Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 12

thét lên. Chỉ thấy vô số chuột, rết, gián, sâu bọ… đang xuất hiện bên ngoài cửa sổ, gián thì vù vù bay, chuột tán loạn, bò lúc nhúc, dồn thành từng mảng đen kịt, hết cụm này cụm khác chen nhau chui qua cửa sổ.

“Kim Tằm Cổ” trong tôi lúc này đang ẩn khí, tôi thì cầm “Mê Cổ” tay. Bầy lập tức xô tới tôi trước, bám đầy cánh tay. Tôi cũng la hét thất thanh.

Số bu đầy lên bạn. Kỳ lạ tất cả chúng đều đồng loạt né tránh Thanh Nhã.

“A a a, ! Cậu dùng kìa!”

Mọi hoảng loạn ôm nhau, hãi chằm chằm vào Thanh Nhã.

Thanh Nhã cũng mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Cậu nằm sàn, đám tự động dạt xung quanh, chừa khoảng trống rộng chừng ba centimet. nghi thức pháp quy mô lớn.

Trong lúc cấp bách, coi tỉnh táo đôi chút. Vừa la hét vừa mở cửa. Tôi cũng “ trốn” theo họ ngoài.

Tôi nhanh tay giấu “Mê Cổ” về túi đựng đặc chế, bọn sâu bọ liền tản đi rất nhanh. Chúng tôi mạch chỗ hồ Thiên Nga của trường, ngồi thở hồng hộc.

“Tôi bảo mà, cậu tin. Thanh Nhã biết , đáng thật.”

tái :

“Giờ phải làm sao? Chúng mình bị dính của cậu , có chết ?”

Tôi lắc đầu:

“Công lực cậu chưa ghê gớm. Vừa dồn sức thế, ít nhất năm tới sẽ sử dụng nổi. mấy việc trước đây, cậu chùa xin bùa, uống nước phép được. Nhưng phải cẩn thận, biết đâu Thanh Nhã sẽ hạ vào đồ ăn của cậu, sau này trông chừng kẻo trúng !”

“Ọe… mấy con đó kinh quá!”

Vũ Linh, bọn mình đối xử tệ với cậu thế, vậy mà cậu vẫn giúp. Xin lỗi cậu nhé.”

Mọi tôi, mặt tràn đầy áy náy, cúi gằm.

Tôi chỉ mỉm cười khiêm tốn, âm thầm giấu kín công lao.

17

đường quay lớp, tôi bị gọi giật .

Vũ Linh.”

Cậu bước trước mặt tôi, dáng cao ráo hơi cúi xuống, nhướng mày:

“Vừa nãy tôi thấy hết . Nói đi, cậu dùng gì để bịt miệng tớ?”

“Tôi hiểu cậu đang nói gì.”

Tôi hừ lạnh, quay đầu bỏ đi. cứ bám theo mãi chẳng buông.

Nhà họ giàu vượt xa bạn trong lớp, hơn nữa nhà tài trợ lớn cho trường. đẹp trai, luôn thu hút ánh . Giờ cậu ấy cứ lẽo đẽo sau tôi, thế dần dần rộ lên lời đồn rằng cậu đang theo đuổi tôi.

Giang Thanh Nhã ngồi yên:

, mọi đều đồn thích Vũ Linh. Cậu thấy sao?”

vốn thầm thương . Trước đây, vì tưởng thích Thanh Nhã, cô ấy liền nhường bước. Nhưng nếu khác thì chưa chắc. Thanh Nhã định lấy làm “vũ khí” công kích tôi.

Nào ngờ, chỉ liếc Thanh Nhã với vẻ chán ghét, lùi sau bước:

“Cậu đứng xa tớ .”

Nói quay lưng bỏ đi, để mặc Thanh Nhã đứng đơ tại chỗ, ấm ức đỏ hoe mắt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương