Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
– Thưa sếp, mời dùng !
Hắn thì đang bận xét văn kiện, đâu rảnh bận tâm đến điểm bất thường nên theo thói cũ vån đón lấy tách . Nhưng là, còn chưa kịp tới tay thì toàn bộ đổ ụp xuống, chiếc sơ mi trắng tinh của ai đó cũng vì mà nhuốm bẩn.
Hắn ngẩng phắt đầu nhìn lên thủ phạm thì thấy cô trợ lý xin lỗi rối rít, cô dùng khăn giấy để lau chỗ áo bị dính cho hắn. Chả hiểu sao lau bẩn, hắn vội xua tay:
– Thôi! Đừng lau nữa, ra tủ lấy cho tôi chiếc áo khác vào đây!
Thường Miên cong đuôi mở tủ lấy áo ra cho hắn, dù động tác cực kỳ nhanh gọn nhưng nụ cười trên môi thì lại khoái chí vô . Bước đầu công cuộc trả đũa, thành công!
Tiếp theo, những sau đó, thi thoảng có những sự cố nho nhỏ xảy ra với hắn. Tuy không ảnh hưởng gì đến công nhưng cũng khiến cho hắn buồn bực khó tả, bởi những sự cố này dường như đều từ An Thường Miên mà ra. Bây hắn mới thấy rõ được sự linh ứng của câu nghiệp quật.
Tạ Thiên Hi trước nay luôn là người cao ngạo, thâm trầm khó đoán, không có chuyện gì có thể làm khó. mà bây lại có người không chỉ một lần sinh sự với hắn. Đúng là gan to quá mà. Nếu như thường lệ, những sự cố này mà do người khác gây ra thì có thể bị hắn cho nghỉ từ lâu. Nhưng, những Thường Miên làm thì hắn lại không thực sự thấy chán ghét, trong lòng cứ liên tục xuất hiện những xúc lạ kì mà từ trước đến hắn chưa từng được trải nghiệm. Những xúc đó và len lỏi vào cõi lòng hắn từ lúc nào không hay.
* * *
Hôm nay, công của Minh Hạo rất tất bật cho nên anh về nhà khá muộn. Dự định sang rủ hai cô nàng đi ăn gì đó hoặc Thường Miên thích ăn gì thì anh mua về cho cô. Khi mở cửa phòng trọ nhà bên thì bỗng nhiên anh chàng thấy có rất bất ổn. nhất, nhìn quanh phòng không thấy bóng dáng một ai. hai, trên bàn có bày hai đĩa thức ăn nhưng anh không hình dung được đó là món gì? ba, trong truyền đến tiếng động tiếng cãi nhau inh ỏi. Chuyện gì xảy ra nhỉ?
Minh Hạo liền chạy nhanh xuống sự tình thì thấy cái bất ổn tư. Hai cô nàng bày la liệt các nồi niêu, dụng cụ nguyên liệu nướng, không có chỗ nào không bày. Còn về phần hai cô gái đều đang đeo tạp dề nhưng mỗi người mang một mặt khác nhau. Thường Miên thì , phấn khích. Tiểu Niệm thì phụng phịu, không tình nguyện la lên:
– Sao lại bắt mình thái mấy này. Không phải bảo mình chỉ là phụ cho thôi sao? Nãy mình phụ cho hay phụ cho mình ?
– Trời ơi, , một mình mình làm sao làm hết chỗ này đây. Mau lại đây giúp mình cái nồi này sao nó lại này.
Tiểu Niệm lại nổi cáu..
Nhìn thấy một màn này của hai cô gái, Minh Hạo bất giác cười thành tiếng khiến cho hai cô giật mình đồng loạt quay lại nhìn. Thường Miên thấy anh đang đưa ánh mắt đến khắp nơi trong gian phòng , cô liền ngượng nghịu cúi gằm mặt xuống, giọng lí nhí:
– Anh về sao?
Minh Hạo nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này mà trong lòng thầm phục sát đất độ bày biện của các cô nàng.
– Các bà cô của tôi ơi, muốn biến căn của tôi thành cái gì này?
Tiểu Niệm nhanh nhảu tìm lý do để thoát thân:
– Anh Minh Hạo đẹp trai, anh chính là thần hộ mệnh của em đấy!
xong cô nàng nhìn anh bằng ánh mắt chứa đựng sự ơn vô hạn nhanh chóng chạy biến đi để khỏi bị Thường Miên hành hạ. Minh Hạo cũng không phải làm gì với hai cô nàng này? Anh bắt tay vào nướng và dọn dẹp lại chiến trường của hai cô.
– Miên Miên, sao em không nghỉ ngơi đi, lại vào làm gì? Em không quen làm những này, cứ để đấy anh cho.
Một lát, không thấy có tiếng trả lời. Anh quay đầu lại thì thấy Thường Miên đang trầm mặc, cúi đầu không . Thấy cô kì lạ như , anh lo lắng:
– Miên Miên, em làm sao , thấy không khỏe chỗ nào sao?
Thường Miên nhìn anh một lúc lâu rưng rưng nước mắt:
– Hạo à, có phải em rất vô dụng không? Em không làm được gì nên hồn cả. ăn không , đến cả bản thân mình cũng lo không nổi còn để anh dù vô bận rộn nhưng vẫn sốt sắng, chăm sóc cho em. khi em không mình có điểm gì khiến anh . là anh nhưng lại chẳng làm được gì cho anh. Muốn chút gì đó cho anh mà cũng không làm được. Anh , có phải có anh chán em đi người khác không?
một hồi, cô lại không cầm được nước mắt. Minh Hạo vội ôm cô vào lòng, anh không rằng cô ngợi như , khổ tâm như ? Anh làm tất cả chỉ để nhìn thấy nụ cười của cô, không được rằng làm như lại khiến cô khó xử, không . Hôm nay thấy cô bộc bạch tâm tư, anh thấy xót xa.
– Miên Miên, em đừng bao như . Đến bây mà em còn hỏi anh em ở điểm nào sao? Em có nhớ đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Anh không ngoại hình, chỉ con người này của em.
Thường Miên nghe anh thì trở lại:
– Có thật không?
Minh Hạo nhìn cô gái nhỏ với ánh nhìn trìu mến, cưng chiều:
– Đương nhiên là thật. Về sau, thích làm gì anh dạy cho em, chỉ cần em thấy là được. Tuyệt đối không được ngợi linh tinh, chưa? Nếu không, anh giận thật đấy.
– , thưa quý ông.
Sau khi giải quyết xong khúc mắc, hai người dọn dẹp và nướng. Hôm nay, rất muộn bọn họ mới được ăn cơm. Nhưng tâm tình vô tốt, ít ra là với hai người.