Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tuy Chu Xuyên cười rất đẹp, tôi không dám nói linh tinh thêm . Mất một lần là đủ rồi, không thể mất lần cùng một người .
Chu Xuyên mở cửa xe: “Lên xe đi.”
Tôi khẽ ơn: “ ơn anh.”
lên xe, bằng đôi tinh tường, tôi liếc Trác Ngôn đang đứng gần cửa sổ phòng khách nhìn xuống.
Cười đi, sao không cười ? Không phải trời sinh anh cười lắm sao?
13
Đến công viên giải trí, tôi kéo Chu Xuyên đi chơi khắp nơi, từ trò mạo hiểm đến trò nhẹ nhàng đều thử hết một lượt.
Tôi nhất là nhà ma.
Gan Chu Xuyên lớn hơn tôi. Anh bảo tôi đi sát lưng, nắm lấy vạt áo anh, mỗi lần có NPC đột nhiên xuất hiện đều anh chắn lại hết.
Lúc tôi đi với Trác Ngôn, người bảo vệ là tôi.
Chu Xuyên đưa nước tôi, : “ muốn chơi gì không?”
Tôi chỉ vào khu trò chơi lớn nhất trong công viên giải trí:
“Vòng đu .”
Buổi tối vòng đu sẽ bật đèn, trông rất đẹp.
Chu Xuyên một tay cầm nước, một tay nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi về phía vòng đu .
Tôi nhìn bàn tay đang đan vào nhau, vừa hồi hộp vừa mong chờ, mãi đến xuống khỏi vòng đu , Chu Xuyên cũng không nói thêm gì với tôi cả.
Tôi chẳng rõ xúc trong lòng mình lúc là gì – vừa trống rỗng lại vừa nghèn nghẹn khó chịu.
Tôi cúi đầu bước về phía , một người mặc trang phục linh vật bỗng chắn đường tôi.
Mấy công viên kiểu đều có linh vật chụp ảnh cùng du khách, tôi thật sự không có tâm trạng định tránh qua thì người ta giữ lại.
Linh vật dùng cánh tay cứng ngắc chỉ về phía lưng tôi.
Tôi không hiểu ý anh ta, đang nhìn thì anh ta tự tay xoay người tôi lại.
Một chùm hoa bất ngờ nổ tung trên bầu trời.
Chùm thứ nhất rồi đến chùm thứ , hoa cứ thế liên tiếp bắn lên.
Tôi không hề biết công viên giải trí buổi tối lại có cả hoa.
Xung quanh bỗng xôn xao hẳn lên.
Là Chu Xuyên.
Tôi có hơi ngạc nhiên – những thứ là anh ấy chuẩn từ ?
Tôi nhìn Chu Xuyên ôm một bó hoa hồng trắng, đứng hoa, từng bước đi về phía tôi.
Ánh sáng từ hoa chiếu lên người anh, đôi anh không rời khỏi tôi: “Lẽ ra anh chuẩn kỹ hơn một chút, anh đã chờ năm rồi, thật sự không muốn đợi thêm .”
Tôi hiểu “chờ năm” mà Chu Xuyên nói là gì, thì anh đã tiếp tục: “Trác Ngôn, anh em. Ngay từ lần đầu tiên gặp em, anh đã thắc mắc vì sao ngày em cũng trông vui vẻ như thế, cứ như chẳng điều gì có thể làm ảnh hưởng đến tâm trạng em vậy.”
“Thật ra anh là người rất nhàm chán. quen em, cuộc sống anh chỉ xoay quanh học hành, ăn cơm và ngủ. gặp em, anh bắt đầu em thu hút, sẽ cố ý tìm em giữa đám đông. Em giống như một ngôi sao – rực rỡ và xinh đẹp.”
“Vậy , Trác Ngôn, em ý làm bạn gái anh chứ?”
Tôi hơi choáng váng. Bởi vì tôi luôn nghĩ rằng chỉ mình tôi thầm Chu Xuyên, không ngờ người tôi thầm yêu bấy lâu cũng đang tôi, tin tức khiến tôi hoàn toàn trở tay không kịp.
Mọi người xung quanh tôi không nói gì thì loạt bắt đầu hô lên:
“ ý đi!”
“ ý đi!”
“ ý đi!”
