Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi lỡ tay một , gửi nhầm tin nhắn gửi cho bạn thân thành gửi cho sếp.
Tôi: Muốn không phải tăng ca thì làm bà chủ công ty thôi.
Sếp: ???
1
Tôi là trợ lý của sếp.
Một trưa nọ, tôi một người phụ nữ xa lạ, dịu dàng xuất hiện trong phòng nghỉ của sếp.
Cảnh tượng bấm trúng công tắc trong tôi, tôi lập tức nở nụ tiêu chuẩn:
“ là người phụ nữ đầu tiên sếp dẫn phòng nghỉ đấy ạ!”
Gân xanh trên trán sếp giật giật, trừng mắt nhìn tôi dữ dội.
“Mạnh Tổng, chúng ta có tiếp tục bàn về hợp đồng rồi.”
Thì ra không phải kiểu …
Trời sập rồi!
Tôi đau khổ đến mức còn tâm trạng ăn uống.
Lập tức đặt đơn: 3 tart trứng, 2 phần khoai tây chiên, 1 burger.
bã, 500 ngàn tệ coi bay gió.
2
Đúng vậy, tôi còn kiêm thêm một nhiệm vụ: dõi tình hình tình cảm của sếp yêu cầu của mẹ sếp.
Nói trắng ra là… tìm con dâu tương lai thay mẹ sếp.
Ban đầu tôi sống chết không chịu, tôi đâu có gan chứ!
sợ sếp phát hiện rồi mất chén cơm vàng.
Dù sao thì giờ hành chính ổn , có bảo hiểm xã hội, có quỹ hưu trí, tôi còn đòi thêm nữa.
“Mỗi năm 500 ngàn, nếu có phát hiện bất ngờ sẽ thưởng thêm 500 ngàn.”
Nhưng nghĩ đi nghĩ …
“Từ nay về sau bà chỉ đâu, tôi đánh !” – ánh mắt tôi kiên sắp Đảng.
“ ” – mẹ sếp hiền từ,nhưng không hiểu sao, nụ khiến tôi hơi sợ.
Dù sao đi nữa,tôi có 500 ngàn,mẹ sếp có một gián điệp đáng tin.
Tương lai chúng tôi, đều sáng lạn.
3 Từ , tôi đặc biệt để ý những người quanh sếp.
Không xem thì không biết, xem xong giật mình hết hồn!
Ngoài tôi ra, xung quanh sếp có lấy một bóng hồng nào cả…
Ngay cả muỗi đốt ta!
chất kiểu thế này? Tôi vừa ghen tị vừa sốt ruột.
Thế nên,khi tôi cô dịu dàng kia,ánh mắt tôi lóe lên ánh xanh không che giấu.
Miệng nhanh hơn não,tôi buột miệng nói ra câu :
“ là người phụ nữ đầu tiên sếp đưa phòng nghỉ đấy ạ.”
Dù bị sếp trừng mắt,nhưng lên dịu dàng, nhìn xinh trời, còn thơm thơm nữa.
Tôi chống cằm hiền bà cụ, ôi đúng kiểu couple đáng yêu ghê á.
Sắc mặt sếp càng đen hơn,tôi đành bất lực rút lui,nghiến răng nghiến lợi cắn vài miếng burger để xả giận.
4 Tôi đang lướt điện thoại trốn việc thì nhóm làm việc.
Tính xem lén vòng bạn bè của sếp, ai ngờ tay nhanh bấm nhầm avatar của sếp:
Từ Nặc đã mông ngựa của Cảnh Minh.
Tôi còn chưa kịp phản ứng Cảnh Minh là ai,thì đồng nghiệp Tiểu Trương bên cạnh đã nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi:
“Cậu dám ‘ ’ Tổng hả?!”
Tột cùng của nỗi không phải là nước mắt, mà là trái tim nguội lạnh.
Tôi mặt không còn sinh khí, kiểu cá chết lưới rách, đi “ vai” hết cả đám người trong nhóm làm việc này…
Nhưng mà… tại sao Tổng có kiểu “ ” ngáo đời thế chứ?
Hôm tôi vì con dế của đồng nghiệp chết mà rười rượi,Sếp chắc nhìn tôi ủ rũ nên an ủi: “Ê, Từ Nặc à—”
Tôi cảm động sắp rơi nước mắt, chờ nói tiếp.
Một giây… giây… ba giây…“Ờ, để ý ánh nhìn của người khác sẽ biến cô thành… quần lót của họ.”
Tôi ngơ ngác: “Ý là ạ?”
“Người ta đánh rắm kiểu cô phải hứng.”
Ờ ha. Biết ngay là không thốt ra câu nào ra hồn mà.
Hehe, trách ngập ngừng mãi.
Có do cuộc sống nhạt nhẽo , nhàn rỗi ?
Thế là tôi phát điên trên vòng bạn bè mỗi , gào thét muốn leo núi (đương nhiên đã chặn hết đồng nghiệp).
Và thế là… công ty tổ chức team building trên núi! Tôi đúng là cô bé may mắn nhất thế giới!
Còn tôi thì tay đút túi, không biết đối thủ là (gạch bỏ).
Tôi cứ thế đi sếp lăng xăng phụ giúp, không rời nửa bước.
lời sếp nói thì là: “Cô là trợ lý của tôi, cô muốn chạy đi đâu?”
Tôi bĩu môi, đành ngoan ngoãn bám , mà ra nhàn rõ, hehe, vì tôi thực sự chỉ đút tay túi mà đi thôi.
(Ừm, đúng cuối tuần luôn, chủ nghĩa tư bản độc ác)
Nhưng sáng thứ đột nhiên trời mưa.
Sếp nhíu mày nhìn xuống dưới, kiểu con khỉ đang nhìn đất vậy.
Hừm, tưởng mình là Tôn Ngộ Không chắc?
Cuối cùng sếp ra quyết : Hôm nay dừng team building, về thôi.
Có do trời mưa, mặt đất trơn, mà trọng tâm của tôi không vững nên đi loạng choạng suýt ngã.
Sếp không ổn, bảo tôi nắm áo , tôi cố tình kéo mạnh.
Sau sếp bảo: “Để tôi nắm tay áo cô vậy.”
Và thế là… tay áo tôi bị kéo càng dài (lật trắng mắt).
Cuối cùng tôi luôn tay ra cho tiện, người lớn cả rồi, có mà ngại.
Mà lúc tôi chìa tay ra, hình sếp nắm hơi chặt…
Hừm hừm, đừng tưởng tôi không tai đỏ của nhé, tên đáng ghét!