Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
22
Trong cổ thuật có bí pháp cực kỳ thâm sâu gọi “Phản Phệ,” xưa nay chỉ Thánh nữ mới được học. Đó nghi thức dùng để trừng trị kẻ cố tình bằng cổ.
Cổ và kẻ hạ cổ vốn có mối hệ chặt chẽ. khi bị “Phản Phệ,” cổ sẽ chịu nỗi đau khủng khiếp, quay tấn công chính hạ cổ, xé thịt để giải tỏa nỗi đau.
Tôi đầu ngón , bôi lòng bàn trái, vẽ đồ hình phức tạp, đó áp vào vị trí tim:
“ lấy , triệu hồn ngươi, dùng thân , khẩn cầu ngươi trừng phạt… Gơ vũ giai bán, nghiễn kỳ dĩ cốt…”
“Thình! Thịch!”Tim tôi đập dữ dội. “Kim Tằm Cổ” trong bắt đầu luồn chỗ tim, áp sát lòng bàn , tỏa ra luồng sức mạnh khiến phải kinh sợ. lúc , trên tôi thấm ngược vào tim.
Đúng lúc đó, bỗng ôm đầu, rên đau đớn quay sang nôn mửa. Trong bãi nôn, bướm nhầy nhụa vỗ phành phạch đôi cánh, lao thẳng vào miệng cô Châu.
“A—!”
Cô Châu hét , ngã lăn xuống đất quằn quại. Ngay đó, từ trên cây táo sà xuống cổ hình gián, bâu vào cô Châu xé. Tiếp nữa, dưới chân tường bò ra thằn lằn bốn chân…
Chưa đầy chốc lát, cô Châu đã bị thịt bầy nhầy, nằm rên rỉ trên nền đất, đau đớn độ còn tỉnh táo.
Mọi đều chết lặng, bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Xin… xin cô, hãy dừng ! Tôi khai… tôi khai hết!”
Cô Châu bấu lấy chân tôi, vừa khóc vừa thừa nhận tất cả trạng:
“Tất cả cổ đều do tôi hạ, quan ! Tôi nhận , hu hu… bắt tôi đi tù cũng được, tôi nhận …”
trai như sực tỉnh, xông tới đạp cô Châu phát:
“Nhà tôi đắc , sao phải hãm vợ tôi chứ!”
khóc nghẹn, ôm lấy bụng:
“Tôi về đây vẫn luôn tôn trọng , thế mà tôi mất bốn đứa . Tôi sẽ tha cho đâu!”
tôi gọi bảo vệ khống chế cô Châu. Tôi thu đám cổ , đứng đờ ra bên:
“Chuyện này quan tôi… quan hết…”
23
trừng mắt nhìn :
“Giờ mà cô vẫn còn bộ đáng thương với tôi à? Giang , cô dám tôi, tôi sẽ điều tra tới cùng, lột trần bộ mặt giả dối này!”
Bố mẹ nghe tin liền vội vã về từ tiệc ở khách sạn, trông họ sốc tin nổi mắt mình.
Cô Châu vốn việc ở nhà từ lâu. khi “cô Trần” (bà ngoại ) nghỉ việc, ba tháng , cô Châu thay. Từ nhỏ cô ấy vẫn chăm lo cho , hết mực tận tụy, nhìn sao cũng giống “kẻ xấu.”
Huống chi mấy thứ cổ này nghe đã lạ đời. Bố mẹ chỉ bán tín bán nghi. Cho hôm , báo cảnh sát. Đồng hành cùng cảnh sát đàn ông đẹp trai, trông rất “tổng tài”:
“Cố Tiêu, điều tra rõ chứ?”
chạy , gật đầu, đặt cặp tài liệu bàn:
“, xong cả . Cô Châu chính mẹ ruột của , nhà bà ở vùng Miêu Cương.”
“ thể nào! thể!”