Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

10

Tôi… bị thất sủng rồi.

Từ khi em trai tôi – Bối (chữ Bối trong “vỏ sò”) chào đời, tôi chính thức rớt khỏi ngai vàng “ chúa trung tâm trụ”.

tôi – – “não ” và “trầm sau sinh” đều đã chữa khỏi.

Nhưng ấy đối tượng.

Từ “ghen tôi”, sang ghen ngược … em trai tôi.

Khải Hàng!!”

đây!”

“Hôm nay anh ôm Tiểu Bảo lâu hơn Tiểu Bối… ba phút lẻ bảy giây!”

tôi: “…”

ơi!”

“Hử?”

mua Tiểu Bảo xe tập đi đính kim cương (nhựa), còn Tiểu Bối chỉ … gỗ. thiên vị!” nội: “…”

Tôi – Bảo – giờ trở thành “con nhà người ta”.

Còn em trai tôi – Bối – thì “đứa con nhỏ đáng thương được bảo vệ như trứng mỏng”.

– như con gà – ngày đêm che chắn cục cưng út ít.

“Tiểu Bảo à, con , phải nhường em.”

Tôi đứa nhóc bé xíu đang phun bong bóng trước mặt.

Tôi đã nhường rồi còn gì.

“Tiểu Bảo, đồ gặm răng em chơi nha.”Tôi vô đưa qua.

“Tiểu Bảo! Sao con giành sữa em?!”Tôi: “…” à, đó sữa tôi. ơn.

Khải Hàng chịu hết nổi.

… em phải… hơi căng thẳng quá rồi không? Tiểu Bảo mới hai tuổi, Tiểu Bối thì mới lọt lòng, em đừng…”

“Tôi căng thẳng?!” nổi trận lôi đình.“ Khải Hàng! Tôi nói anh biết! đời tôi tuyệt đối không để Tiểu Bối phải chịu thiệt! giọt nước mắt cũng không phép !”

ôm Tiểu Bối, như ôm sinh mệnh.

tôi thở dài, đi ôm tôi .

“Đi nào Tiểu Bảo, ba chở con đi chơi. Kệ con, hôm nay cơn rồi.”

Tôi gối đầu vai ông, dáng vẻ tôi đang “che chở con thơ” ấy…

Bất giác, tôi nhớ trước.

Nhớ tới ánh mắt hoảng sợ, run rẩy, cuối cùng “lỡ tay” nơi cầu thang.

Thì ra — tôi chưa bao giờ không .

Chỉ đến mức hoảng loạn, quá mà sinh sợ.

trước, đem tất nỗi sợ và tổn thương, trút tôi.

, đem tất tình và chuộc lỗi… trút em tôi.

“Không bằng…”

tôi lặng lẽ đẩy xích đu giữa vườn.“Ba biết… con, điều không bằng.”

Tôi vỗ nhẹ lưng ông.

“Ah.” (Không sao, con không để tâm.)

“Ba sẽ con gấp đôi.”

Tôi mỉm cười.

Tôi không cần gấp đôi.

Tôi 30% cổ phần từ nội, toàn bộ thành quả cày cuốc , tiền đại diện nhãn hiệu hết vào quỹ giáo dục mang tên tôi.

Tôi – Bảo – đứa trẻ hai tuổi, đã giá trị ròng vượt 99.99% dân số thế giới.

bằng? Đó gì? ăn được không?

Việc tôi quan tâm bây giờ… chính

dùng siêu xe mình để “bắt nạt” thằng em.

Tôi lượn vòng quanh nôi Bối, “bíp bíp!” bóp còi.

Cậu ta giật mình rùng cái.

lao tới: “ Bảo! Không được dọa em!”

Tôi lập tức sang biểu vô tội.

Thằng bé Bối tôi, đột nhiên… “khúc khích” cười.

tay, nắm lấy vô-lăng siêu xe tôi:“Ya ya~”

“Thấy chưa!” – tôi hớn hở – “Tiểu Bối thích Tiểu Bảo mà! muốn chơi !”

bán tín bán nghi.

Bối cứ túm lấy vô-lăng tôi, chảy nước miếng dính đầy xe.

Tôi em.

Thằng nhóc

Thôi thì…

Xét thấy trước tôi “gây họa” khiến đau khổ (dù hiểu lầm),

, làm , tôi… che chở cũng chẳng sao.

Tôi đưa tay ra, nhéo nhẹ má bánh bao thằng bé.

“Ah.” (Từ nay theo , lo.)

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương