Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vốn là người bình tĩnh, vậy sếp lại tỏ ra lo lắng, dậy 5 giờ để chọn quần áo, chỉnh tóc, hỏi tôi mặc ổn không.
Tôi : “Đẹp trai .” – anh mới thôi không lăn tăn .
Mở cốp xe ra, tôi suýt té xỉu: toàn là quà.
Tôi trợn mắt: “Anh định dùng tiền mua chuộc người à?”
Sếp: “Phát huy một chút sức mạnh của đồng tiền.”
Vừa bước cửa, tay sếp xách bao lớn bao nhỏ, cười có chút ngại ngùng: “Chào hai bác, cháu là Cảnh Minh, trai của Nặc Nặc ạ.”
Vì đã thông báo trước, lại thêm vẻ ngoài nổi bật, nên mẹ tôi cười toe toét, có vẻ rất hài .
Chỉ có tôi nhìn hơi… không vui.
Sau đó ông lén gọi tôi bếp phụ mẹ cắt trái cây, tôi miễn cưỡng đứng dậy.
Sắc mặt sếp cũng hơi tội nghiệp.
Tôi cắt hoa quả tâm hồn treo ngược cành cây, suýt cắt trúng tay.
Tôi chưa từng biết… hóa ra là kiểu “não tình yêu” vậy.
Mẹ tôi thấy vậy nhỏ:
“Đừng nghĩ , thích nó đấy.”
“ hả?”
“ nhỏ tới giờ, thích, tụi mẹ lúc nào không thích theo?”
Mẹ tôi cầm lấy đĩa trái cây tôi cắt chưa xong:
“ mẹ chỉ mong được hạnh phúc.”
Chỉ biết khi tôi quay lại, thấy họ vui vẻ hòa thuận, tôi vừa bất ngờ vừa thấy mừng.
tôi khen sếp không ngớt lời, nào là “Tiểu giỏi”, “ kia cũng tốt”…
Tôi hoàn toàn yên tâm .
Nhưng nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của sếp, không hiểu sao tôi lại muốn đấm anh ta một .
Trong xe vang lên bài “Chúc anh may mắn”, tôi nghiêng đầu nhìn sườn mặt điển trai của sếp,
Tôi hỏi: “Anh có cảm nghĩ khoảnh khắc không?”
Sếp tự tin: “Nước đến thuyền trôi thôi.”
Chúng tôi cùng bật cười.
Tôi lôi chuyện cũ ra đào: “Vậy lúc trước anh cãi nhau với em, bảo em bị đục thủy tinh thể đấy.”
Sếp nhận lỗi nhanh gọn: “Anh sai .”
“Anh suốt ngày sai khiến em!”
“? Ví dụ nào?”
Haha, hình đúng là… không có . Người sai khiến tôi là sếp cũ cơ.
Tự dưng ký ức tôi bị lệch pha .
“ ra em biết anh rất lâu đấy, , anh nổi tiếng lắm.
Anh từng về trường làm diễn giả , nhưng chắc lúc đó anh không biết em là ai ha ha.”
Sếp chỉ “ừ” một tiếng.
Tôi tưởng anh đang công nhận việc nổi tiếng.
Đặc biệt là trong tình yêu – nó phản chiếu ra những mặt trần trụi, đôi khi là cả phần tồi tệ của chính ,
Nhưng cũng chính vì vậy nó cho ta cơ hội để chữa lành, để hoàn thiện.
Vậy nên, Cảnh Minh à, nay xin được chỉ giáo nhiều hơn nhé.
[Góc nhìn nam chính – Cảnh Minh]
Ra sân bóng giải tỏa tí thôi.
Có nhóc đến bắt chuyện, đòi kết WeChat.
Mùa đông quấn kín mít, ý thức giữ ấm cũng tốt, giọng nghe cũng dễ thương.
Tôi đồng ý.
Tên WeChat là Nhà thám hiểm trong chăn – nghe cũng có duyên.
Tôi là Người bảo vệ luận văn.
bé đi đứng nhún nhảy thỏ nhỏ, rất có sức sống, khá ổn.
Không ngờ về nhà ấy nhắn tin: “Anh đánh bóng hay ghê, muốn làm quen chút.”
Tôi trả lời: “6 điểm, em có thể nghĩ ra lý do nào tốt hơn không?”
ấy: “?”
Tôi: “ … anh có lên sân đâu.”
sau đó chúng tôi cũng không nhắn thêm.
Hôm nay: “ , ! không nên học Truyền thông mới, nên lang bạt giang hồ! Uống một bầu rượu đục!
Hahaha! ! !
Chào buổi tối các kỳ thi cuối kỳ.
Mấy người thích nghe tiểu sinh gọi thế không?
ha! Sách vở vô tình, cẩn thận rách tờ thi nha~”
Hôm qua, 8 giờ : “Tôi đại khái chính là kiểu sinh vật học truyền thông mới, bình thường đùa giỡn vô cùng hoà nhã, nhưng nếu chạm điểm qua môn của tôi, tôi sẽ cho biết bóng tối là .
Đây chính là kiểu ‘mặt trẻ trung nhưng sói’ – ngoài mặt ngây thơ, bên trong cực kỳ lọc lõi.”
Hôm kia, 8 giờ : “Tôi chưa từng thiếu cách gian lận, cũng chẳng thiếu AI, trong tôi có Phật cũng có Ma.
Nhưng tôi đã phong ấn Ma trong sâu, chỉ lại Phật thôi.
Tôi vốn dĩ muốn dùng bi đối đãi với thế gian.
Nhưng có vài người lại cứ buộc tôi phải phá phong ấn.
Vậy tôi muốn hỏi mấy người: Khi mấy người đối mặt với một phế vật học thuật chân chính, liệu mấy người có trấn nổi không?”
Ngày trước , 8 giờ : “Trễ học 5 phút buổi 8 giờ , tôi đã làm để đáng bị vậy? (mỉm cười)”
Tuần trước: “8 giờ mang hai chiếc giày khác nhau, mãi đến trưa mới phát hiện.
Một lần mất hết sức lực và ý chí. (hoa héo)”
“Khoa Báo chí, tôi với cậu liều mạng luôn! (chỉ tay)”