muốn quay lại phòng bệnh.
Mà lúc ông vừa xoay người, một lực mạnh chợt nắm chặt lấy ông.
Lão Thẩm quay , không hiểu nhìn người đàn ông: “Sao thế phó đội trưởng?”
Hạ Minh Sầm nửa ngày không nói chuyện, đôi môi khó khăn mở ra.
Rất giống như khổ sở khống chế cảm xúc nào đó, một lúc lâu, anh mới khó tin kìm nén giọng nói hỏi: “Bạn ?”
– ———
Lời tác giả:
Đúng đó đúng đó, hơn người này còn là anh , kinh ngạc mừng rỡ không? Ngoài ý muốn không?