Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

7

ngày hồi môn ba ngày, liền bận bịu trở lại.

Người ta vẫn nói, quan càng lớn người càng bận,Quả nhiên chẳng sai.

đầu, hắn ngày ngày đi sớm về muộn, ta chẳng để bụng, tới khi hắn liên tiếp ba ngày không trở về , Ta bắt đầu thấy không vui.

Tính toán thời gian hắn hạ nha từ quan, ta sớm đến trước chờ đợi,

Muốn một hiền thê, đích thân đến đón hắn về .

Nào ngờ chờ mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng người đâu.

Cuối , một vị sai dịch canh cửa trông thấy ta đứng đợi lâu,

Lại thấy ta ăn mặc không hề tầm thường,

Liền bước tới hỏi ta tìm ai.

Đợi ta nói ra tên, hắn mới vội vàng trong gọi .

Chốc lát , người nọ mới từ trong Đại Lý Tự bước ra.

Thấy ta đứng nơi cửa, vẻ có phần bất ngờ:“Sao nàng lại tới đây?”

Ta chu , giọng không vui:“Phu quân, chàng ba ngày không về rồi đấy.”

hắn mới chợt hiểu ra, liền vội vã lên tiếng giải thích:

“Gần đây Đại Lý Tự có nhiều vụ án tồn đọng, công việc bận rộn, thường đến nửa đêm mới , nên ta liền nghỉ lại tại nha môn.”

Ta nhìn hắn, phồng má oán trách:

“Phu quân có thê tử, không hồi chẳng người về báo tin một lời, thiếp sao không lo lắng ?”

Hắn ngẩn người, mím , rồi nhẹ giọng đáp:“Lần sẽ không như vậy nữa.”

ấy ta mới nguôi giận.

“Thế tối nay… chàng có thể về nhà chứ?”

Sắc hắn có khó xử.

Ta thở dài:“Thôi rồi, thiếp hiểu .”

Nói liền vẫy cáo biệt, lên xe trở về .

Vừa về tới, ta liền sai người xuống bếp chuẩn bị ít món ăn.

Nghĩ bụng, ngày ngày bận rộn như thế, e rằng một bữa cơm nóng chẳng ăn .

Chờ đầu bếp , ta tự mình mang cơm tới Đại Lý Tự.

Người gác cổng vẫn là vị sai dịch ban nãy, Thấy ta đến, liền trực tiếp dẫn ta tới thư phòng của .

Hắn trông thấy ta, lại thoáng bất ngờ.

Ta giơ hộp cơm lên trước hắn:“Đây, sợ chàng đói, thiếp về nhờ người riêng chàng đấy.”

Hắn sững một khắc, trong như có dòng ấm áp len tim,

Khóe nhếch lên một nụ cười:“Cảm ơn nàng.”

Ta lườm một cái, lẩm bẩm:“Phu quân chàng khách sáo với thiếp quá rồi đó.”

Thấy hắn dọn dẹp văn thư ,Ta liền thức thời bày cơm ra.

Hắn cầm đũa, nhìn món ăn rồi lại nhìn ta:“Nàng ăn chưa?”

Ta lắc đầu:“Đợi chàng ăn , thiếp sẽ về dùng .”

Hắn bảo:“Vậy ăn đi.”

Mắt ta sáng lên, liền ngồi cạnh hắn, mỉm cười gật đầu.

Nhưng rồi chợt nhớ ra, ta mang theo một đôi bát đũa, cắn , trong hơi ngượng ngùng.

đến khi người bên cạnh gắp một miếng thịt đưa tới ta,Ta nhìn hắn, hớn hở há cắn lấy,Trong ngọt ngào vô hạn:“Phu quân thật tốt.”

Hắn hơi nhướng mày, thấy ta nuốt xuống, lại gắp thêm một đũa cơm đút ta.

Ta há ăn, mắt long lanh nhìn hắn, bảo:“Phu quân ăn đi.”

