Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nửa đêm thấy bánh phô ngon quá.
Tôi liền chụp màn cậu bạn thanh trúc mã là dân thể thao nhưng lại mê đồ ngọt.
Tôi nhắn: “ không?”
“Các loại phô thay phiên nhau mà .”
Cậu ấy mãi lâu sau mới trả lời: “……Cậu nghiêm túc hả?”
Tôi: “Đương nhiên, tôi thèm từ lâu .”
Khung chat bên kia hiện “đang nhập…” suốt, nhưng lại thấy gì .
Tôi liền nhắn: “ đâu , rốt cuộc có không, không tôi tìm khác.”
Cậu ấy trả lời: “Cậu dám à, cậu ăn ngập mặt luôn.”
Kết quả là hôm sau tôi bị trúc mã lăn qua lăn lại trên giường đến mức nghi ngờ nhân sinh.
Chiêu trò nhiều đến nỗi tôi ngờ ngợ cuộc đời này.
Lúc đó mới phát hiện qua bức bánh mình chưa đi.
Câu “các loại phô ” lại bị gõ nhầm thành “các loại tư thế”.
……….
Lướt diễn đàn trường,tôi lại thấy của Cố Phong.
, cậu ấy cao lớn điển trai, ý khí ngút trời, được đám đông vây quanh.
Gió thổi qua, mơ hồ lộ bụng dưới lớp áo bóng rổ.
Dù quen Cố Phong hơn mười năm,mỗi lần thấy của cậu, tôi vẫn bị chấn động bởi vẻ đẹp ấy.
Khi không mở miệng châm chọc Cố Phong thật sự rất đẹp trai.
Đứng đám đông, cậu luôn là tiêu điểm, giống như sinh để nhân vật chính.
Mấy cô bạn phòng tôi xem được, rần rần bàn tán:
Chủ đề ngày càng khiến đỏ mặt tim đập.
Mà đúng lúc ấy, nhân vật chính đang bị bàn tán “dục vọng mạnh mẽ” kia… lại nhắn tin tôi.
“Buổi ăn cơm.”
Mi mắt tôi giật một , vội gõ lại: “Không rảnh, có tiết.”
Cậu ấy ngay một icon cười lạnh.
“Cậu là hoàng đế ? Mời khó thế? Tháng này cậu từ chối tôi ba lần. Tôi xem thời khóa biểu của cậu , có tiết nào cả.”
“Tám giờ , tôi đến đón.”
Vẫn kiểu miệng độc và bá đạo như vậy.
Tôi đáp lại bằng một icon giơ ngón giữa.
Thật sự không hiểu Cố Phong khăng khăng muốn rủ tôi đi ăn.
lẽ cậu không mình chính là nhân vật hot nhất trường hay ?
Hai năm đại học, nhờ vào sự chủ động tránh né của tôi,không ai tôi và “nam thần số một” Cố Phong là thanh trúc mã,thậm chí quen nhau từ lúc mặc quần thủng đũng.
Đang nghĩ ngợi, mấy đứa bạn phòng lại hét ầm lên:
“Má ơi, thế này chịu nổi!”
“Mới thôi khát nước , Cố học trưởng đúng là đàn ông đàn ông, cực phẩm của cực phẩm!”
Nghe thấy tên Cố Phong, tim tôi bất giác thót lại.
Tôi thò đầu xem thử, phát hiện một đứa bạn đào đâu body của Cố Phong.
Bối cảnh là ký túc xá, do bạn phòng cậu ấy chụp.
, Cố Phong mặt mày nhàn nhạt, nửa thân trên trần trụi,thân cường tráng, vai rộng eo hẹp.
như vừa tắm xong, tóc ướt sũng.
Dưới chỉ mặc một chiếc quần short đen.
Đường “ bụng chữ V” rõ ràng, có giọt nước theo đường cong chảy xuống.
chỗ nhô cao kia, mơ hồ lộ bóng dáng của một con mãnh thú đang ngủ yên.
Tôi nuốt nước bọt.
Hoàn toàn hiểu được sự điên cuồng của đám bạn.
Tuy thân Cố Phong rất chuẩn, nhưng không ngờ lại chuẩn đến mức này.
bụng rõ ràng thế này, không sờ vào sẽ thế nào…
Càng tôi càng ngứa tay.
Nhưng khi ánh mắt trượt lên, chạm phải hàng mày mắt lạnh lùng của cậu ấy,tôi lập tức bừng tỉnh.
Chết tiệt!
Tôi thế mà lại có ý nghĩ kỳ lạ với thể của tên trúc mã độc miệng này!
Tôi từng thấy bộ dạng mặc quần thủng đũng của cậu mà!
Tỉnh lại tỉnh lại!
Tôi chỉ đơn thuần là… thưởng thức dáng thôi!
“Cậu là tội phạm à, như kẻ lén lút thế này chứ?”
Giọng Cố Phong mang theo chút oán thán.
Trên đầu cậu bị tôi ấn chặt một chiếc mũ lưỡi trai.
Mũ quá to, che mất nửa gương mặt điển trai,chỉ lại đường xương hàm gợi cảm đến mức khiến không dời nổi mắt.
Mới đến nơi bị tôi kéo đi lối tắt nhỏ.
Trời , lại có hàng cây che chắn,
không rõ biểu cảm của cậu bóng mờ mịt.
Con đường hẹp, tôi đi trước, mở miệng lầm bầm:
“ nói bao nhiêu lần là đừng có đến tìm tôi, lần nào phải đón tôi.”