Chu Xuyên thì không tâm đến đám đông, chỉ đưa tay xoa đầu tôi, dịu dàng nói:
“Không cần ý đến họ, em cứ làm theo xúc mình là .”
Tôi hít sâu một hơi, nhìn vào anh, nghiêm túc và kiên định đáp: “Em ý!”
Giữa tiếng reo hò vang dội, tôi nhận lấy bó hoa từ tay Chu Xuyên – cũng như đón lấy tấm chân tình anh.
14
Chu Xuyên đưa tôi về đến dưới lầu, tôi nhìn bó hoa trong tay mà khó xử.
Không mang hoa về thì tôi tiếc, mà nếu mang về, với tính cách Trác Ngôn thì chắc chắn sẽ tra bằng .
Đang rối rắm tìm cách , thì điện thoại tôi vang lên.
Đúng là vừa nghĩ đến ai, người đó gọi liền.
Tôi vừa nhấn nút nghe, kịp lên tiếng thì Trác Ngôn đã mở miệng với giọng khó chịu: “Điều hòa trong xe thoải mái bằng ở nhà không?”
Tôi trả lời thật: “Không thoải mái bằng.”
Trác Ngôn hừ lạnh một tiếng: “Dắt con… cóc ghẻ đó lên nhà.”
Nói xong liền dập máy cái rụp, không tôi chút cơ hội thương lượng. Có vẻ lần Trác Ngôn thực sự nổi giận rồi.
Ừm… mà “cóc ghẻ” thì nghe có hơi quá đáng đấy.
Tôi nhìn Chu Xuyên với ánh đầy thông: “Hay là anh lên nhà em ngồi chút nhé, chắc là anh em anh rồi.”
vào thang máy, Chu Xuyên không ngừng tôi: “Anh ăn mặc thế gặp anh trai em không? Có lại ấn tượng xấu không? Với lại lần đầu đến nhà em mà chẳng mang theo gì cả, anh ấy có khó chịu không?”
Tôi rất muốn nói với Chu Xuyên rằng – anh tôi đã ví anh là “cóc ghẻ” rồi, dù anh có mang theo cả khối vàng thì anh ấy vẫn sẽ không vui nổi đâu.
Tôi cùng Chu Xuyên bước vào nhà thì Trác Ngôn đang ngồi trên sofa, lạnh như băng.
Tôi rón rén ngồi cạnh anh ấy, nịnh nọt nói: “Anh à, muộn rồi mà anh vẫn ngủ hả?”
Trác Ngôn vẫn giữ nguyên gương lạnh lùng, ánh cũng chẳng thèm đổi, giọng nói đầy châm chọc: “Phải rồi, anh sợ ngủ rồi thì… nhà mình mất miếng thịt.”
bước vào nhà thì Chu Xuyên không biết đặt tay vào đâu vì quá căng thẳng, vậy mà vừa đối với Trác Ngôn lại trở bình tĩnh lạ thường: “Anh Ngôn.”
“Đừng có gọi tôi là anh, tôi không có em trai.” Trác Ngôn vẫn giữ thái độ mỉa mai đầy châm biếm.
Chu Xuyên cũng không bụng: “Anh Ngôn, em tên là Chu Xuyên, là bạn trai Trác Ngôn.”
“Cậu nói cậu tên gì cơ?”
“Chu Xuyên ạ.”
Trác Ngôn nhìn Chu Xuyên cau mày, đó như nhớ ra điều gì: “Thì ra là cậu tên Chu Xuyên à. Nhìn cũng đấy, chỉ không biết nhân phẩm thế thôi.”
“Anh~” Tôi khẽ gọi, như muốn nhắc nhở đừng nói quá.
Trác Ngôn liếc tôi một cái tỏ vẻ không hài lòng, như thể trách tôi chen ngang: “Xét cùng thì nhìn cậu cũng giữ chữ tín, nhân phẩm chắc cũng không tệ. lần đi chơi đừng có về muộn như thế .”
Nói xong, Trác Ngôn về phòng, lại tôi và Chu Xuyên đứng nhìn nhau.
Tôi ghé lại gần Chu Xuyên, nhỏ: “Anh hiểu anh tôi đang ám chỉ gì không?”
Chu Xuyên gật đầu.
Tôi vừa định anh biết chuyện gì, thì Chu Xuyên lắc đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Đó là bí mật giữa những người đàn ông.”