Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

Năm mươi hai nghìn?

Lại còn mười lần?

Tôi âm thầm xóa dòng vừa gõ, gõ lại một khác: 【Anh bị hack tài khoản rồi ?】

【……】

Lỗi có phải tại tôi đâu? Nếu có một người đã nhiều năm không liên lạc bỗng nhiên nói kỳ quặc, rồi lại chuyển khoản cả trăm ngàn, có nghi ngờ không?

Ngôn, là anh – Chu Xuyên.】

Chậc, anh nói anh là thì là chắc? Tưởng tôi sinh để bị lừa ?

Tôi xoay người ngồi xuống ghế sofa, ngón tay gõ rất nhanh một dòng : 【Ồ, là học trưởng ? Nói một thử xem nào.】

3

tôi đi đã năm phút mà bên kia không trả lời.

Tôi ngay là lừa đảo mà. Nếu tôi sự nhận chuyển khoản đó, chẳng chừng còn bị báo cảnh sát tội lừa tiền người ta nữa.

Tôi đặt điện thoại qua một bên, bắt đầu tập trung ăn vặt và xem phim kinh dị.

đoạn cao trào, điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Tôi gan cũng không nhỏ, vẫn bị giật mình.

Nhìn tên hiển thị trên màn hình gọi thoại, tôi lại càng sững sờ hơn.

tôi nghĩ, tôi đâu phải lừa đảo, có gì mà phải sợ?

Tôi bật chức năng ghi âm, hắng , rồi bấm nút nghe máy.

Ngôn, là anh – Chu Xuyên.”

Trời đất ơi, Chu Xuyên ! Bây giờ tên lừa đảo đầu tư giả mạo kỹ càng thế ? Còn dùng máy đổi đỉnh vậy luôn?

Tôi giả vờ phối hợp, nói: “, học trưởng, có chuyện gì ?”

“Em thi thế nào rồi? Có định chọn trường đại học nào không?”

Giờ lừa đảo còn làm chỉn chu thế cơ ? Điều tra tôi rõ thế cơ mà?

“Thi cũng tạm được, không có trường mơ ước gì cả, chọn đại một trường học thôi.”

Có thể là tôi trả lời quá qua loa, tôi nghe bên kia hít sâu một , sau đó mới nói: “ Ngôn, anh không phải là kẻ lừa đảo.”

Lừa đảo mà lại bảo mình là lừa đảo ? Đừng đùa chứ, tôi học hành có thể kém, đầu óc thì đâu có ngu.

“Anh quen em là em từng ngất xỉu, anh tốt nghiệp em còn tặng anh một khung ảnh. Bây giờ em còn nghĩ anh là kẻ lừa đảo nữa không?”

nói Chu Xuyên đầy bất đắc dĩ, như vừa cảm may mắn tôi cảnh giác cao, lại vừa không khỏi cảnh giác ấy không chỗ.

Món quà tốt nghiệp tôi tặng Chu Xuyên, là tôi lén để lẫn trong đống quà những người khác rồi cho anh ấy.

đó chúng tôi đã ít liên lạc, chuyện tôi tặng quà cho Chu Xuyên thậm chí cả những người thân nhất tôi cũng không hề hay .

Tôi ngượng ngùng nói: “Xin lỗi nha học trưởng, nãy em cứ tưởng anh bị hack tài khoản cơ đấy。”

Chu Xuyên tôi đã anh rồi, cũng vui vẻ hơn hẳn: “Không , con gái có cảnh giác là tốt. Vậy giờ có thể cho anh em định đăng ký trường nào ?”

tôi sự không nói dối – tôi là không có trường nào lý tưởng cả.

Tôi là học sinh ban xã hội, mà ban xã hội thì ngành có thể chọn không nhiều, kéo theo đó là trường cũng bị giới hạn.

Chuyên ngành còn chẳng có nào muốn học, thì trường đại học làm gì mà có mộng tưởng chứ.

Tôi nghĩ một chút, tiện miệng đáp: “Trường Đại học Yến Ninh đi ạ。”

“Ừm.”

4

Không khí ngượng ngùng âm thầm lan giữa tôi và Chu Xuyên.

Tôi muốn về những mà Chu Xuyên đã , lại không phải mở lời thế nào.

Lưỡng lự mãi, cuối cùng Chu Xuyên là người phá vỡ bầu không khí trước:
Ngôn, nếu anh ban nãy làm phiền em thì em cứ xem như gì nhé.”

“Tạm biệt.”

Còn nói rõ mà đã tạm biệt rồi?

Tôi vội vàng gọi anh lại: “Đợi chút đã!”

Tôi nghi hoặc : “Ai nói với anh là em có một trai hơn em mười tuổi thế?”

Đặt điều là sai trái! Nếu tôi bắt được đứa tung thất thiệt, tôi nhất định sẽ nắm tai nó cho lẽ tại lại nói linh tinh như vậy.

Chu Xuyên mang theo một chút thất vọng: “Không phải anh nghe người khác nói. Em ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.”

Cúp máy xong, tôi vẫn còn đang nghĩ – không phải nghe người khác nói thì chẳng lẽ là đoán mò ?

Cách suy luận là… bay xa quá rồi đấy.

Mãi khi tôi một đoạn video phỏng vấn thì tôi mới hiểu rốt cuộc đã xảy chuyện gì.

Đoạn video đó được quay vào ngày kết thúc kỳ thi, có một phóng viên phỏng vấn ngẫu nhiên vài thí sinh trước cổng trường.

Tôi tuy không phải người được phỏng vấn, lại đứng lọt vào khung hình, mà còn là toàn mặt không che gì luôn.

Trong video, ban đầu tôi đang nói chuyện với , sau đó có một người đàn ông đeo đầy dây xích, móc kim loại lủng lẳng bước cạnh tôi, thuần thục nhận lấy đồ tôi đang cầm, còn chào với tôi rồi kéo tôi đi khỏi khung hình.

người mà Chu Xuyên nói là “lớn hơn mười tuổi, tâm lý trưởng thành, gu thẩm mỹ có vấn đề” – chính là anh trai tôi, Ngôn.

Tôi phải giải thích hiểu lầm thế nào đây?

Nói với anh ấy: 【, người anh nói là anh trai em đó?】

đó… tôi có ngại không nói nên lời.

Cuối cùng tôi quyết định, thôi kệ đi, chắc cũng chẳng có cơ hội gặp lại, có gặp thì đó giải thích cũng muộn.

đời thực là quá “phũ”, tôi không ngờ mình lại gặp lại Chu Xuyên nhanh vậy.

5

tôi dậy, Ngôn đã chuẩn bị xong bữa sáng: “Rửa mặt đi, ăn xong anh chở em trường. Hôm nay em đi dự lễ tốt nghiệp mà không?”

Tôi đang lim dim lập tức mở bừng mắt, chỉ vào Ngôn, rồi lại chỉ vào mình, có chút không chắc chắn : “Anh… muốn chở em… đi học á?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương