Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
– Thân không
Tâm mới thiệt là .
Hôm nay Thường Miên bắt đầu được đi làm chính thức. Từ khi bắt đầu chân vào cửa ty, Thường Miên luôn giữ trên môi nụ cười thân thiện, gặp ai cũng cúi đầu chào. theo đà rẽ phải thì đột nhiên cô đụng phải một người.
– Ối.. a! Xin lỗi, xin lỗi, thực xin lỗi! Tôi không để ý ..
Thường Miên xin lỗi rối rít rồi lên người bị tông phải thì bắt gặp một khuôn xám xịt trông khá quen . lúc ánh hắn ta cũng về phía cô. Hi hơi bất ngờ khi vô tình đụng phải cô ngày hôm nay không ngạc nhiên vì sự có của cô tại đây. Rồi hắn ta nhanh chóng lấy lại nụ cười, khoanh tay lại để chờ phản ứng chậm hơn rùa bò của cô. Dường não bộ của cô đã hoạt động trở lại và đã kịp thời nhớ ra được hắn. Cô chỉ chỉ tay vào người hắn rồi thốt lên:
– A, không bình thường!
khi cô thốt ra câu nói đó thì những người đứng đằng Hi há hốc mồm không thể tin được rằng lại có người dám chỉ tay vào Tổng giám đốc nói nhảm vậy. Hi vậy, khóe miệng hơi giật giật. Có người đàn ông cao lớn định mở miệng giáo huấn Thường Miên thì hắn ta ngăn lại. Hắn ta phất tay ra hiệu cho mọi người lên trước còn thì lên . khi mọi người đi cả rồi thì hắn nở một nụ cười đẹp thần lại có chút vô lại cô:
– Xin chào cô gái xinh đẹp. Không ngờ ta lại gặp nhau đây. Đúng là hữu duyên lý năng tương ngộ. Haha!
Thường Miên ngạc nhiên khi lại gặp hắn ta đây:
– Thì ra tên không bình thường nhà lại được làm việc đây sao? Sao đi đâu cũng gặp vậy? Không biết hôm nay chân ra khỏi nhà bằng chân nào không biết? Xui xẻo quá đi!
Không kịp để hắn nói thêm câu gì, cô đã tặng hắn một cái lườm sắc lẹm rồi đi qua người hắn ta nhanh chóng vào văn phòng làm việc.
Hi cười khổ.
Hắn không biết đã trở thành kẻ không bình thường từ bao giờ?
vào văn phòng, ngồi vào chỗ của thì chị Khả Hân ngồi bên cạnh đã thì thầm vào tai cô:
– , Miên Miên biết gì chưa. Hôm nay Tổng giám đốc sẽ xuống văn phòng của ta để kiểm tra đấy. Em mới không biết đấy thôi, Tổng giám đốc của ta tuổi trẻ, tài cao, lại đẹp trai, luôn đối xử lịch thiệp, dịu dàng với phái nữ ta. Ôi, giá chị trẻ lại khoảng chục tuổi nữa thì tốt, không khéo lại lọt vào xanh của ấy cũng .
Thường Miên chị ta ba hoa một tràng không mấy để tâm, chỉ hùa theo phụ họa mấy câu cho phải phép rồi ai lại làm việc của người nấy. tầm giữa buổi sáng, trưởng phòng Lưu vào giữa văn phòng thông báo với mọi người:
– Mọi người, tạm thời dừng lại việc làm đi, tập hợp lại đã nào. Tôi có chuyện muốn nói. Hôm nay Tổng giám đốc sẽ đích thân vào văn phòng của ta để kiểm tra. Cho ta làm việc hay nói năng phải thật cẩn trọng. Nếu làm không tốt ảnh hưởng phòng, nhẹ thì trừ lương, nặng thì biết rồi đấy.
Mọi người trưởng phòng Lưu nói vậy ai cũng căng thẳng. Mặc dù mọi người biết Tổng giám đốc là người lịch thiệp, hòa nhã đã liên quan việc là nghiêm khắc đáng sợ. Đã có không ít tấm gương đi trước rồi không ai dám dẫm lên vết xe đổ nữa.
Tất cả các nhân viên phòng tự giác dàn thành hai hàng ngang đứng đối diện nhau để chào đón Tổng giám đốc. mới chuẩn bị xong, mau lẹ một đoàn người khoảng bảy, tám người vào. Đi vào chính là Tổng giám đốc mọi người vẫn tung hô thần thánh. Mọi người không ai biết rằng từ khi danh Tổng giám đốc bây giờ, đầu Thường Miên hiện lên vô số gương ngọc thụ lâm phong trí tưởng tượng của cô. Hắn ta vào với một gương nghiêm túc, dáng người cao, cân đối lại tỏa ra khí chất ít ai có được. Hơi gật đầu, một giọng nói êm tai, dễ được truyền ra:
– Mọi người vất vả rồi!
cúi đầu mọi người khi giọng nói cất lên, Thường Miên ngẩng phắt đầu lên lúc đối diện với tầm của hắn ta. Thấy hắn cũng cô vội vàng cụp , cúi đầu xuống thấp nhất có thể. Mong là hắn sẽ không nhận ra cô, không nhận ra. Cảm xúc của Thường Miên bây giờ thật khó có thể tả nổi: Ngạc nhiên có, bất ngờ có, hoang mang có và đau tim cũng có. Cô khóc thầm lòng. Cái tên đích thị là vận hạn của cô. Hắn rời tầm sang chỗ khác rồi bắt đầu việc hắn làm. Lúc , việc cần làm đã xong. Ngay khi mọi người nghĩ hắn sắp đi, Thường Miên nghĩ sắp thoát một kiếp nạn thì hắn bổ sung thêm:
– À, còn một việc cuối nữa. Phòng của tôi mới sa thải một người, chỗ đó để trống. Tôi muốn lấy một người phòng lên thay thế. Trưởng phòng Lưu thấy sao?
Còn sao trăng gì nữa? Đây chẳng phải muốn lấy người phòng của ta thì cứ nói thẳng, không giao ra thì được chắc. Còn ra vẻ hỏi. Tuy đầu nghĩ vậy lão Lưu nào dám nói ra. Đành phải cười vẻ nịnh nọt:
– Đương nhiên là được rồi. Tổng giám đốc muốn lấy ai cũng được, tùy cậu lựa chọn. Tôi vinh hạnh khi được cống hiến hết cho ty.
Tạ Hi chả để tâm ta nói nhảm cái gì đi từ trên xuống dưới. Ai cũng mong người đó không phải là . Bởi vì mọi người đã biết. Trợ lý bên cạnh Tổng giám đốc ngoài trợ lý đặc biệt là Lý Gia Kiệt ra thì không ai tồn tại được lâu. Hắn ta cứ đi qua người nào là người đó thở phào nhẹ nhõm. Đi mãi cũng đã người cuối – An Thường Miên. Hắn ta đứng trước cô. cô bằng một ánh của một tên thợ săn khi đã bắt được con mồi.
– Là cô gái !
đó hắn đoàn người tiêu sái đi. Mọi người phòng Thường Miên bằng ánh vô thương cảm. Tất cả bịn rịn chia tay cô và chúc cô lên đường bình an, may mắn.