Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
nói ấy rất trống rỗng, thậm chí có phần rợn người.
Tay tôi nắm cán vali bỗng run lên một cái.
Quay đầu nhìn lại, tôi thấy một gương gầy gò đến mức tái nhợt.
Nhìn qua trạc tuổi tôi.
Cô bé ôm một con búp bê sứ, đôi đen láy nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh như nhìn một kẻ xâm nhập vào lãnh địa của mình, tràn đầy cảnh giác và bài xích không che giấu.
Tôi bản năng có chút sợ hãi, lùi về sau hai bước.
Gương như băng của anh trai lại chuyển sang dịu dàng.
Anh cởi áo khoác người mình.
Bước tới, khoác áo cho cô bé co ro vì .
Rồi dép đi trong nhà, ngồi xổm xuống, mang vào cho đôi chân trần của cô bé.
Tôi liếc nhìn một cái, cô bé đã đưa tay ra, ôm chặt cổ anh trai.
Ánh cô bé nhìn tôi nhạt, nhưng nói kéo tiếng mũi đầy sợ hãi:
“Anh ơi, sợ cô ấy, có thể đừng cô ấy ở không?”
Anh trai đưa tay lên, rất dịu dàng xoa đầu cô bé:
“ là… một người của anh.”
“ ở tạm vài hôm, rồi anh sẽ cô ấy rời đi.”
Tôi không hiểu, tại sao anh lại người khác gọi mình là “anh”.
Cũng không cô bé này là ai.
cảm thấy bất an tột độ, không kìm mà rụt rè lên tiếng:
“Anh ơi, … không còn nơi nào đi.”
Cô bé bật ra tiếng nức nở khe khẽ.
Anh trai quay đầu lại, tức giận nhìn tôi nói:
“Tôi không phải anh cô!”
“Không phải đã nói với cô rồi sao?! Vào ! Đừng bước ra!”
Tôi không dám nói thêm một chữ nào nữa.
Lật đật xoay người, lúng túng kéo bước vào .
Khép lại, ngoài còn tiếng cô bé khóc và dỗ dành nhẹ nhàng của anh.
Tôi bao giờ ai dỗ dành.
cảm thấy dỗ ấy của anh, thật êm tai bao.
Lòng ngực và cổ họng tôi, như bị nhét đầy bông gòn.
Vừa ngột ngạt, lại vừa chua xót.
Trong , phần lớn không gian còn chất đầy đồ đạc linh tinh.
Góc có một chiếc giường nhỏ, trông như bị nhét vào tạm bợ.
Tôi nằm xuống giường, nhìn ra ngoài ô sổ tối om.
Tôi không nhớ nổi, đã là chỗ ở thứ bao nhiêu của mình.
Anh trai căm ghét nhà , kéo đó, cũng ghét cả tôi – người mang .
Nhưng thật ra, nhà từ đầu đến cuối… có ai thích tôi, càng coi tôi là người nhà.
Mẹ mất sau khi sinh tôi.
Ba không chấp nhận việc tôi là con gái, trút giận bằng đòn roi suốt một năm.
Sau đó ông dắt một người phụ nữ mang thai rời đi, không bao giờ quay lại nữa.
Từ đó, tôi như một quả bóng cao su.
Bị đá qua đá lại giữa các bà con thích, trong ánh ghét bỏ và chán chường của .
Tôi ra sức chứng tỏ bản có ích.
Tôi phụ cậu dọn hàng ở tiệm tạp hóa nhỏ, thay tã và giặt đồ cho đứa cháu nội bé xíu của dì.
đường đi học, tôi nhặt vỏ chai đem bán.
Tiền kiếm đem mua thuốc lá cho dượng.
Mỗi học kỳ, tôi dày cầu xin thầy cô cho mình một phần học bổng.
Cháu của dì nghịch ngợm, cầm dao đập trúng trán tôi.
Tôi đau đến co giật, phải khâu rất nhiều mũi.
Có y tá nghi ngờ tôi bị bạo hành, len lén hỏi tôi, nói sẽ giúp tôi báo cảnh sát.
Tôi đau đến mức mũi méo xệch, vậy mà cố gắng cười ngoan ngoãn nói với cô ấy:
“Là do cháu nghịch dại, không cẩn thận thôi ạ.”
Tôi tìm mọi cách làm vừa lòng người, gắng gượng sống sót bảy năm dưới mái nhà người .
Ăn ít cơm nhất, tiêu ít tiền nhất.
Nhưng không yêu thích… mãi mãi cũng không yêu thích.
Cuối cùng, không chịu đựng nổi.
Dù phải ra tòa, cũng quyết tâm đẩy tôi đi.
5
Tôi trở mình liên tục giường.
Dù đã quấn chặt chăn, luôn cảm thấy , cảm thấy trống trải.
