Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
– Cô bé xinh đẹp kia ơi, mau mau lên xe tôi chở cô , tắc đường rồi này. Cô quay đầu lườm hắn:
– Có thần kinh lên xe của anh.
Nói xong cô nhanh chân chạy phía xe buýt mở cửa sẵn bước lên xe rồi quay mặt lại nhướng mày, nghênh mặt phía anh ta để trêu ngươi hắn. Trước xe lăn bánh hắn nói với thêm một câu:
– Quên chưa giới thiệu với cô bé: Tôi tên là Tạ Hi. Chào cô bé xinh đẹp, hẹn một không xa gặp lại.
Xe buýt vừa rời đi, xe của hắn cũng rời đi ngay đó. trên xe, nhớ cuộc gặp gỡ vừa rồi cùng với biểu cảm hết sức đáng yêu của cô gái khiến anh cứ thế cười một cách vui vẻ, tâm trạng liền tốt hơn rất nhiều. Trợ kiêm tài xế riêng làm với anh ta khá nhiều năm rồi nhưng lâu lắm rồi không được nhìn thấy anh ta vui vẻ như . Thấy cậu chủ vui vẻ, trong lòng anh ta tức khắc cũng được vui lây.
* * *
tới nhà, Thường Miên thật sự mệt muốn chết. Cô chỉ kịp thay mỗi đôi dép để đi trong nhà rồi lao vào trong phòng thả xuống giường chả cần thay quần áo. Cô mệt quá chỉ muốn nằm chứ đâu có ngủ được. Trong đầu cô bây giờ sớm quên đi chuyện lúc nãy gặp Hi, bởi cô nghĩ có thể là do anh ta tình cờ gặp cô trên đường nên trêu chọc cô. Chuyện cô nghĩ đến lúc này là áp lực gần cô đến công . Tất cả đều do bà chằn – quản gây ra cho cô. Cô không biết do cô ta gây khó dễ cho cô là gì, nhưng người trong công nói rằng cô ta người khen cô xinh đẹp hơn cô ta cho nên cô ta khó . Không biết ai lại ác ý đồn thổi lên như khiến cho cô gặp không ít khó khăn. Nhưng cũng không hẳn là lời đồn vô căn cứ. Từ Thường Miên vào công này làm cũng được hơn một năm rồi nhưng không ai là không biết đến Thường Miên. Bởi trong người thì cô vô cùng xinh đẹp, ngũ quan sắc nét khiến cho không ít nam đồng nghiệp để ý đến cô. Nhưng riêng cô lại khác người. Cô thấy chả có gì khác biệt so với cô gái khác, cũng đều chỉ là mồm ngang, mũi dọc, và hai con để nhìn. Cho nên cô cũng chẳng bao giờ chăm chút cho ngoại hình của . Tất nhiên cũng sẽ không đến mức lôi thôi vì cô làm ở văn phòng . Thôi, quay trở lại với vấn đề của bà chằn quản kia. Biết là bà ta công tư không phân minh nhưng Thường Miên cũng chả làm gì được bà ta nhưng cô cũng không thể cứ đựng như được. được một hai được chứ lâu dài lại không ổn chút nào. Nhưng ngoài mỗi chuyện đấy ra thì cô thấy tất cả thứ, lương tháng ổn định, người khác đối xử với cô cũng không tồi, hơn nữa cô cũng lại ra trường chưa lâu. Quả thật là ngoài công này ra chắc không chỗ nào phù hợp cho cô hơn đâu. Chậc chậc, làm sao tốt ? Đau đầu quá!
* * *
Mấy , tại dinh thự Tạ gia. Người đàn ông có tên Tạ Hi trong phòng làm riêng tại nhà. Hôm anh ta không đến công nhưng vẫn không cho thời gian nghỉ ngơi vẫn lao đầu vào công . mải miết với con số trên máy tính thì có tiếng gõ cửa.
– Vào đi!
Người trợ toàn năng của anh ta tên là Gia Kiệt đi vào trong tay cầm một sấp văn kiện, giấy tờ đưa cho Hi:
– Cậu chủ, theo như lời cậu phân phó, tôi tìm được văn kiện cần thiết qua lão Hứa. Tiếp theo chúng ta nên làm gì?
– Tiếp theo? Ừm.. Được rồi để tôi tính tiếp, có gì tôi phân phó . Ra ngoài đi.
Nói xong, thấy hắn vẫn chưa đi anh liền hỏi:
– Chuyện gì?
– Cậu chủ, cô gái kia!
Thấy cậu ta ngập ngừng, Hi biết ngay là hắn nói đến ai.
– Cô ấy làm sao?
– Tôi tình cờ phát hiện ra cô ấy làm ở Tinh Hệ. Theo tôi được biết thì công ấy sắp tiêu rồi. Có cần quan tâm đến cô ta một chút hay không?
Thấy Gia Kiệt nói anh ta hơi hơi nheo lại. Không biết anh ta nghĩ cái gì.
– Ừm, đưa cô ta đi. Tùy theo năng lực an bài cho cô ta.
– Dạ, tôi biết!
Gia Kiệt đi ra ngoài, anh liền dựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, đôi đen tuyền sáng lên. Bên bờ môi thoáng ý cười nhưng không rõ nét. Anh cảm nhận được sắp tới, cuộc sống của anh sẽ rất thú vị, không tẻ nhạt nữa.
* * *
Hôm là cuối tuần, không khí thật trong lành, sảng khoái. Thường Miên mở cửa sổ đón gió mát, tiếng chim hót ríu ran. Thỉnh thoảng sẽ có vài cơn gió nhẹ thổi qua làm cho cành cây rung động tạo tiếng xào xạc rất vui tai. Thường thì chủ nhật được nghỉ, các cô tha hồ ngủ nướng đến tầm mười giờ dậy. Không biết làm sao, hôm Thường Miên lại dậy sớm và có nhã hứng tận hưởng nhiên như . hóng mát một lúc thì thấy điện thoại reo. Một dãy số lạ nhưng cô vẫn nhấn nút :
– A lô, ai ?
Không biết người ở đầu dây bên kia nói cái gì cô vâng vâng dạ dạ rồi tắt điện thoại, sửa soạn rất nhanh rồi đó đi ra khỏi nhà.
Tại một quán cà phê, Thường Miên bước vào thì quán vẫn vắng khách. Cô đảo qua một vòng thì thấy có một người vẫy tay gọi cô.
Cô bước tới liền hỏi:
– Xin chào, anh có là người vừa nãy gọi cho tôi?
Người đàn ông trẻ cũng lịch thiệp đứng dậy chào hỏi cô.
– Vâng, chào cô, là tôi. Mời cô .
xuống, gọi nước. Cô liền vào thẳng vấn đề:
– Xin hỏi, hôm anh hẹn tôi ra có gì?
Người đàn ông nhấp một ngụm nước rồi nói:
– Hôm tôi hẹn cô ra là có một lời mời dành cho cô.