Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
– Đồ điên.
Suy nghĩ man một rồi cô rời khỏi giường, vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài.
Cô vừa mới vươn vai, đã được mùi thức ăn thơm phức từ bếp đưa lên mũi khiến cho bụng cô réo lên. Nhìn lên bàn ăn cũng đã được bày mấy đĩa thức ăn toàn đồ chay. Cơ cô dị ứng với thịt nên chỉ có ăn đồ chay. biết cô dị ứng như nên chỉ cho cô ăn trứng, lạc, đậu hoặc vừng rau luộc. cô ấy thì một mình một mâm bày bao nhiêu món ngon trêu ngươi cô. Nhưng nhờ có Minh Hạo, cô được ăn rất nhiều món chay ngon mà anh tự chế biến ra, rất đa dạng. Anh là một người nấu ăn rất ngon. Từ trong bếp thấy anh ra trong tay cầm một bát canh nấm bưng ra với một nụ cười tỏa nắng:
– Canh nấm rừng đặc sản tới đây, tới đây!
Cô đưa mặt lên không ngừng hít vào mùi thơm quen thuộc của thức ăn vô hài lòng:
– Hạo Hạo, anh sang từ bao giờ mà có nấu được nhiều đồ ăn hấp dẫn thế này?
Anh nhìn cô bằng mắt cưng chiều:
– Biết qua chịu nhiều ủy khuất nên nay dậy sớm bồi thường cho . không cho anh biết? Tuy anh không giúp được gì cho nhưng ít ra cũng có một bờ vai cho dựa vào. Là nơi có chút hết mọi bực dọc, buồn phiền. Có được không ?
Nghe anh , không hiểu sống mũi cô cay cay, cô nhìn anh với mắt rưng rưng động:
– Anh!
Anh lườm yêu cô:
– Thôi nào, thôi nào, mít ướt thế này anh chịu nổi. Ăn , nay anh ngon lắm. Không ăn anh ăn hết rồi lại ngồi đấy mà khóc.
Cô kéo ghế ngồi sát lại gần anh rồi đặt lên má anh một nụ hôn khiến cho anh hơi giật mình, mở to mắt lên nhìn cô. Thấy cô bẽn lẽn cúi đầu có chút xấu hổ, anh không nhịn được nâng mặt cô lên. này mắt của cô chạm vào đôi mắt nâu đang chứa đầy tình ý của anh. Mặt anh dần tiến sát về phía cô, cô cũng nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn của anh. Khi môi người chỉ cách nhau nửa phân thì đột nhiên phá vỡ bởi một tiếng hét. người giật mình quay đầu nhìn lại thì thấy vừa hét vừa lấy tay che mắt lại:
– A.. a.. a! ơn cứu với. người phát cẩu lương mời ra chỗ khác cho nhờ. nổi hết cả da gà rồi đây này!
rồi cô nàng lao như bay tới bàn ăn. người vội vàng tạo một chút khoảng cách. chẳng chút kiêng dè gì mà ăn như lâu không được ăn . Nếu không có Minh Hạo ngăn lại chắc chắn bàn thức ăn sẽ không phần của cô. công nhận, bữa ăn của người có thêm vui thêm vài phần.
* * *
Tại một tòa cao ốc nằm giữa trung tâm của thành phố. Trong một văn phòng được bày trí khá gọn gàng, tỉ mỉ. Phòng việc này được thiết kế rất đơn giản, kết hợp hài hòa giữa đen và trắng mang lại bầu không khí việc không nào nghiêm túc hơn. Đứng trước cửa kính nhìn xuống được toàn cảnh của đô thị phồn hoa là bóng dáng của một người đàn ông mặc một bộ vest đen, trên người tỏa ra khí chất mà không cũng có chạm vào. Gương mặt anh tuấn với mày kiếm mắt đen tuyền như nhìn thấu lòng người nhưng lại không cho nhìn thấu mình. Trên tay anh đang kẹp một điếu thuốc đang hút dở. Một người đàn ông khác vừa bước vào thấy anh đang trầm tư như thì không dám nhiều mà vào luôn chủ đề chính:
– Thưa tổng giám đốc, đã điều tra ra rồi. Cô gái này tên là An Thường , năm nay 23 tuổi, quê cô ấy ở Thẩm Dương, có bố mẹ và gái. Sinh sống và việc tại đây. Có một người bạn trai nhưng lại ở trọ một cô gái khác. Trên đây là toàn bộ thông tin tìm được.
Nghe xong, anh trầm ngâm không gì, phất tay ra hiệu cho người đàn ông kia ra ngoài.
Anh không biết đang nghĩ gì mà trầm mặc một rồi lẩm bẩm:
– An Thường !
– Tô Ngọc Kỳ!
này, đôi mắt đen tuyền của anh chợt sáng lên..
* * *
nay, lại theo thường lệ, sau khi tan sở, An Thường lại tiếp tục hành trình về . Thường thì cô rất thích bộ về , bởi vừa được thong dong một mình một đường không chen chúc với , vừa được giảm cân. Nhưng do mấy nay thường áp lực công việc, cộng thêm thỉnh thoảng lại gặp những thành phần dở hơi hay cản trở đường về của cô nên bắt buộc cô xe buýt về .
Đang trong đứng chờ xe buýt thì tự dưng có một chiếc xe hơi sang trọng dừng ngay trước mặt cô. Cô đang thắc mắc thì đột nhiên cửa kính của chiếc xe từ từ được mở ra. Xuất hiện trước mặt cô là một gương mặt đẹp trai với nụ cười thiên thần, nhìn có chút quen mắt nhưng cô vẫn chưa nhận ra là . Cô nhìn ngó xung quanh xem hắn cần tìm thì ngoài cô với chiếc xe này ra thì chả có ma nào. Cô nở nụ cười bộ dáng lịch sự vốn có của mình khi đứng trước người lạ:
– Xin lỗi, có anh đang cần đợi không? Nếu họ chưa đến, anh có lùi ra sau một chút, chỗ này xe buýt sắp đến rồi.
Nghe thấy cô chắc là không nhớ ra mình, anh phì cười chỉ vào trong xe:
– Haha, cô bé xinh đẹp, mới một mà đã quên mặt rồi ? Lên xe chở cô về!