Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi thấy thú vị sự, kiểu cảm giác “sống dở chết dở”, khi đã lún vào thì không thoát nổi.
Cô em học dưới khá dễ thương.
Mặc áo khoác lông trắng, trông thỏ trắng , đầu gật gù gật gù, ghê.
Tôi hỏi: “Chào em, em nhớ anh không?”
Cô ấy trả lời: “Trời ơi, thì là anh á! Anh nhớ em không?
nhỏ bọn mình đâu có quen nhau, anh chơi ở nhà anh, em chơi ở nhà em, đúng là trùng hợp!”
Rồi… không có thêm.
Cô ấy trả lời: “Không hiểu. Ý anh là em phải nói thì anh mới được đi vệ sinh hả?”
Cô ấy có vẻ sự không có ấn tượng về tôi.
Tôi đoán được rồi, chắc là cô ấy add WeChat chỉ để hoàn thành bài tập môn tâm lý tình .
Giỏi ghê.
tôi ít liên lạc .
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi đi hỏi Tiểu Trương hồ sơ ứng viên tới phỏng vấn.
Thấy đúng là tên cô ấy .
Tôi không nhìn nhầm.
Trùng hợp ghê, vị trí đó là… trợ lý tôi.
Chỉ là cô ấy không nhớ tôi. Nhưng không .
tôi biết lâu là tôi cô ấy.
“Thằng nhóc này, ngốc khúc gỗ, để tay.”
Tôi che mặt.
Không lẽ tôi giống trong mấy truyện ngôn tình cô ấy hay đọc, cứ thế rút ví ném tiền?
Hừ, khúc gỗ luôn.
Tôi phải phản công mới được.
Tôi lén liếc cô ấy cái.
quá, không giận.
thì tổ chức team building cho công ty thôi. Dĩ nhiên chỗ ngồi do tôi sắp xếp, hai đứa cạnh nhau. Hehe.
Trời đổ mưa, trên núi hơi nguy hiểm.
Haiz, cô ấy vẫn giữ thăng bằng không tốt. Tôi muốn nắm tay cô ấy.
Và tôi đã nắm tay nhau .
tôi độc miệng lắm à? tôi không biết ta.
Biểu cảm cuống cuồng chữa cháy cô ấy nữa.
Cô ấy vui vẻ giúp tôi chọn. là… gỗ .
Phải tăng tốc thôi.
tôi ở bên nhau.
thì tôi sẽ khen cô ấy nhiều , thương cô ấy nhiều .
đang đọc sách, cô ấy rúc vào người tôi.
sự… quá !
Tôi căng thẳng muốn chết, hai bác tôi.
Tôi biết, là vì họ Nặc.
Ừ, tôi cô ấy. Thế là đủ.
Nhưng sách có viết: vợ nói thì… cứ nhận lỗi trước.
Tôi làm theo.
Vui lắm luôn. Trong xe tôi bật “Chúc anh mắn”.
Cô ấy có hơi bất đắc dĩ, nhưng vẫn để tôi làm theo ý.
Nhìn cô ấy tựa vào vai mình, tôi biết… tất đã là đương nhiên.
Tôi muốn nói, tôi – thậm chí biết sớm .
chỉ có mình tôi là nhớ hết ?
… là “ ”, chứ không phải “ tiếc”.
Tôi “ừ” tiếng, xoa đầu cô ấy, Không , Không muộn đâu.