Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Tôi không dám, đành cam chịu tiếp tục làm tròn trách nhiệm của một trợ tận tụy.

Sau , tôi kể lại chuyện này cho bạn thân nghe để xả stress.

“Chu bá đạo đúng là đồ cẩu , lại cậu tăng ca nữa?!”

Tôi đi rót ly nước, quay lại mới trả lời nhắn:

“Ừ . không bị tăng ca á hả, tôi có một ý này, ví dụ như… làm bà chủ công ty chẳng hạn.”

Ai ngờ nhầm ghi chú, tưởng là nhỏ bạn thân, lỡ tay gửi nhầm luôn.

Haha, đúng là sự sụp đổ của người trưởng thành chỉ trong một giây thôi.

Tim tôi đập thình thịch, thấy WeChat hiện “đối phương nhập văn bản…”

Lỡ gửi , lại bị sếp thấy, thì khỏi gánh nặng tâm luôn,
đúng kiểu “heo chết sợ nước nóng” nữa đâu. (Gạch bỏ, tôi là thiếu nữ thanh xuân tươi đẹp !)

Nửa tiếng sau,

trả lời: “???”

Tôi: “Sếp ơi, nếu em hồi nãy là nhân cách thứ hai của em, sếp không?”

: “……shan die you.”

Tôi không hiểu: “?”

: “Tát chết cô.”

“……” Tôi cứ tưởng là “hãy đối xử tốt với cô” chứ.

  1. sau lần , tôi cảm giác quan hệ giữa hai tôi trở nên vi diệu lắm.

Ví dụ sáng nay: “Trợ , sếp gọi cô.”

Tôi đành ngậm ngùi đi làm (ngước trời) (nghiến răng).

Tôi sếp.

Sếp cũng tôi.

“Tôi có thể giúp gì không ạ?” – Tôi hiệu bằng ánh mắt.

Một lúc sau sếp mới thả một câu: “Tối nay tôi hẹn đi xem , cô sắp xếp giùm.”

Tự nhiên tôi nhớ tới “nhiệm vụ” mẹ sếp giao (xì, là sự tưởng chứ không phải sai vặt!).

Tôi phấn khởi không giấu nổi: “Người là nam hay nữ ạ?”

Sếp lúng túng: “Là… con gái. Con gái các cô hiểu con gái hơn… cô đặt vé giùm đi.”

Tôi suy một hồi, chọn một bộ tình cảm hot gần đây.

  1. Tôi không ngờ, cô gái sếp … lại là tôi.

lúc nhận được nhắn “ đây đi” và định vị rạp – chính là rạp tôi vừa đặt vé,

Cho khi thấy sếp – người ôm bó hoa, ngại ngùng, cực kỳ đẹp trai…

tôi như trống rỗng.

Hôm nay sếp mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, vừa bảnh vừa trẻ trung.

Trong lòng tôi như đốt pháo hoa,

Chỉ biết ngơ ngẩn đi theo anh, nhận lấy hoa và trà sữa, ngồi vào ghế, ai hỏi gì đáp nấy, não thì trắng xóa, mắt thì dán vào màn hình.

đoạn cao trào của – cảnh nam nữ chính tỏ tình, giãi bày tình cảm,

Khán phòng tối om, xung quanh người ta ôm nhau, hôn hít.

Chỉ có hai người ngồi ở góc là im lặng như tượng,

ngón tay chạm nhẹ cũng vội rụt lại như điện giật.

Người ngồi bên trái liếc tôi, chỉ vào điện thoại.

Tim tôi như nhảy khỏi ngực, run rẩy mở nhắn.

“Anh có thể nắm tay em không? Không thì sắp hết .”

Miệng tôi tới mang tai luôn, chỉ nhắn lại một chữ: “Ừm.”

Tất cả cứ tự nhiên xảy .

  1. Sau , sếp đưa tôi về nhà.

Không hiểu là do hiệu ứng dư âm hay gì, tôi đột nhiên nổi hứng gọi cho sếp một cuộc.

Càng bất ngờ hơn, sếp máy ngay lập tức.

tôi đồng thanh: “…Anh trước đi.” “Em trước đi!”

Im lặng.

Tôi là kiểu người không nhịn được, huyên thuyên kể về nội dung , bla bla bla, không ngờ hôm nay được sếp mời đi xem, bla bla bla…

Sau một hồi tôi luyên thuyên không ngớt, sếp im lặng thật lâu.

Tôi phát hiện bầu không khí yên ắng ấy.

Tôi hỏi: “Anh im lặng ?”

Sếp đáp: “ một chuyện.”

Tôi suy một lúc lâu, mỉm đáp lại anh: “Biết đâu… ta cùng một chuyện thì ?”

  1. Giọng sếp dịu dàng đầy ẩn ý: “Trợ , em có nâng cấp thân phận của không?”

Tim tôi đập thình thịch, miệng vẫn tỉnh bơ: “Nâng cấp kiểu gì? Chẳng lẽ em thay anh làm sếp luôn à?”

Sếp uể oải đáp: “Làm sếp là không thể, làm bà chủ thì vẫn cơ hội đấy.”

Câu này là không ám chỉ nữa , rõ ràng là… tỏ tình công khai.

  1. tôi ở bên nhau.

cả đêm tôi cứ nằm trằn trọc suy : “Tại sếp lại thích ?” “ lại đồng ý nhanh như vậy?”

Kết quả là… mất ngủ cả đêm.

Hôm sau, tôi trễ.

Sếp gọi điện cả chục cuộc, lần cuối cùng tôi mới máy.

Sếp gào lên: “Trợ ! Đừng tưởng ở bên tôi thì nghỉ làm là nghỉ nhé! Trừ lương!”

Tôi suýt văng tục, thì sếp thêm: “Trừ vào thẻ của tôi.”

  1. Mặc dù bình thường tôi hay bậy bạ, óc trừu tượng, thích đùa giỡn…

thật tôi là người không có cảm giác an toàn, rất ít khi thể hiện cảm xúc thật, đối với các mối quan hệ thân mật thì luôn né tránh.

Mới yêu nhau, tôi rất hay lảng tránh, gặp vấn đề là biến mất, hoặc tự nhốt trong “vỏ ốc”.

Thật sâu trong tiềm thức, tôi luôn cảm thấy không xứng đáng, vẫn có chút mơ hồ, hoang mang với mối quan hệ này.

Tùy chỉnh
Danh sách chương