Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Nhân lúc cậu ta ôm mũi đau đớn,tôi thoát khỏi vòng tay, vừa xấu hổ vừa tức,giơ chân đá cậu một cú:

bánh là kiểu này à? Cậu phát tình chắc?!”

Cố Phong hoàn toàn không đề , loạng choạng một chút.

Sau khi đứng vững, cậu bật cười lạnh lẽo, ánh mắt ẩn ẩn u oán:

“Hứa Du, quả nhiên cậu hối hận .

Cậu coi tôi như chó con, đùa thế thì đùa.”

“Nửa đêm cậu nhắn tôi ,là cậu hối thúc tôi mau ‘.”

lúc thật sự bắt thì lại co vòi,còn lấy bánh ra cớ che chắn.”

Cậu nghiến răng ken két,giọng nói lại mang thêm mấy phần uất ức:

“Coi tôi như chó thì cũng tôi dây xích đi chứ!”

Người đàn ông vốn bao nhiêu ánh hào quang vây quanh,giờ đây vành mắt đỏ hoe.

Rõ ràng thân cao mét tám mấy, khí thế bức người,nhưng lại toát ra vẻ “trên đời chỉ mình tôi là khổ nhất.”

Tôi đứng chết trân, há hốc miệng.

Trong chỉ một câu văng vẳng ——

quái thế này…

Tôi chẳng qua chỉ ăn một miếng phô mai thôi mà?!

nhà Cố Phong chạy trối chết về ký túc xá, cùng liền chọc ghẹo:

đỏ thế , hẹn hò trai à?”

“Trai khoa đấy, đẹp không?”

Tôi chột dạ lắc :

“Không … ngoài trời nóng quá thôi.”

vội mở lướt lại tin nhắn .

Kéo khung chat Cố Phong.

Xem xong tôi chết nửa trái tim.

Bức ảnh bánh phô mai … thế mà lại chưa gửi đi!

Trong khung chat chỉ hai tin nhắn tôi gửi:

không?”

“Các loại tư thế thay phiên nhau mà .”

Đọc xong, nửa trái tim còn lại cũng tan nát.

Trời ơi, tôi gõ nhầm “các loại phô mai” thành “các loại tư thế”!!!

Nghĩ Cố Phong tối qua và hôm nay kỳ lạ thế ,mọi thứ bỗng lý giải hết.

Tôi chỉ độn thổ biến mất vĩnh viễn.

một tuần trôi qua kể vụ hiểu lầm hôm .

Trong khoảng thời gian này, tôi và Cố Phong không hề nói nhau một câu.

Mỗi lần mở , nhìn thấy avatar của cậu ấy,trong lòng tôi lại rối rắm.

Cố Phong ngày cũng nhắn tôi, mức tôi còn thấy phiền.

Nhưng giờ đột nhiên yên lặng,tim tôi lại thấy trống rỗng, như thiếu mất thứ .

Chúng tôi lớn lên bên nhau,gần như ngày cũng trò chuyện.

Chưa từng lạnh nhạt lâu như vậy.

Ngay cả lúc cãi nhau, người tiên xuống nước luôn là cậu ấy.

Nhưng lần này… dường như khác hẳn.

Trong cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng hôm ——cậu ấy đứng trần trụi ngay tôi,còn hôn tôi.

“Hứa Du, quả nhiên cậu hối hận .

Cậu coi tôi như chó, thì , gọi thì gọi.

thế thì ít nhất cũng phải tôi một sợi xích chứ!”

Lời nói đầy uất ức cứ vang vọng,khiến tôi bất giác nuốt khan, nóng bừng.

Không lẽ… Cố Phong thích tôi thật sao?

Nghĩ kết luận này, phản ứng tiên của tôi là —— không tin.

nhỏ ở cạnh nhau, nếu cậu ấy thích, chẳng phải sớm nói ra à?

Việc phải chờ tận bây giờ?

Hơn nữa, Cố Phong nhỏ cực kỳ nổi bật.

Lớn lên lại càng hoàn hảo: dáng người, gương , khí chất đều khiến người ta ngước nhìn.

Những theo cậu ấy thì nhiều không đếm xuể, ngoại hình tính cách, kiểu cũng .

gu chọn lựa còn cao hơn cả đỉnh Everest của cậu ta,tôi vốn chỉ dám xem Cố Phong như trúc mã,không dám mơ tưởng xa hơn.

Thế nhưng… những lời cậu ấy từng nói…nghĩ càng nhiều, lòng tôi càng rối tung.

Vừa ném xuống gối,thì tiếng hét thất thanh của cùng vang lên:

“Cố Phong !!!”

Ảnh Cố Phong hẹn hò một trong vườn trường lan khắp diễn đàn.

Mấy trong ký túc xôn xao bàn tán xem là ai.

Tôi xem xong, lặng lẽ đặt xuống.

Người trong ảnh… chính là tôi.

là lần đi ăn hôm bị chụp trộm.

Ống kính chỉ chụp lưng của tôi,nhưng nửa khuôn của Cố Phong lại hiện rất rõ.

Khi ấy cậu đang nắm cổ tay tôi,nhìn xa chẳng khác hai đứa đang nắm tay như một cặp tình nhân.

“Bức ảnh này bây giờ đang gây bão trên diễn đàn.”

là ai nhỉ?”

lưng này nhìn hơi giống Du Du nha, tớ nhớ ấy cũng áo khoác bò này.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

“Thành thật thì nhẹ, chống đối thì nặng.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng,chị trưởng ký túc nhìn lướt qua liền khẽ “ồ” một tiếng:

“Thì ra của Cố Phong là Chu Hoa Khôi.”

Chu Vi – Hoa khôi của A Đại, nhan sắc thanh thoát, dáng người nóng bỏng,hai năm liền giữ ngôi hoa khôi của trường.

ấy cũng là một trong những người theo Cố Phong.

Chu Vi từng tuyên bố:

“Trên đời này chưa người đàn ông tôi không chinh phục .

Nếu không theo Cố Phong, khuôn này của tôi coi như vô dụng.”

Kết quả, theo suốt hai năm vẫn không thành công.

Tùy chỉnh
Danh sách chương