Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8 - Tình Vương Vấn

Sáng sớm hôm nay, trời mưa rả rích. Thỉnh thoảng, gió mơn man cửa sổ đem hương vị ảm đạm vào .

Thường Miên vẫn nằm ngủ không an giấc. Cô thấy thân thể mỏi mệt, tay chân vô lực và không thể nhấc . Đầu óc thì vừa đau nhức, vừa choáng váng, không thể dậy nổi để gọi cho Tiểu Niệm. Cứ nằm đó mê man rồi không biết gì nữa.

* * *

Tại công ty Thời.

Mặc dù đầu vẫn đau đấy vẫn như thường lệ đến công ty quy củ, đúng giờ. khi đi thang máy, chuẩn bước vào văn , chân hắn vẫn bước đều đặn mắt thì không cách nào rời khỏi một vị trí thiếu vắng bóng người quen thuộc. Hôm nay, An Thường Miên đã không đi làm.

Hắn bước vào văn với tâm trạng cực kì không vui. gì xảy ra đêm đó vẫn ảnh hiện thấy rõ trong đầu của hắn. Quả thật, dù hôm nay cô có đi làm thì hắn chưa biết sẽ phải đối diện với cô nào. Chính hắn phải khinh thường bản thân vì hành động mà mình làm ra. Bây giờ, cô nào?

* * *

Hiện tại là mười giờ sáng, Thường Miên vẫn chưa chịu hạ làm cho Tiểu Niệm lo lắng, rối bời. Cô nàng đành chườm cho Thường Miên một chiếc khăn ẩm rồi ngồi bên cạnh chăm sóc cho cô.

Sáng nay phát hiện ra Thường Miên , cô nàng lo lắng không biết làm sao đành gọi cho anh chàng Minh Hạo. Một , rốt cuộc thì anh chàng đã xuất hiện. Người anh này mướt mát mồ hôi. Anh chạy một mạch đến giường của Thường Miên rồi xem xét một lượt, sắng han tình hình cô bạn thân của người mình yêu. Anh ta ruột thành ra hơi gắt gỏng:

– Sao không đưa cô đến ?

Tiểu Niệm lo sợ, giọng hơi run run:

.. không biết thật mà. Anh đừng hung dữ với có được không?

Anh biết mình hơi nặng lời với cô nàng không gì nữa, trực tiếp bế Thường Miên ra xe đưa cô đi .

khi được xem xét, chẩn đoán, bác sĩ đưa ra kết luận:

– Cô do nhiễm lạnh, lại thêm mệt mỏi quá độ. không có gì nghiêm trọng vẫn nằm vài ngày để tiếp tục kiểm tra.

ơn bác sĩ!

Bác sĩ xong liền truyền nước ngay cho cô . Anh nghe mà thở phào nhẹ nhõm, may là sức khỏe của cô không có vấn đề gì nghiêm trọng. Anh khuyên Tiểu Niệm về nhà nghỉ ngơi để mình trông coi Thường Miên một mình bởi hôm nay cô nàng đã khá vất vả, chật vật rồi.

Đến khoảng gần tối, Thường Miên tỉnh lại. Vừa mở mắt ra thì đã thấy ngay khuôn mặt vui mừng tươi tắn của Minh Hạo:

– Em tỉnh rồi à? Thấy trong người nào?

Cô dáo dác ngó xung quanh:

– Sao em lại ở trong này?

Anh nhẹ trọng trách mắng cô:

– Em dám anh à? Anh đã dặn dò em nào? Anh mới có đi hai ngày thôi đấy, em thật là..

đến đây, thấy cô nước mắt lưng tròng là anh lại không đành lòng trách cứ:

– Thôi đừng khóc nữa! Anh không trách em đâu! Chỉ là anh lo lắng cho em, biết không?

xong, anh thơm nhẹ trán cô, lau nước mắt cho cô gái mít ướt này. anh săn sóc cho mình dịu dàng đến , bỗng cô nhớ lại chuyện tối qua. Cô ngồi bật dậy ôm chầm lấy anh khiến Minh Hạo hạnh phúc bất ngờ, trong đôi mắt nâu ẩn chứa một tình yêu sâu sắc.

Người con gái trong vòng tay anh, tình đầu đẹp đẽ của anh.

