Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
về công việc của Thường Miên thì đơn giản cũng không đơn giản, mà phức tạp cũng chẳng phức tạp. Là trợ lý thì chỉ điều tra rồi sắp xếp lịch trình cho , rồi giao những tài liệu thiết. Chẳng qua là chỉ nhanh nhẹn một và hiểu ý của thôi là đủ. Đấy là theo như cô nghĩ, đối với không bình thường như này thì cô cũng chịu.
Ngày nay cô cũng đã thu xếp xong rồi chuyển tầng trên, nơi làm việc mới của cô. Chỗ ngồi của cô ở ngay ngoài cửa văn phòng của Tổng giám đốc. Vì nay là lần đầu tiên cô tới nhận công việc mới cho nên Gia Kiệt đích thân đến chỉ dạy tường tận công việc cho cô. Cuối cùng khó tính cũng đã xuất hiện. Cô bắt đầu công việc của bằng việc pha một tách cà phê theo khẩu vị của mà qua cô mới tìm hiểu . Thường Miên mở cửa bưng cà phê vào và trên môi nở một nụ cười dù không muốn cười nào. Cô khom đặt cà phê xuống:
– Thưa Tổng giám đốc, cà phê đây ạ!
Hắn không thèm liếc nhìn cô lấy một cái mà chỉ gật đầu, cầm lấy tách cà phê vừa nhấp một nhưng mắt vẫn không rời khỏi văn kiện. Đúng là con của công việc. cô chuẩn bị rời đi thì hắn gọi giật cô lại:
– Đợi một .
Thường Miên quay đầu lại nhưng vẫn không quên nở một nụ cười lĩnh giáo:
– Thưa, Tổng giám đốc gì phân phó ạ.
– nay là mấy?
– nay là hai ạ.
Hắn nhăn mày hỏi lại:
– hai? lại là cà phê sữa?
Thường Miên ngơ ngác không hiểu, rõ ràng cô nghe ra là hắn thích cà phê sữa mà.
– Không Tổng giám đốc hợp với cà phê sữa ?
Hắn nhướn mày nhìn cô:
– Gia Kiệt quên không dặn cô là hai, ba tôi chỉ uống cà phê đen thôi ?
Lại có cái sở thích theo ngày quái dị như vậy nữa ? không bình thường, sở thích cũng không bình thường luôn.
– Xin lỗi, tôi đổi cho anh ly cà phê khác.
Sau sự bất cẩn này, Lý Gia Kiệt đã đưa cho cô một bản chi tiết những sở thích cũng như nguyên tắc làm việc của Thiên Hi. Có một điều mà An Thường Miên không đó là bản nguyên tắc của Thiên Hi do Gia Kiệt làm chỉ riêng cô có , những trợ lý trước đây không có. Nhờ có bản nguyên tắc đó mà Thường Miên đỡ vất vả hơn nhiều. Cô công nhận Thiên Hi có năng lực. làm việc bên cạnh hắn ta cô thấy đầu óc mở mang không ít.
Đến tan làm, theo như thường lệ, cô chuẩn bị đón buýt đi về thì có chiếc chầm chậm đi bên cạnh cô. Cửa kính mở, Thiên Hi ngó đầu ra với một giọng ấm áp, dễ nghe:
– đi tôi đưa cô về!
– Thôi không phiền đến sếp, tôi tự về .
Hắn vẫn cương quyết:
– Tôi bảo cô thì cô cứ đi. Tôi đưa cô về chứ có ăn thịt cô đâu mà sợ.
Thường Miên đành của hắn:
– Vậy làm phiền sếp rồi.
Thấy Thường Miên ngoan ngoãn như thỏ con vậy, Thiên Hi không quen cho lắm, hắn cười:
– Tan làm rồi cứ gọi tôi là Thiên Hi đi.
– Tôi không quen!
– Ừm, tùy cô vậy.
bỗng dưng yên lặng, không ai gì khiến cho bầu không khí trở nên hơi gượng gạo. Một lát sau, vẫn là Thiên Hi mở lời đánh tan bầu không khí kì dị này:
– Ừm, cô đã quen với công việc chưa? Có thấy khó khăn chỗ nào không?
– ơn anh đã quan tâm, tôi quen rồi, không có khó khăn gì cả.
– Ừm, vậy thì tốt!
Im lặng một lúc rồi hắn lại tiếp tục tiếng:
– Cô có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?
Thường Miên gật đầu đáp:
– Đó chính là lý do mà tôi coi anh là không bình thường đấy.
Thiên Hi cười như không cười:
– Cô giống bạn.. một bạn thân của tôi. giống!
Thường Miên quay sang nhìn hắn thì ánh mắt của hắn thoáng qua một tia ảm đạm.
– Thế cô bây ..
Dù là tò mò nhưng cô chỉ dám hỏi lấp lửng.
– Cô không từ mà biệt, đi rồi, không muốn làm bạn với tôi nữa. Bây tôi cũng không cô ở đâu.
ngồi nghe hắn dốc bầu tâm sự mà đã dừng lại ở trước cửa nhà cô.
Cô mỉm cười với hắn:
– ơn anh nay đã đưa tôi về.
– Không có gì? Chỉ là tiện đường thôi.
xong, hắn phóng đi. Cô đứng nhìn một rồi cũng trở vào nhà.
* * *
Sau đưa An Thường Miên về, Thiên Hi cũng về nhà của . Hắn đi vào thư phòng nhưng không làm việc như mọi mà hắn nửa nằm nửa ngồi ở trên ghế salon nhắm mắt lại nhưng không buồn ngủ. Chỉ là suy nghĩ về một số . Hắn cũng không là rốt cuộc bị làm nữa? con lòng hắn bao năm chỉ có cô . Một Tô Ngọc Kỳ xinh đẹp, dịu dàng, ân , hiền thục, một cô luôn thấu tình đạt lý. Rốt cuộc thì hắn đã làm sai điều gì rồi lạc mất cô ? Nhưng kể từ cô tên An Thường Miên kia xuất hiện. Rõ ràng là cùng một khuôn mặt với Tô Ngọc Kỳ nhưng tính tình lại khác nhau hoàn toàn. Là hắn đi tìm hình bóng của Ngọc Kỳ qua cô kia ? Nhưng mỗi gặp cô , hắn lại không hề nhớ tới Ngọc Kỳ, trái lại thấy có một xúc khác lạ xuất hiện mà hắn không rõ. đầu hắn bây hỗn loạn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Thường Miên thì hình như không có thiện với hắn cho lắm, hắn lại cô vào đầu rồi tự làm khổ . Thật nực cười!