Hắn nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng,Rồi quay đầu gắp một cọng rau xanh đưa .

Thế nhưng khi đầu đũa chạm đến hắn,Ta rất rõ ràng nhìn thấy… vành tai hắn đỏ rực như sắp nhỏ máu.

Ta mỉm cười nhìn hắn, thầm nghĩ ra vị đệ nhất ngọc lang trong kinh chẳng phải hạng người lãnh đạm vô tình gì cam, biết đỏ nữa đấy.

Cứ như vậy, chàng một miếng, thiếp một miếng,Bữa cơm cứ chậm rãi ấm áp trôi qua.

Dùng bữa, ta liền thu dọn phần cơm thừa hộp, chuẩn bị hồi ,Nào ngờ lại cất tiếng gọi ta dừng bước.

Ta quay đầu lại, nhẹ hỏi:“Sao thế?”

thấy hắn đứng dậy đi tới, đón lấy hộp cơm từ ta:“Chúng ta về.”

Ta nghiêng đầu, mỉm cười nhìn hắn:“Còn công vụ sao?”

Hắn đáp nhẹ:“Sáng mai tranh thủ sớm một .”

8

Về nhà tắm rửa xuôi,Hai người nằm trên giường, chẳng ai lên tiếng trước.

Ta đang định ôm chăn yên giấc,Bỗng cảm thấy một bàn lớn đặt lên eo mình.

Ta thức thời trở mình, dịch người sang nằm gần hơn.

Chờ tới khi hắn bắt đầu cởi áo,Ta mới chợt hiểu hắn định gì,Có ngượng ngùng, đẩy hắn:“Ngày mai chẳng phải còn phải tới nha môn sao?”

Giọng hắn trầm thấp, vẫn không ngừng động:“Không sao cả.”

Ta nghĩ ngợi một , gật đầu nói:“Phải rồi, không tốn quá nhiều thời gian.”

Lời vừa ra khỏi , hắn chợt khựng lại.

Cả hai lặng lẽ trong chốc lát.

Ta giật mình, vội đưa bịt ,Mềm giọng dỗ dành:“Phu quân… thiếp không có ý đó…”

Lời vừa dứt,Đôi bị hắn mạnh mẽ chặn lấy.

Nụ hôn kéo dài thật lâu, đến khi ta thở không nổi mới buông ra.

Một lát , ta thở hổn hển trong hắn,Còn hắn hơi thở dồn dập, ôm lấy ta càng càng chặt hơn.

Ngay khi nhận ra cảm giác khác thường từ nơi chân chạm ,Ta ngẩng đầu nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn nóng bỏng như muốn thiêu đốt.

Ta nuốt nước bọt đầy căng thẳng,Cảm giác lần dường như… có không giống lần trước.

tới khi bị hắn dằn vặt đến bật khóc,Ta mới thật sự tin rằng… phu quân của ta tuyệt đối không có vấn đề gì.

Hắn lần như muốn dốc hết sức trừng phạt ta,Mạnh mẽ đến mức khiến ta chẳng thể trốn tránh, có thể để hắn gần hơn, gần thêm nữa.

Cuối , ta thật sự không chịu nổi,Nức nở van xin:“Phu quân… thiếp thật sự rất mãn nguyện rồi…”

“A Rào sẽ không bao giờ dám xem thường chàng nữa…”

“Không đâu… để lần nhé… không~”

Mãi đến khi trời hửng sáng, ngoài viện vọng tiếng gà gáy lác đác,Ta mới nằm rũ rượi trong , mệt đến mức không muốn mở mắt.

Hắn mới chịu buông tha ta, nhìn cảnh hỗn độn trên giường,Bèn đứng dậy bế ta lên, gọi thị nữ thay chăn đệm lộn xộn,Rồi nhẹ nhàng bế ta sang tiểu thất để rửa tẩy thân.

Tùy chỉnh
Danh sách chương