Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trần Tự dùng cả hai vò tóc, thở dài:
“Vãn Vãn, cô là cấp dưới của anh, tính cách cô hơi hoạt bát, dễ thân với mọi người.
“Em đọc tin nhắn của bọn anh thì , bọn anh không có hành động nào quá đáng cả.”
đến đây, Trần Tự cố gắng nắm lấy tôi.
tôi hất .
tia tổn thương thoáng qua trên mặt anh.
Anh lúng túng thu lại.
tiếp tục : “Dây chuyền là tiền công cô chọn quà giúp anh, anh nghĩ là mua thêm sợi thôi, đã đồng ý.”
Trần Tự lộ vẻ áy náy: “Vãn Vãn, chúng ta ở bên nhau lâu như , em hiểu anh, anh không bao giờ làm điều có lỗi với em.”
Tôi ngước nhìn anh, lạnh lùng hỏi: “Đối với anh, cần không lên giường thì không phải là vượt qua giới hạn?”
03
đối với tôi, từ Trần Tự cô bắt đầu sẻ cuộc sống, đã là vượt qua giới hạn .
Tôi đã gặp Châu Ninh.
Đôi cô tan làm cùng Trần Tự, anh sẽ tiện đường đưa cô về gần khu nhà cô .
Cô là cô gái trông rất dễ thương.
Giọng nhẹ nhàng, mềm mại.
, cần nhắm mắt lại, tôi có dễ dàng tưởng tượng cảnh họ đi công tác cùng nhau, cô ngồi trên ghế phụ của anh, ăn vặt phàn nàn về ông chủ ngớ ngẩn.
Tôi không có thói quen ăn vặt trên xe.
Trần Tự không.
, xe anh chưa bao giờ có đồ ăn vặt.
Châu Ninh là người đầu tiên mang đồ ăn vặt vào xe của anh.
nhỏ này có là điều nhỏ nhặt.
vô số những điều nhỏ nhặt như chất chồng lên, sẽ trở thành lưỡi d.a.o đ.â.m vào tôi.
Tôi không chấp nhận hành động của Trần Tự.
, là Lễ Tình Nhân, tôi dọn khỏi ngôi nhà mà chúng tôi cùng nhau sắp xếp đêm.
Tôi muốn la hét, cãi vã với Trần Tự để trút bỏ bức xúc uất ức lòng.
có bao nhiêu uất ức lòng, đến muốn , tôi lại không thốt lời.
Tôi muốn giữ mình chút diện.
04
Mẹ tôi rất nhanh đã tôi dọn khỏi nhà Trần Tự.
Bà gọi điện tôi:
“Vãn Vãn, của với Trần Tự, nó đã với mẹ , dọn như là định với nó sao?”
Tôi còn chưa kịp mở lời, mẹ đã tiếp:
“Nó không thực làm gì có lỗi với , là giao tiếp với cấp dưới hơi nhiều, không phải là lớn.
“Trần Tự đối xử với thế nào, mẹ luôn nhìn thấy, nhỏ như mà , thật không đáng.”
“Nó đã chân thành hối lỗi , tha thứ nó đi. Tình cảm có tốt đến đâu, cãi vã quá lâu sẽ bào mòn hết. Đừng đợi đến thật mới hối hận, lúc đã quá muộn .”
Những lời của mẹ khiến tôi không nhịn cười:
“Mẹ, mẹ tại sao không mẹ này không? Bởi dọn khỏi nhà Trần Tự, đã đoán được phản ứng của mẹ .”
xong, không đợi mẹ thêm gì, tôi liền cúp máy.
Mặc đã dự đoán trước, thật thấy mẹ không hỏi han gì mà đã kết luận rằng tôi đang làm quá mọi , lòng tôi vẫn rất đau.
Quan hệ giữa tôi gia đình luôn nhạt nhòa.
Tôi có đoán được phản ứng của mẹ, tương tự đã từng xảy gia đình chúng tôi.
, anh trai tôi chị dâu đã chuẩn tiến tới hôn nhân.
Chị dâu phát hiện anh trai tôi trò rất thân mật với đồng nghiệp của anh .
chị đã quyết định .
Thậm chí, đám cưới đã chuẩn được nửa hủy bỏ.
trước , mẹ tôi luôn hết lời khen ngợi chị.