Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

Cánh tay bị người phía túm chặt.

Tôi loạng choạng, suýt thì ngã nhào.

“Cố Phong, cậu bị điên à!”

“Người ta còn ước gì ngày ngày vây quanh tôi,sao chỉ có cậu né tôi né tà ma thú dữ hả, Hứa Du!”

Cố Phong là dân thao,dù đứng lưng tôi thôi đủ khiến tôi cảm nhận rõ rệt cao lớn,cùng thứ hormone nam tính mãnh liệt quanh người cậu.

Cậu ta nghiến răng ken két:

“Cậu thật sự không muốn để người khác biết quan hệ của chúng ta sao?”

rất thấp, rất trầm,gần mức lông vũ lướt qua màng tai, ngứa ngáy vô cùng.

Trong đầu tôi chợt lóe lên của cậu trong bức trước ——ở phần eo có nốt ruồi đỏ rực.

Tôi chột dạ, tránh không nhìn cậu:

“Đương nhiên rồi, cậu nổi tiếng cơ mà.

Nếu bị người ta biết chúng ta thiết, sẽ hưởng chuyện tôi tìm bạn trai.”

Lực trên cổ tay siết chặt thêm, hơi đau.

Tôi còn chưa kịp mắng thì giây buông ra.

à.” Cố Phong lạnh lùng.

hai năm nay cậu giấu kín , tìm bạn trai nào chưa?”

Tên khốn , lúc nào chọt đúng chỗ đau của tôi!

Tôi tuy không phải đại mỹ nhân,nhưng coi là cô nàng xinh xắn ngào.

Mới vào đại học còn có vài người theo đuổi cơ mà.

mà chẳng hiểu sao, bọn họ biến mất sạch.

Hai năm rồi, tôi vẫn chưa có nổi mối tình.

“Không liên quan cậu! Tôi đâu phải không tìm,chỉ là… chậm rãi tìm, có kế hoạch rõ ràng!”

Tôi hừ lạnh:

“Không giống cậu, có bao nhiêu người theo đuổi,chẳng qua là vì cái kia thôi.”

“Ồ?”

điệu hờ hững của Cố Phong thoáng dao động.

“Cậu làm sao biết tôi tốt, lẽ nào thấy rồi?”

Tôi tự đào hố chôn mình.

Dĩ nhiên tôi tuyệt đối không thừa nhận mình nhìn body của cậu.

Đành giả vờ bình tĩnh quay đầu,ánh mắt từ trên xuống dưới lướt qua người cậu.

Khi dừng lại ở vị trí nào , không kiềm dừng vài giây.

Tôi bĩu môi:

“Mắt tôi chính là thước đo.”

Trời ạ, tôi đang cái gì !

Mặt nóng bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Nhưng lỡ thì không để cậu thấy tôi chột dạ.

cậu từ trên xuống dưới chỗ nào tôi chưa từng thấy.

Từ nhỏ cậu mặc quần thủng đũng, tôi còn chưa nhìn đủ chắc?”

Cố Phong nhướn mày, im lặng nhìn chằm chằm tôi.

Trong bóng tối mơ hồ, gương mặt sắc bén của cậu trở nên mềm mại,càng thêm dụ hoặc.

Môi mỏng trông có vẻ mềm mại, ướt át.

Bầu không khí trở nên kỳ lạ, nóng rực khó hiểu.

Tôi vội vàng đập nhẹ vai cậu,cố gắng phá vỡ bầu không khí:

mới nhớ, tôi lớn hơn cậu tuần đấy nhé.

Hồi nhỏ còn từng bế cậu cơ, tính ra thì tôi là chị của cậu đấy.”

Cậu ta khẽ cười, điệu mập mờ:

sao, sao tôi trước giờ chưa từng thấy nhỉ.”

“Lúc học cấp hai, nhờ tôi làm bài tập hộ,có người còn xớt gọi tiếng ‘anh’ kia mà.”

… Thôi xong, không tiếp tục chuyện tử tế với cái tên .

Mỗi đi cùng nhau phải đấu khẩu mới .

Tôi quyết định chiến tranh lạnh với cậu.

nhưng quán cậu chọn lại quá .

Trong có rất nhiều món tinh xảo, tôi lấy để.

khi no tròn bụng,tôi liền quyết định… tạm tha thứ cậu .

Từ đi hôm ,

Cố Phong dưng nghiện làm đồ .

Mỗi làm xong đăng cả chín ô lên vòng bạn bè,món nào món nấy đẹp mức không chê vào đâu .

Mỗi khi tôi cố ý châm chọc,cậu ta lại muốn chứng minh đồ mình làm không chỉ đẹp mà còn , là đóng gói mang qua tôi.

Kết quả cuối cùng —— tất cả chui hết vào bụng tôi.

Mà đúng là thật.

Mềm mịn, thơm ngậy, còn hơn cả của mấy tiệm nổi tiếng trên mạng.

nên hôm nửa đêm,khi tôi lướt thấy chiếc phô mai chảy nước miếng,người đầu tiên tôi nghĩ tới chính là Cố Phong.

Tôi nhắn cậu ta: “Ngủ chưa?”

Đối phương trả lời rất lạnh nhạt: “Ngủ rồi.”

Tôi lập tức gửi chiếc cậu ta.

“Làm không?”

“Các loại phô mai thay phiên nhau mà làm.”

Tay nghề của Cố Phong tôi rõ rành rành,món nào cậu làm siêu .

Năm phút mới thấy trả lời:

“Hứa Du, cậu… nghiêm túc à?”

Tôi: “Chứ không thì sao? Tôi thèm lâu lắm rồi.”

cậu ta trả lời càng chậm hơn.

“…Tôi còn tưởng cậu không thích…”

“Tại sao lại không? Tôi hận không nuốt trọn nó vào bụng luôn ấy.”

Tôi nghĩ khen chắc chắn cậu ta sẽ vui vẻ nhận lời làm tôi.

Ai ngờ khung chat bên kia cứ hiện “đang nhập…” mãi,nhưng chẳng thấy gửi tin gì ra.

Tôi nhắn: “Người đâu rồi? Cuối cùng có làm không? Không thì tôi nhờ người khác đấy.”

cậu ta đáp ngay:

“Cậu dám à! Cậu chỉ của tôi thôi!”

…Thì ra anh chàng nhiệt tình với làm sao?

Ngay , điện thoại reo lên.

Tôi đeo tai nghe,giây kế tiếp, Cố Phong khàn khàn vang lên:

“Hứa Du, sao cậu không sớm hơn…”

Tôi chợt thấy có hơi muộn thật,đang định giải thích thì nghe cậu ta khàn :

“Nó dậy rồi… tôi khó chịu quá.”

…Cái gì dậy rồi???

Tùy chỉnh
Danh sách chương