Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

diễn đàn vừa lan ra,

Chu lập tức đăng một tấm chụp cô và Cố Phong ăn cơm lên Weibo.

, chàng trai mặc áo khoác đen, tựa lưng lên sofa, dáng vẻ lười nhác.

Chu ngồi bên cạnh, giơ ly rượu, mỉm cười nhìn cậu.

Trai tài gái , bầu không khí đẹp tranh.

người Chu mặc đúng chiếc áo khoác bò giống hệt bức đang lan truyền.

“Chu Hoa Khôi cuối cùng khổ tận cam lai.”

“Hai năm kiên trì không uổng phí, cuối cùng ôm được nam thần.”

“Đặt hai nhan này cạnh nhau, nhìn mà xứng đôi quá trời.”

Bình luận toàn là “ăn cẩu lương”.

Nhìn Cố Phong bức ,tôi lại vô thức muốn né tránh.

Cậu ấy lúc nào thế.

Dù luôn mang vẻ hờ hững bất cần,vẫn là người rực rỡ nhất.

Mấy ngày nay cậu không nhắn tin tôi.

Hóa ra là đang bận bên Chu .

Tôi chui chăn, âm thầm co người lại.

Không hiểu sao lòng mình lại khó chịu vậy.

Không biết bao nhiêu lần tôi tự hỏi:

Tại sao Cố Phong – cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi –lúc nào thu hút ánh nhìn của mọi người đến thế.

khi có hai đứa, tôi mới cãi cọ, thân mật, vô tư.

Nhưng cần xuất hiện thêm một người thứ ba,tôi liền nhận ra ngay cách giữa tôi.

Theo bản năng, tôi luôn muốn trốn tránh.

Giờ nhìn bức này,nhìn Chu và Cố Phong ngồi cạnh nhau thân mật,tim tôi nhói lên từng chút.

Hình bóng Cố Phong trở nên xa lạ.

Không là cậu nhóc từng dỗ tôi, chọc tôi, cãi nhau với tôi nữa,mà là nam thần cao cao tại thượng, xa không với tới.

Chu – cô chị khóa nhiệt tình lửa,kỳ trước từng tôi mượn băng vệ sinh khi cô ấy đến kỳ kinh.

Ông trời ban cô nhan hơn người, lại có tính cách phóng khoáng.

Một nữ bước ra từ tiểu thuyết.

Cố Phong là nam chuẩn bài.

tôi…chắc là một vai nữ phụ, mờ nhạt đến mức chẳng ai nhớ tên.

Mỗi khi tâm trạng tệ,tôi lại ra công viên nhỏ phía sau trường.

Đàn bu quanh kêu “meo meo” nũng nịu.

Tôi lấy thanh thức ăn mang theo ra .

Vừa ăn, vừa cọ cọ chân tôi,tâm trạng lập tức được xoa dịu đi nhiều.

Hôm nay lại phát hiện đàn có thêm một mới.

Tôi bế nó lên, nó non, “meo” một tiếng vòng tay tôi,bao phiền muộn chốc lát đều tan biến.

Đám này đều là hoang quanh đây, tính cách mỗi một kiểu,nhưng nào tôi .

có ở nơi này, tôi mới được chữa lành.

Tôi đang mải mê vuốt ve thìmột giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:

“Nhắn tin cậu, sao không trả lời?”

Tôi sững lại.

Quay đầu, Cố Phong đang đứng bên một gốc cây.

Cậu mặc đúng chiếc áo khoác đen tấm mạng,

mày lạnh, gương tuấn tú.

Tôi thu ánh nhìn lại, cúi đầu tiếp tục xoa :

“Không tin nhắn.”

Cậu ta thong thả bước đến, ngồi xổm xuống đối diện tôi.

“Không phải tôi lên đầu sao, sao lại không ?”

chợt nhớ ra điều gì, cậu cau mày, tỏ vẻ không vui:

“Không lẽ cậu tôi ?”

Tôi thật sự .

Cậu nhìn chằm chằm nét tôi, tôi không phản bác,ánh dần trầm xuống.

“Tại sao ? Tôi vẫn luôn để cậu đầu mà.”

Tôi quay đi:

“Tôi thì , thì , cậu đừng xen .”

“Vả lại, cậu có bạn gái , tự biết giữ cách đi.”

Cặp mày nét của Cố Phong hơi nheo lại,ánh lướt qua tôi:

“Tôi làm gì có bạn gái, là cậu à?”

Tôi liếc cậu một cái:

“Đừng có giả bộ nữa.”

Sao trước đây tôi không nhìn ra Cố Phong là kiểu này?

Cậu bỗng bật cười, đưa tay nhéo nhéo má tôi:

“Cuối cùng trở lại kiểu Hứa Du đấu khẩu với tôi ,cậu vậy mới dễ thương.”

Cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay , tôi đơ ra một giây, chợt tỉnh, hất tay cậu ra:

nói phải giữ cách mà.”

cách gì? Cả người tôi cậu nhìn hết ,giờ lại giả vờ à?”

Bị cặp đào hoa kia nhìn chằm chằm,tim tôi vô cớ đập nhanh.

Rõ ràng nhìn đôi mười mấy năm,sao hôm nay lại khiến tim mình đập loạn.

Cậu nghiêng người lại gần:

“Không nói gì, chột dạ à?”

cách đột ngột kéo gần,đến mức chóp mũi chạm nhau.

Hương bạc hà lạnh lẽo đặc trưng của Cố Phong lại tràn ngập mũi tôi.

Cảnh tượng ngày hôm ùa về:căn phòng tối, rèm kéo kín,

Cố Phong không mảnh vải đứng trước tôi,mỗi đường nét đều mang sức cám dỗ chết người.

Càng nghĩ tôi càng nóng bừng.

là hiểu lầm, tôi không nhớ nữa.”

Tôi cố gắng bình tĩnh.

“Cố Phong, ta cùng mặc tã giấy lớn lên, cậu đừng làm bậy.”

“Làm bậy?

Chẳng phải ai gửi những tin nhắn mơ hồ trước,khiến tôi mất trước cậu sao?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương