Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngày tôi sinh con , người ta báo tin chồng tôi gặp tai nạn xe, đã qua đời.
Tôi không , không náo loạn. Bình tĩnh đến như một pho tượng đặt giữa sinh còn vương mùi máu.
lưng, ai cũng mắng tôi máu lạnh. Họ xem một “quả trẻ” như tôi sẽ thảm hại sao.
Họ đâu biết, tôi đã lại.
Kiếp trước, tôi thật sự tin anh ta chết. Tôi thủ tiết suốt hai mươi năm, thay anh ta gánh cả một gia đình.
Chăm người cha chồng liệt giường, hầu hạ bà mẹ chồng cay nghiệt. Thanh xuân vắt khô, cơ thể kiệt quệ. Tôi từ một cô rạng rỡ người nữ úa tàn.
Kết quả thì sao?
Hai mươi năm , anh ta ôm một người nữ trẻ đẹp xuất hiện trước mặt tôi, rằng năm xưa người chết là chồng của “thanh mai trúc mã” của anh ta.
Anh ta thương cô ta cô độc không nơi nương tựa mới “chăm sóc giúp”. Còn dõng dạc bảo tôi rộng lượng một chút, anh ta sẽ thường xuyên về thăm .
Lúc đó tôi mới hiểu, hai mươi năm của mình chỉ là một trò hề.
Trọng sinh trở lại, nghe tin anh ta chết nữa, tôi suýt bật cười.
Ở cữ xong, tôi quay người gả người đã tôi cả một đời.
này, tôi không làm thánh mẫu nữa.
1.
“Tư Lương, Minh Lễ nó gặp tai nạn xe… đi rồi…”
Giọng mẹ chồng run rẩy lẫn tiếng nấc, nổ tung tai tôi như một tiếng sét. sinh vẫn còn vương mùi tanh nhàn nhạt, cơ thể tôi nhức như tháo rời rồi lắp lại. Khớp xương rã rời, mồ hôi lạnh dính bết nơi thái dương.
Xung quanh lập tức im bặt.
Chỉ còn tiếng máy theo dõi kêu tích tắc đều đều.
Mẹ tôi, chị tôi, cùng mấy người họ hàng nghe tin chạy tới, tất cả đồng loạt nín thở. Ánh mắt họ đổ dồn về phía tôi, mang theo một thứ đợi gần như tàn nhẫn.
tôi gào .
tôi đập vào tường.
tôi làm mẹ đã lập tức góa , đến đứt ruột.
Dù sao, tôi và Cố Minh Lễ cũng là cặp vợ chồng được công nhận là ân ái.
Anh ta đẹp trai, đạt, là niềm tự hào của họ Cố.
Còn tôi, Lâm Tư Lương, lấy được anh ta từng khiến bao người ghen tị.
Bây giờ anh ta chết thảm, nếu tôi không đến dở chết dở, chẳng “tình sâu nghĩa nặng” ấy sao?
Nhưng tôi chỉ chớp mắt, nhìn trần trắng toát của bệnh viện, khẽ đáp một tiếng:
“Ừ.”
Giọng bình thản đến không gợn sóng.
Không có tiếng xé như mọi người dự đoán.
Không khí trong sinh lập tức trở quái dị.
Tiếng của mẹ chồng nghẹn lại giữa cổ họng. Bà ta nhìn tôi khó tin:
“Tư Lương? Con… con gì vậy? Minh Lễ nó… nó không còn nữa!”
Mẹ tôi vội bước lên, siết chặt bàn tay lạnh ngắt của tôi. Mắt bà đỏ hoe, vì con mới sinh xong đã gặp biến cố, bất an vì sự bình tĩnh của tôi:
“Lương Lương, con đừng dọa mẹ. đi con, sẽ dễ chịu hơn…”
Tôi quay nhìn họ.
Trên gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của mẹ chồng, nỗi trông rất thật. Nhưng sâu trong đáy mắt bà ta, có một tia dò xét rất mờ.
Còn mẹ tôi… là thật lo tôi.
Ánh mắt tôi lướt qua họ, dừng lại ở chiếc nôi cạnh.
Đứa bé đỏ hỏn, nhăn nhúm.
Con tôi.
Nó ngủ say, hoàn toàn không biết thế giới ngoài đã long trời lở đất.
Cố Minh Lễ chết rồi?
Tốt .
Một cảm giác giải thoát hoang đường dữ dội, cùng dòng ký ức như thủy triều, cuốn tràn khắp cơ thể tôi.
Không bây giờ.
Mà là kiếp trước.
Kiếp trước cũng chính hôm nay, cũng trong căn sinh này, tôi nghe cùng một tin dữ.
Lúc đó, thế giới của tôi thật sự sụp đổ.
Tôi yêu Cố Minh Lễ.
Yêu đến hèn mọn. Yêu đến đánh mất chính mình.
Cái chết của anh ta rút cạn sinh khí trong tôi.
Rồi sao nữa?