đắm mình trong cái ôm vững chãi của người yêu, cô thấy thật an toàn, thật ấm áp. uỷ khuất trong cô như tan biến, cô thủ thỉ:

– Thẩm Minh Hạo, người em yêu là anh đấy, có biết không?

Minh Hạo phì cười:

– Ngốc vừa thôi em! Anh biết lâu rồi!

Tuy rằng Thường Miên đã hạ Minh Hạo vẫn bắt cô phải nằm thêm một, hai hôm để theo dõi. Sáng hôm , Tiểu Niệm tranh thủ mang cơm đến cho cô rồi chuẩn đi làm. Trước khi đi, cô không quên đem cho Thường Miên cái điện thoại quen thuộc:

– Này, điện thoại của cậu. Mình thấy có nhiều thông báo lắm đấy. Thôi, đi nha.

– Tiểu Niệm, ơn cậu!

Tiểu Niệm cô bằng ánh mắt trìu mến:

ơn cái gì, ai bảo cậu là bạn thân của mình? Nghỉ ngơi đi bạn, tối mình vào thăm.

– Bye bye!

Tiểu Niệm đi rồi, Minh Hạo ra ngoài có việc. Thường Miên đã hạ vẫn mệt lắm, nằm nhiều khó chịu cô kê cao gối để dựa vào. Mở điện thoại ra xem, nhiều cuộc gọi nhỡ đến một người mà cô ghét cay đắng – Tạ , kèm theo một tin nhắn với nội dung như :

– “Thường Miên, hôm đó hơi quá chén mới có hành động không phải, thực lòng thấy đáng hổ thẹn. Xin lỗi cô nhé!”.

Đọc được lời xin lỗi sếp, lửa giận trong cô bỗng nhiên dịu lại. Cô quá hiền chăng?

nghĩ đi rồi nghĩ lại, khi tỉnh rượu, Tạ đã biết mình sai, phải chăng vì Thường Miên quá giống Ngọc Kỳ cho ..

Cô thở dài.

Nghĩ ngợi một dường như đã giải tỏa được tâm trạng, cô bắt đầu ăn sáng.

Tối đến, khi Minh Hạo gọt hoa quả cho cô thì anh nghe có tiếng gõ cửa . Mở cửa ra, anh trông thấy hai người đàn ông ăn mặc lịch sự, một người anh:

– Xin , đây có phải của cô An Thường Miên không?

– Đúng rồi, các anh là..

– Chúng là đồng nghiệp của cô .

– À, mời các anh vào!

màn chào , Minh Hạo dẫn cả hai vào :

– Thường Miên, có khách đến thăm.

Thường Miên .

Một vị cử chỉ nho nhã, khiêm nhường chính xác là trợ lý Gia Kiệt. người bên cạnh, khí chất ngời ngời, không ai át nổi. Chẳng ai vào đây.

hai vị khách không mời mà đến khiến cho Thường Miên vô cùng kinh ngạc. Bởi, cô không nghĩ rằng họ lại biết mình ở trong muốn đến đích thân thăm . không biết gì thì Minh Hạo tiếng:

– Thường Miên, em và mọi người chuyện đi! Anh ra ngoài mua ít đồ dùng.

này, Gia Kiệt mang một giỏ quà đẹp đặt mặt bàn, Tạ chần chừ ngồi xuống ghế, hắn mở lời:

– Cô An, đây là một chút thành ý của chúng , mong cô mau chóng khỏe lại.

vào đến giờ, Thường Miên chỉ đăm đăm hắn mà không chịu gì khiến Tạ có phần bất ổn. Hắn thì muốn quên đi lỗi lầm người đẹp thì cứ dùng ánh mắt dỗi giận để khơi gợi ký ức về cái đêm hôm đó, hắn biết phải làm sao?

Một Tạ luôn luôn cứng rắn mà giờ lại chẳng thể nổi vào mắt Thường Miên. Biết cô có bạn trai làm hắn hụt hẫng như ma làm.

Hắn đúng là điên mà! Tỉnh lại ngay cho, người hắn yêu là một Ngọc Kỳ xinh đẹp dịu dàng, không phải cô !

Rõ ràng, không phải cô mà!

Tùy chỉnh
Danh sách chương