Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta khóc rên đau, Bùi nhìn cảnh mình gây nên, lòng sinh ra cảm giác áy náy hiếm hoi.
Hắn kiểm tra kỹ lưỡng ngoài một lượt, thấy ta không thương mới yên tâm,
Sau đó lại cẩn thận thay ta lau rửa sạch sẽ.
Giấc ấy ta ngủ một mạch đến tận xế chiều.
Tỉnh dậy đã thấy mụ mụ đứng cạnh giường, mặt mày tươi rói chờ ta thức.
Kỳ thực, ta đói mà tỉnh.
tỉnh đã ăn hai bát cháo trắng, bụng no căng,Lại ôm chăn ngủ thêm một giấc.
Tới lúc thật sự tỉnh táo cũng đã xế bóng,Song vẫn nằm lì trên giường mãi, đợi đến lúc Bùi hạ nha trở về.
thấy hắn, ta bực bội.
Chàng muốn chứng minh bản lĩnh cũng được, nhưng có cần ép thiếp đến nỗi ấy không?
Hại ta ngủ mê mơ thấy ác mộng, mơ mình đánh thâm tím cả người, xương cốt rã rời.
Thấy hắn bước vào phòng, ta tức giận lật người quay về phía hắn.
phòng lặng lẽ một lúc lâu.
Bùi chầm chậm bước đến gần,Khẽ vỗ ta.
Ta xoay gạt .
Hắn thở dài một tiếng, cúi người, ép ta quay mặt lại.
Ta đỏ hoe , trừng hắn:“Chàng qua quá đáng lắm! Có biết không!”
Hắn mím môi:“Lần sau sẽ không nữa… xin lỗi .”
Ta hừ lạnh một tiếng.
Ánh chợt liếc thấy nơi cổ áo hắn có ba vết đỏ rõ ràng,
Lập tức xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
“Chàng nay cứ nha môn ?”
Hắn khựng người, theo phản xạ đưa sờ vết ta cào.
Ta từ từ ngồi dậy,Trách:“ không che chút nào?”
Hắn đáp:“Quên mất.”
Ta phồng má hỏi:“ đồng liêu của chàng không vào mặt ?”
Hắn lắc đầu… rồi lại đầu.
“Bọn họ nói… rất ghen tỵ với ta.”
mặt có chút đắc ý — là ý gì chứ?
Ta tức mà chẳng biết xả vào đâu, trừng lườm hắn một cái,
Rồi xoay người ngủ tiếp.
Một lúc sau, hắn lại chọc ta.
Ta bật người quay lại:“ gì!”
Chỉ thấy hắn đưa cho ta một chiếc hộp gỗ.
Ta nhìn hộp, rồi lại nhìn hắn, đầy nghi hoặc.
Hắn mím môi:“Dỗ .”
Ta nửa tin nửa ngờ nhận , mở ra trước mặt hắn.
Chỉ thấy bên đầy ắp ngân phiếu, so với đợt mẫu thân đưa nhiều hơn.
Ánh ta không giấu nổi mừng rỡ, khiến hắn thở phào nhõm,
Trên mặt mang theo nụ nhàn nhạt.
Ta hừ một tiếng, chu môi hỏi:“ lại tặng ta cái này?”
Hắn khẽ nắm ta:
“ ấy mẫu thân cho bạc, lắm… đêm qua là ta quá phận, khiến giận…”
“Cho nên… chàng dùng ngân phiếu để dỗ thiếp ?”
Hắn đầu.
“Thôi được rồi, tuy có hơi tục một chút, nhưng ai bảo ta cũng là người phàm tục chứ?”
Nói rồi ta đặt chiếc hộp xuống, vòng ôm cổ hắn, ngọt ngào hôn một cái má.
“Đa tạ phu quân.”
Khóe môi hắn khẽ cong , nhàng vỗ vỗ ta.
9
Đêm đó hắn dằn vặt đến mức để lại dấu vết,Phải nghỉ ngơi mấy mới dần tan .
Buổi tối, khi mụ mụ hầu ta tắm rửa, rửa tủm tỉm trò chuyện:
“Lúc trước lão thân cùng phu nhân lo lắng, nay xem ra lo ấy là thừa rồi.”
“Lão thân nhìn tử lớn từ nhỏ, giờ thấy người cưới vợ, sống như vậy, lòng cũng mừng lắm.”
trước trò chuyện cùng Bùi ta mới hay, mụ mụ này chính là nhũ mẫu của chàng,
Chẳng trách lại được Quốc công phu nhân tín nhiệm đến .
Thấy ta không bày vẽ kiểu cách chủ tử, bà càng thêm thân thiết,Dạo gần đây, ta với bà ngày càng gắn bó như hình với bóng.
Mỗi sáng thức dậy, câu đầu tiên gọi: “Mụ mụ!”
Bà cũng xem ta như hài tử nhà mình,Ngày nào cũng rạng rỡ.
“Xem chừng chẳng bao lâu nữa là có bảo bảo rồi.”
bảo bảo ? Ta cũng có chút trông mong.
Bùi dung mạo như tiên giáng trần, ta cũng đâu phải kém cạnh,Vậy nên hài tử sau này nhất định cũng đáng yêu vô cùng.
“Nhưng mà… bản thân thiếp như trẻ con, có thể mẫu thân được?”
Mụ mụ mỉm , giúp ta mặc y phục:“ lại không thể? hài tử hay nương tử đâu có gì mâu thuẫn.”
“Lão thân chỉ mong phu nhân mãi như hài tử, hồn nhiên mà .”
Ta khúc khích :“Mụ mụ, người thật tốt.”
Mụ lại bảo:“Có điều cũng chẳng cần vội, hưởng thụ thêm một hai năm cũng được, đợi thân thể lớn thêm chút, sinh nở sẽ đỡ vất vả hơn.”
Ta đầu:“Nhưng… việc này có phải do ta quyết định được đâu?”
Mụ có chút ngượng ngùng nói:“Vậy bảo tử đừng vội vàng quá, ở bên ngoài dễ tránh hơn một chút.”
Ta đỏ mặt, khẽ đầu.
bước ra khỏi thất, trông thấy Bùi đang thay y phục sau bình phong.
Ta thẹn thùng quay mặt nơi khác.
Chờ mụ lui ra,Ta mới ngượng ngùng hỏi:“Chàng… đều nghe hết rồi ?”
Hắn đầu, mím môi, mặt nghiêm túc:“Ta sẽ cẩn thận.”
Mặt ta lập tức như thiêu đốt,Chỉ khe khẽ đáp một tiếng: “Ừm…”
Nửa đêm đang mơ màng giấc ngủ,Người bên cạnh lại bắt đầu không an phận.
Lén lén lút lút ôm ta,Lúc véo eo, lúc lại hôn má.
Ta cuối cùng nhịn không nổi, cáu giận nói:“Chàng gì vậy!”
Hắn cúi đầu, hôn hàng mi của ta,Khẽ nói:“Ta không biết phải ‘cẩn thận’ nào… ta muốn thử lại.”Ta: “…”
Ai nói nam nhân là chẳng có tâm nhãn chứ?
“Vậy … lát nữa chàng không được quá đáng đấy.”
“Ngày mai phải thượng triều nữa.”“Ừ.”
Một lúc sau, hơi thở nóng rực phả hõm eo,Khiến ta căng thẳng siết chặt chăn.
“Không được hôn bậy!”
Người kia như chẳng hề nghe thấy.
Thật lâu sau đó, ta nước tròng, nhỏ đấm vào ngực hắn:“Đồ hỗn đản!”