Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thấy nó thua thiệt hả dạ ghê. Quả ‘cha nấy’, bà ngoại nó – bà Trần ngày trước giúp việc cho này chẳng phải hạng tốt. Bà ăn cắp đồ trang sức của lần liền, bố mẹ chồng hiền nên mới mắt nhắm mắt mở.”
Nói hồi, dâu đột đưa chạm lông mày tôi:
“ , em giống hệt anh trai em nhỉ.”
cười khúc khích:
“Cuối tuần rảnh đi dạo phố cùng nhé. dẫn em đi ăn ngon.”
Tôi gật đầu. Lúc rời khỏi, tôi xòe bàn , để “Mao Mao” ( trùng bé xíu) đang vẽ vòng tròn trên lòng bàn mình.
Càng lúc càng thú vị. Trên dâu có trùng. Lẽ chính hạ ?
Rốt cuộc ai tốt, ai xấu đây?
15
Bị ấm ức ở , tất Thanh Nhã sẽ kiếm cớ “phục thù” ở trường.
Giờ chơi, tôi vừa bước vệ sinh thì Chu Vi và cô bạn theo. Họ đuổi những khác , rồi khóa trái .
“ , quê, quỳ xuống xin lỗi Thanh Nhã đi. thì—”
cô lấy điện thoại , dí sát tôi quay phim. Tôi trưng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Chu Vi:
“Chu Vi, cậu xinh hơn Thanh Nhã nhiều. Sao cứ phải theo sau cậu ? Ở , cậu toàn gọi cậu ‘ sai’, kêu gì cậu răm rắp . ‘ sai’ nghĩa gì vậy cậu?”
Chu Vi: “…?”
“ , có chia rẽ bọn tôi. Chu Vi với Thanh Nhã thân nhau lắm. Cậu tưởng chúng tôi tin lời vớ vẩn của cậu chắc?”
Có khác xen . Tôi lắc đầu:
“Tôi nói dối. Với tôi chưa bao giờ chọc giận Thanh Nhã, tôi dám. Cậu ấy biết tà thuật mà. Lần trước có cả đống chuột trong lớp, chẳng gần cậu ấy hết, cậu thấy lạ sao?”
Mọi sững , ngẫm kỹ thì đúng thế.
Tôi “á” lên tiếng, ngoảnh sang chỉ Chu Vi:
“Chu Vi, cậu nghe lời Thanh Nhã thế, có khi cậu dùng tà thuật với cậu rồi đấy?”
“Vớ vẩn, cậu có phun lung tung! Cậu nghĩ chúng tôi ba tuổi chắc, gì có cái gọi tà thuật hả?”
Chu Vi đỏ mặt quát, lườm tôi.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ . Giọng Thanh Nhã vọng :
“Vi Vi, cậu đau . Mở .”
Cả đám ngơ ngác, cuối cùng có chạy mở. Thanh Nhã bước , quay khóa trái , rồi mới đến chỗ chúng tôi, tỏ vẻ ngây thơ vô tội:
“Vi Vi, biết cậu muốn đòi công bằng cho . Chỉ cần dạy cậu bài học nhẹ nhàng thôi, quá đáng…”
Tôi cất tiếng:
“Thanh Nhã, cậu vừa bảo đau , giờ bảo ‘dạy bài học’. Mức độ thế ? Có phải cậu độc chiếm vai ‘ tốt’, còn đẩy Chu Vi thế khó xử ?”
Mọi : “…” Chu Vi quay đầu nhìn Thanh Nhã, gương mặt bối rối hẳn.
Bộ dạng “dịu dàng đúng mực” của Thanh Nhã giữ được nữa. Cậu gào lên, xông tới định đánh tôi:
“ , tao phải xé nát cái mồm mày.”
Tôi lập tức ôm đầu bỏ chạy:
“ mà, sợ rồi, dọa bằng chuột hay côn trùng nữa…”
16
Thanh Nhã đuổi theo tôi quanh phòng, nhưng tôi xuất thân ở miền núi, tất cậu tài bắt kịp. Vừa chạy, tôi vừa thả “”.
Đó “Mê ”, trông như bọ rùa màu tím, tỏa mùi hương đặc biệt, có thể thu hút loài rắn, côn trùng, chuột… trong vòng dặm.
Chẳng chốc, từ khung sổ vệ sinh vang lên những tiếng “sột soạt” dồn dập.
“Trời ơi, nhìn kìa!”