Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

10

Giản Lâm nhìn thoại rồi nhướng cằm hiệu cho tôi nghe máy đi.

Vừa bắt máy, giọng của Chu Xuyên đã vang : “Trác Ngôn?”

Tôi khẽ đáp: “Vâng.”

Giọng Chu Xuyên có chút vội vàng: “Vừa nãy anh bận nên kịp trả lời tin nhắn. Tầm tuần sau anh nghỉ, về nhà là rảnh rồi. Em xem muốn gì, đợi anh về rồi mình đi cùng nhau nhé.”

“Vâng, vậy khi nào anh về mình hẹn sau ạ.”

“Ừ, rồi.”

Cúp máy xong, tôi không nhịn mà bật cười.

Giản Lâm nhìn bộ dạng của tôi, đưa chọc chọc má tôi: “Bé cưng à, đừng cậu là kiểu ‘não đương’ đấy nhé? Nhìn mặt cười tươi rói của cậu kìa, nam thần nhà cậu mới chỉ hẹn cậu thôi chứ có cầu hôn đâu, có cần vui thế không?”

Giản Lâm kéo người tôi , nhìn tôi nghiêm túc : “Cậu có đương , nhưng đừng có lún quá sâu. Trước khi xác định rõ anh ta thực sự thích cậu, tuyệt đối đừng ‘não đương’ lấn át đấy.”

“Biết rồi mà.”

Tôi vỗ nhẹ Giản Lâm, ý bảo cô yên tâm – tôi không kiểu “não đương” đâu.

Sau khi chia Giản Lâm, tôi ghé siêu thị mua ít rau rồi mới về nhà.

Về nơi Trác Ngôn đã tan làm.

Tôi đặt đồ trong bếp: “ nay anh về sớm vậy ạ?”

Trác Ngôn ngồi trên sofa, không gì, nhưng ánh cứ dán chặt người tôi.

anh nhìn chằm chằm như thế, tôi thấy hơi khó chịu, bèn hỏi: “Anh nhìn em làm gì đấy? Mặt em có dính gì à?”

Trác Ngôn lắc đầu, khoanh , chân gác gối, nghiêng người dựa sofa. Ánh anh nhìn tôi đầy dò xét khiến tôi có cảm giác lạnh sống lưng.

Cuối cùng, Trác Ngôn mở miệng: “Em đang không?”

Tôi vội vàng xua , lắc đầu: “Không có, làm gì có chuyện đó! Anh nghe ai thế?”

“Anh đoán. Gần đây em có gì đó không đúng lắm, cứ hay nhìn thoại rồi cười mình. Anh nghi ngờ em lén lút hẹn hò sau lưng anh đấy.”

của Trác Ngôn suýt khiến tôi sặc nước bọt.

gì mà “lén lút sau lưng anh”? Còn “người đàn ông khác” chứ, lấy đâu người đàn ông nào?

“Anh đoán sai rồi.”

Trác Ngôn liếc tôi , lẩm bẩm: “Tốt nhất là như vậy.”

11

Dạo này Trác Ngôn nhìn tôi như dán radar theo dõi. Tôi đi đâu báo cáo rõ ràng anh, cứ như sợ tôi “người đàn ông khác” cướp mất vậy.

Mỗi lần gọi cho Giản Lâm, đa phần là than thở: “Cậu không biết đâu, dạo này anh tớ cứ như muốn buộc tớ thắt lưng của anh vậy, đi đâu kè kè theo.”

Giản Lâm an ủi tôi: “Chuyện bình thường thôi mà. Đàn ông có giác quan nhạy lắm, chắc là anh cậu ngửi mùi “đang ” toát từ người cậu nên mới phản ứng như vậy. Nhưng mà nè, cậu nam thần tiến triển đâu rồi? Anh về ?”

Tôi nằm lăn trên giường, lật người : “Chắc tầm hai , cụ thể chốt.”

“Vậy chúc cậu thành công, như ý nguyện nha!”

“Mượn lời chúc của cậu vậy.”

Tôi tán gẫu thêm mấy Giản Lâm rồi mới cúp máy.

Từ sau khi lưu số Chu Xuyên, mỗi lần nhắn tin đều là xác nhận đối phương có rảnh hay không, nếu không bận sẽ gọi luôn.

Chu Xuyên hỏi qua thoại: “Em muốn gì không?”

“Không thèm gì cả, nhưng muốn đi công viên giải trí.”

Lâu lắm rồi tôi đi chơi. Hồi nhỏ bố mẹ hay dẫn tôi đi, sau này lớn Trác Ngôn từng đưa tôi vài lần.

Nhưng về sau anh bận công việc quá nên không đi .

Tính mấy năm rồi tôi đi.

Giọng Chu Xuyên vang qua thoại, có chút mệt mỏi: “Ừ, vậy mai anh qua đón em.”

“Anh về rồi à?”

“Ừ, vừa về nhà.”

Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa.

“Anh chẳng bảo ngày mai mới về sao?”

Chu Xuyên khẽ cười: “Tại vì… anh không đợi nổi gặp em rồi.”

12

của Chu Xuyên, tôi… vinh dự mất ngủ cả đêm.

Tôi nằm trằn trọc nghĩ mãi về đó, chỉ cần nhắm vang trong đầu, không sao xua đi .

Lúc tôi bước khỏi phòng đôi gấu trúc, không bất ngờ gì khi nghe thấy tiếng cười của Trác Ngôn.

Tiếng cười của anh thật sự rất to và chói tai.

Cười đi, cười đi, rồi sẽ lúc anh cười không nổi .

“Trác Ngôn, tối qua em không ngủ mà đi đào hầm trốn à? Quầng thâm em trông như ai đánh vậy.”

Tôi lười ý tới anh , sáng xong tiếp tục phòng chuẩn .

Lúc tôi trang điểm xong đi , Trác Ngôn vẫn còn ngồi trên sofa: “ nay em không đi làm à?”

Trác Ngôn nhướng mày liếc tôi : “ nay là cuối tuần mà, sao đi làm? Mà em sao? mặc chỉn chu vậy là định đi đâu? ai?”

“Đi chơi bạn, tới công viên giải trí. Tối có thể em không về cơm đâu, anh khỏi phần.”

Tôi vừa xuống lầu thấy Chu Xuyên đang tựa xe, cúi đầu nghịch thoại.

Đinh—

 Là tin nhắn từ Chu Xuyên: 【Anh rồi.】

Tôi bước gần, Chu Xuyên nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu . Trong anh ánh vẻ kinh ngạc: “ nay em… xinh lắm.”

Tôi như sét đánh, bật : “Anh vậy…”

Chu Xuyên sững người lúc, sau đó bật cười.

Không kiểu mỉm cười khẽ khàng đâu, mà là cười thật sự.

Tùy chỉnh
Danh sách chương