Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

Ngày kết thúc kỳ đại học, anh đón tôi, bị bạn học hiểu lầm là bạn của tôi.

Tối hôm đó, thần khóa trên mà tôi từng thầm thích đột nhiên “sống lại”, gửi hơn 99 tin nhắn chúc :

“Chúc lễ niên, chúc em tình yêu và nghiệp đều viên mãn.”

“Nhưng mà bạn em trông hơi già đó, anh ta đối xử với em không?”

“Theo anh thấy thì, đàn ông lớn hơn tuổi là cục vàng, mà anh ta không chỉ hơn đâu.”

“Anh không có ý , chỉ là anh chỉ lớn hơn em tuổi thôi.”

“Anh ta lớn tuổi nghiệp cũng bế tắc nhỉ, còn anh thì mới bắt đầu.”

Ngay giây tiếp theo, WeChat chuyển khoản năm lần 52,000 tệ.

Tôi: ???

1

Là một người vừa kết thúc kỳ đại học, niềm hạnh phúc này vẫn khiến tôi thấy hơi không thật.

Chỉ cần nghĩ việc mình không còn học bài khổ sở tới tận nửa đêm nữa là tôi đã hưng phấn không ngủ được.

Vừa xong, ngay tôi bước ra khỏi phòng , bố mẹ tôi đã kéo vali lên máy bay.

Trước đi còn gọi điện cho tôi, không nói nhiều, chỉ có ý rằng họ đã hoàn nghĩa vụ làm cha mẹ, giờ thì muốn thực hiện ước mơ tuổi trẻ của mình, bảo tôi với Trác Ngôn nếu không có việc thì đừng làm phiền họ, nhất là có việc cũng đừng tìm họ.

cũng là bố mẹ ruột, ngoài việc nuông chiều thì còn làm nữa?

Tôi ngồi một mình phòng khách, chỉ bật một chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt, trên TV chiếu phim kinh dị, bàn trà chất đầy đồ ăn vặt và đồ gọi ngoài.

hoàn cảnh như , điện bỗng reo liên tiếp mấy tiếng.

Không lẽ Trác Ngôn thấy lương tâm cắn rứt, cảm thấy có lỗi để em gái một mình ở nhà, nên nhắn tin hỏi thăm?

Tôi cầm điện lên xem.

Thấy người gửi tin, tôi hơi sững sờ – sao Chu Xuyên lại nhớ tới tôi mà nhắn tin? Hơn nữa lại còn gửi nhiều .

Tôi khung hội vẫn nhảy số tin nhắn liên tục, có chút không tin nổi – đây thật thần lạnh lùng mà tôi từng thầm thích – Chu Xuyên sao?

Tôi đã add WeChat của Chu Xuyên ít nhất năm , lúc đầu chúng tôi còn nói chuyện vài câu, phần lớn là tôi nói còn anh ấy nghe. Sau đó không lúc nào mà cắt đứt liên lạc.

Tôi đống tin nhắn mà lòng đầy nghi ngờ – chỉ chốc lát mà tin nhắn anh ta đã gần 99+ .

Không bị hack tài khoản đấy chứ?

Tôi thấy khả năng đó rất cao.

Tôi bấm mở khung hội , xem tin nhắn đầu tiên, càng xem càng thấy khó hiểu.

Chu Xuyên không bị hack đâu, mà là… ăn nấm độc thì có.

【Chúc nghiệp, chúc lễ niên.】

【Chúc em đỗ vào trường đại học lý tưởng, tình yêu và nghiệp đều viên mãn!】

Chúc tôi đỗ đại học thì hợp lý, nhưng tình yêu và nghiệp viên mãn là sao?

Không hiểu nổi, đọc tiếp xem sao.

【Nhưng mà bạn em trông hơi già, mà tâm lý lại không tương xứng với tuổi. Em ở bên anh ta có vui không? Anh ta có với em không?】

Già mà tâm lý không trưởng bảo người ta ngốc à? Học bá mắng người cũng biệt thật, rất uyển chuyển.

Nhưng mà, tôi nào có bạn thế?

【Theo anh thấy thì, đàn ông lớn hơn tuổi là cục vàng, mà anh ta lớn hơn em tuổi cũng nên.】

【Ăn mặc còn không trưởng bằng anh, thẩm mỹ cũng người.】

【Anh không có ý , chỉ là thấy anh chỉ lớn hơn em tuổi thôi.】

thì sao? Lớn hơn tôi tuổi là có thể bịa chuyện tôi có bạn hơn tôi tuổi, đầu óc không lanh lợi à?

【Anh ta lớn , nghiệp cũng giai đoạn bế tắc, có cố gắng thì cũng thôi. Anh thì , còn trẻ, nghiệp mới bắt đầu.】

【Hơn nữa, chúng ta cùng thế hệ, có nhiều chuyện để nói, hiểu nhau lâu, quen cũng nhiều năm.】

Tôi im lặng.

Chu Xuyên… anh ấy tỏ tình với tôi sao?

2

Nhắc Chu Xuyên, cả trường cấp Yến Bắc ai dám nói không anh ta chứ?

Chu Xuyên còn nghiệp, anh ấy chính là thần lòng tất cả nữ sinh toàn trường, cũng là người không ai vượt qua được mắt sinh.

Vừa đẹp , học giỏi, mặt nào cũng xuất sắc. Ít nói cũng không thể tính là khuyết điểm, dù sao thì người giỏi luôn có cá tính riêng.

Tôi là một “mọt nhan sắc” chính hiệu.

lần đầu tiên thấy Chu Xuyên lên phát biểu buổi chào đón tân sinh viên, tôi đã bắt đầu tìm đủ mọi cách để điều tra về anh ấy.

Chu Xuyên có bạn gái, tôi đã rỡ suốt mấy ngày trời – cơ hội không bày ra trước mắt tôi sao?

Còn kịp triển “ mươi sáu kế theo đuổi thần”, Chu Xuyên đã nghiệp, chúng tôi cũng mất liên lạc. Mối tình thầm mến của tôi còn bắt đầu đã vội kết thúc.

Tin nhắn trên điện dừng lại ở dòng “tuổi tác tương đương”, tôi cứ lặp đi lặp lại mà suy nghĩ – có là ý tôi nghĩ đó không?

Nếu đúng thật, thì cũng quá bất ngờ . năm anh ấy học đại học rốt cuộc đã trải qua chuyện , lại khiến Chu Xuyên quay lại tìm tôi nói mấy lời này?

Tôi nghĩ ngợi một lát, gõ một dòng trên điện , còn kịp gửi thì màn hình đã hiện lên tin nhắn chuyển khoản.

Một tin.

tin.

tin.

Chín tin.

tin.

Tôi chết đứng tại chỗ.

Tôi chớp chớp mắt, còn dụi mắt một cái.

Một, , trăm, nghìn…

nghìn?

Tùy chỉnh
Danh sách chương