Cảm giác như mình quên mang thứ gì đó, tại sao lại thấy trống rỗng đến vậy?
Những năm qua, mỗi khi chuyển đến chỗ ở mới, tôi đều có cảm giác này.
Nhưng thật ra, tất cả đồ đạc của tôi vượt quá vài bộ quần áo cũ kỹ.
Lúc trước còn có mấy quyển sách.
Nhưng dì nói: “ anh mày lo chuyện chuyển trường, rồi mua sách mới.”
kịp ra tòa, bà ấy đã bán sạch sách của tôi, tiền mua kẹo cho cháu nội.
Tôi lắc đầu, kéo mình khỏi dòng suy nghĩ.
Trở mình ngồi dậy, hai chiếc áo cũ trong vali ra.
Ôm vào lòng, rồi nằm xuống lại giường, dường như cuối cùng cũng tìm chút cảm giác an toàn.
Đầu óc tôi ong ong choáng váng.
Cảm thấy nóng hầm hập, rồi lại cảm thấy toát, hình như là bị sốt rồi.
Tôi dường như luôn trong trạng thái bệnh tật.
Trước tôi bác sĩ nói, mẹ tôi sinh tôi khi đã lớn tuổi.
Cho nên thể chất tôi luôn yếu.
Tôi co người lại, cố ôm chặt bản , nhưng thấy .
Toàn run rẩy không ngừng, ngoài vang lên tiếng gõ .
Là cô bé kia truyền tới:
“Cô ra , anh tìm cô.”
Ý thức tôi mơ màng nghiêm trọng.
Bước xuống giường, cảm giác như giẫm lên bông.
Tôi mở , trán nóng rực, trong trạng thái lơ mơ bước cô bé lên lầu.
Cô bé mở một cánh , tôi đi vào trong, nhưng không thấy anh trai đâu.
Hình như là làm việc, trong có giá sách.
Dưới đất, cạnh giá sách, có một khung ảnh bị rơi, kính bị vỡ.
Tôi nhìn thấy đó, gương quen thuộc.
Chính là cô gái trong tấm ảnh treo xe anh trai.
Nhưng ảnh trong khung này lại là ảnh trắng đen.
Tôi còn kịp nhìn kỹ, cô bé đột ngột hét lên một tiếng.
Anh trai nhanh chóng bước vào, sắc âm trầm.
Tôi từ từ lại chút tỉnh táo.
thấy tiếng cô bé khóc lóc kể với anh trai:
“ thấy tiếng động chạy vào, thấy ảnh của chị gái bị vỡ rồi…”
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh ngồi trong xe, cẩn thận lau tấm ảnh ấy.
Tôi cố nhịn cơn choáng váng dữ dội, gắng sức giải thích:
“Là cô ấy gọi vào.
Lúc vào khung ảnh đã rơi vỡ rồi.”
Tôi cảm thấy… cô bé diễn còn tệ lắm.
Lần đầu tôi đến , làm sao lầu có ảnh gì?
Hồi trước cháu trai dì tôi làm vỡ bát rồi đổ vạ cho tôi, nó còn diễn đạt hơn thế.
Nhưng anh tin cô bé.
Không hề tôi phân trần.
Đôi anh đỏ ngầu, bước bước lại gần, trong là làn sương mờ vì xót xa khi tấm ảnh bị vỡ.
Anh tức giận tột độ, giơ tay ra, lòng bàn tay bóp chặt vai tôi.
Tôi ngửi thấy mùi rượu từ người anh, thấy nói nghẹn ngào đầy hận thù:
“Cô người trong ảnh đúng không? Là nhà nói cho cô đúng không?”
“Cô ấy chết rồi! Bị các người hại chết rồi!”
“Đến lúc này còn không buông tha cho cô ấy!”
Tôi như thấy cả tiếng xương vai mình bị trật khớp.
Anh trai hoàn toàn mất kiểm soát, đỏ rực trừng tôi:
“Cút ra ngoài! Cút ra ngoài cho tôi!”
“Tôi nói cho cô , tôi không nuôi cô nữa!”
“Thứ gì dính dáng đến nhà đều khiến tôi buồn nôn!”
“Cút đi! Cút luôn đi! nhà muốn kiện gì kiện!”
6
Đã là rạng sáng, tôi bị đuổi ra khỏi nhà.
Tôi không còn nơi nào đi.
Ra khỏi thang máy tầng một, tôi ngơ ngác ngồi xuống băng ghế trong bồn cây khu dân cư.
Đầu tôi ngày càng nóng ran.
Trong đầu như có cả bầy côn trùng vo ve hỗn loạn.
tai toàn tiếng ù ù ong ong không dứt.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy bầu trời đêm có rất nhiều ngôi sao.
Nhưng chớp một cái, chúng đã biến mất sạch.