Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Gả vào nhà đó, e rằng những ngày sau chẳng dễ sống.
Nguyện vọng được ngủ nướng tới tận giờ Ngọ của ta kể như tan tành.
Biết vậy lúc ta nên dốc thêm chút sức,
Bơi cho nhanh hơn mới .
Ta khổ não chu miệng, thở dài.
Mẫu thân đứng phía sau không ngừng lải nhải:
“Sau lấy chồng, chớ có ham chơi, theo bà mẹ chồng mà học cách quán xuyến gia sự.”
“Còn cái nóng như pháo của con, cũng thu lại đôi phần. Vợ chồng dẫu chẳng mặn nồng, cũng nên kính nhau như tân.”
“Hôm hạ sính, có , phu nhân Quốc công cũng là người ôn nhu hiền hậu, hẳn là dễ sống chung.”
“ đâu phu quân con có phần lãnh đạm, nhưng người như thế thường chẳng trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng xem như rất tốt .”
…
Nàng một câu, ta gật đầu một cái.
Cuối cùng bị nàng phát hiện là ta ứng phó cho có lệ, tức giận véo mạnh một cái vào hông ta.
“Ta ngươi có không đấy!”
“ ạ! siêng năng, thu lại khí, người ta tốt với con con cũng sẽ tốt lại với họ, người cứ yên tâm.”
Lúc này ta mới gật đầu hài .
“ tuy mong con biết lễ hiểu chuyện, nhưng nếu có ai ức hiếp, cũng đừng sợ, biết không? Cha và đều ở đây.”
lời này mà ta muốn chực khóc.
“Con nhớ .”
Bỗng ngoài cửa vang lên trống rộn ràng.
ta nước lưng tròng, phủ khăn lên đầu ta.
Nắm tay dắt ta lên lưng của ca ca.
Ca ta ngày thường tuy có chút cà lơ phất phơ,
Nhưng hôm nay lại cõng ta cực kỳ vững vàng.
đặt ta vào kiệu hoa, người xưa nay hay năng bông đùa ,
Chỉ khe khẽ dặn một câu:
“Nhớ thường về nhà.”
khăn khẽ động, hắn mới nở nụ cười, thay ta buông rèm kiệu xuống.
3
Vì hôn lễ này, trời còn chưa sáng ta đã bị gọi dậy chải đầu trang điểm.
Sau bái đường, nhập động phòng,
Ta ngồi trên giường, mệt mỏi độ không mở nổi .
Đang lim dim ngủ gật, ngoài cửa bỗng vang lên một tràng cười vui vẻ.
Cửa phòng bị người nhẹ nhàng đẩy .
Trong cười chúc tụng chan hòa, đón lấy cây như ý từ tay ,
Nhẹ nhàng vén khăn của ta lên.
Ta ngẩng hắn, khẽ mỉm cười.
Hắn sững sờ một , cũng mỉm cười đáp lại.
Nụ cười khiến ta như có gợn sóng lăn tăn.
, danh xưng “kinh thành đệ nhất ngọc lang”, quả thật không uổng.
Sau uống xong rượu hợp cẩn, đám người náo động phòng cũng trở về tiền sảnh.
Mùa hạ ở kinh thành oi bức mức khó thở,
Trên người còn khoác từng lớp từng lớp phục,
Đổ mồ hôi dính cả vào da thịt.
người đã đi hết,
Ta vội gọi mụ giữ đêm vào ta tẩy trang, rửa .
Ngâm mình trong thùng nước thơm, toàn thân thư thái,
Cảm giác mệt mỏi cả ngày như tan biến.
Mụ giữ đêm kia thân thiện, chẳng mấy chốc đã thân quen với ta,
Đứng sau lưng ta búi lại tóc,
Vừa làm vừa khen lấy khen để:“Phu nhân, mái tóc này sinh thật khéo vô cùng.”
Ta cười khẽ đáp:“Cũng tàm tạm thôi ạ.”
Mụ lại :“Da thịt cô mịn màng, vóc dáng này già này ngó thôi cũng thẹn đỏ , Thế tử đúng là có phúc lớn.”
xong, ta đỏ lên, nũng nịu bảo:“Mụ ơi~”
Mụ bật cười ha hả:“Đừng thẹn, lão thân đây là ngưỡng mộ đó.”
Ta xấu hổ cúi đầu, vẫn chưa thôi đỏ.
Trong thùng nước hương, có bỏ thêm không ít sữa tươi,Nước ngập ngang ngực.
Dạo gần đây đúng vào độ tuổi lớn nhanh,Hình như quả thật nở nang hơn trước rất nhiều.
Mụ cứ như con trùng trong bụng ta vậy…
ta thẹn thùng như vậy,
Mụ cười hì hì: “Phu nhân đang vào tuổi lớn, sau này để Thế tử thêm đôi chút, ắt sẽ còn nảy nở hơn nhiều.”
“Bà… Mụ thật là, không biết xấu hổ!”
lời ta oán trách, mụ cũng đỏ lên: “Ay da, lão thân cũng từng trải qua mà.”
Tắm gội xong, toàn thân ta toả một mùi hương ngọt ngào,
Thơm dịu mà chẳng ngấy.
Thay xong xiêm y, mụ dẫn ta bước khỏi tiểu thất.
Đang định ta vấn tóc,
bỗng đẩy cửa bước vào.
Ta theo phản xạ ngẩng đầu ,
Ánh giao nhau, hắn lại đỏ .
Ta che miệng khẽ cười, thầm nghĩ, người này lạnh nhạt vô ,
Chẳng ngờ mũi lại mỏng thế.
Sau bước vào,
Mụ giữ đêm thức thời lui .
Ta khẽ gọi một : “Phu quân…”
thoạt đầu không phản ứng lại,
Một lúc sau mới như chợt hiểu , khẽ đáp một .
hắn đang cởi áo ngoài sau bình phong,
Ta vội vàng tiến lên:
“Để thiếp làm cho.”
Tay hắn khựng lại một ,
Sau đó khẽ ừ một .
Người ta thường bảo nghiêm cẩn chính trực, lạnh nhạt,
Ta cũng từng đoán, sau thành thân, cuộc sống hẳn sẽ có chút tẻ nhạt,
Nhưng không ngờ lại ít lời thế.
Lần đầu rời nhà xuất giá, thân nơi xa lạ,
Thái độ như thế khiến ta chợt lạnh đi vài phần.
Ta cúi đầu hắn tháo y phục.
Chắc hắn cũng cảm nhận được tâm ta phần nào,
ngăn tay ta lại: “Để ta tự làm hơn.”
Ta khẽ nhíu mày,
Ngẩng đầu hắn, phồng má trách móc:
“Chàng không hài về thiếp sao?”
Hắn chẳng ngờ ta lại hỏi thế, sững người.
Ta tiếp:
“Hôm rõ ràng chính chàng là người sẽ chịu trách nhiệm với thiếp, giờ lại tỏ thái độ thế này là sao?”
Hắn mím môi:
“Xin lỗi… chỉ là ta không giỏi ăn .”