Hai mươi năm.
Hai mươi năm tôi thay anh ta gánh hết mọi thứ.
Cha chồng liệt giường, tôi chăm từng bữa ăn, từng viên thuốc.
Mẹ chồng chua ngoa, tôi nhẫn nhịn từng câu móc mỉa.
Tiền lương mỗi tháng đều nộp vào họ Cố, chưa từng giữ lại bản thân một đồng.
Thanh xuân của tôi, giống như đem đổi lấy hai chữ “trách nhiệm”.
Mãi đến hai mươi năm .
Anh ta xuất hiện.
Vẫn phong độ, vẫn lịch lãm.
cạnh là một người nữ trẻ đẹp, là “thanh mai trúc mã” năm xưa.
Anh ta , năm đó người chết là chồng cô ta.
Anh ta thương cô ta một mình không nơi nương tựa, ở chăm sóc.
Còn tôi?
Chỉ là người vợ hợp pháp trên giấy tờ.
Anh ta còn bảo tôi rộng lượng một chút.
Anh ta sẽ thường xuyên về thăm tôi.
Lúc ấy tôi mới hiểu.
Hai mươi năm thủ tiết của mình, chỉ là tự mình đa tình.
Tôi mỏi đến chết.
Chết trong uất hận.
Mở mắt , tôi quay lại ngày hôm nay.
Vẫn là sinh.
Vẫn là tiếng mẹ chồng lóc.
Vẫn là tin anh ta “chết vì tai nạn xe”.
Khác biệt duy nhất là — này tôi biết sự thật.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong chỉ có một suy nghĩ.
Cố Minh Lễ, anh cứ “chết” đi.
Kiếp này, tôi không anh nữa.
Rồi tôi như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Hai mươi năm “thủ tiết” kéo dài dằng dặc.
Tôi nén nỗi mất chồng, một mình nuôi con chào đời, đồng thời chăm sóc mẹ chồng già yếu lắm bệnh, tính tình soi mói khó chiều, và cha chồng liệt giường cơn đột quỵ, nóng nảy đến chỉ cần trái ý là quát tháo.
Tuổi xuân đẹp nhất của tôi bào mòn trong những chuyện vụn vặt không dứt, trong mỏi, trong ngột ngạt.
Tôi không tái hôn.
Không vì không có người theo đuổi.
Mà vì trong tim tôi vẫn giữ hình bóng người “chồng bạc mệnh”. Tôi tin rằng nếu tái giá, đó sẽ là phản bội anh ta.
Tôi lao vào công việc, tằn tiện, từng đồng từng cắc đều tính toán. Tôi dồn hết sức lực nuôi con tài.
Còn bản thân mình?
Từ một người nữ rạng rỡ, tôi biến kẻ thân hình phát tướng, da dẻ xỉn màu, ánh mắt không còn ánh sáng.
Tôi tưởng mình đã giữ được tình yêu.
Giữ được trách nhiệm.
Giữ được họ Cố.
Kết quả thì sao?
Ngày con tròn hai mươi tuổi, Cố Minh Lễ xuất hiện.
Anh ta không chết.
Vest chỉnh tề, phong thái nho nhã. Ngoài vài nếp nhăn nơi khóe mắt, thời gian dường như đặc biệt ưu ái anh ta.
cạnh anh ta là Hứa Doanh Doanh — “thanh mai trúc mã” năm xưa.
Cô ta được chăm sóc kỹ lưỡng như thiếu nữ, thần thái ung dung của người trong nhung lụa.
Cố Minh Lễ nhìn tôi.
Không có vui mừng vì gặp lại.
Chỉ có chút ghét bỏ và lúng túng không giấu nổi.
Anh ta , năm đó người chết trong tai nạn thực là chồng của Hứa Doanh Doanh.
Anh ta thấy cô ta cô độc đáng thương “bất đắc dĩ” chăm sóc.
Chăm sóc… rồi lên giường với nhau.
Rồi “không cẩn thận” có con.
Anh ta sợ tôi không chịu nổi sự thật.
Cũng sợ Hứa Doanh Doanh điều tiếng.
Thế là thuận nước đẩy thuyền, giả chết luôn.
Anh ta tất cả với vẻ đương nhiên, thậm chí còn như đang ban ơn:
“Tư Lương, những năm này em vất vả rồi. Anh biết em tình sâu nghĩa nặng. này anh sẽ thường xuyên về thăm em và con. Chỉ cần em rộng lượng một chút, chấp nhận Doanh Doanh, chúng ta vẫn có thể là một gia đình.”
Gia đình?
Khoảnh khắc đó, hai mươi năm tôi kiên trì và hy sinh hóa một trò cười khổng lồ.
Tôi kiệt quệ thân xác.
Tôi vắt cạn tâm huyết.
Đổi lại không đoàn tụ hay biết ơn.
Mà là cảnh anh ta trái ôm ấp, còn yêu cầu tôi “bao dung”.
này tôi mới biết, cái gọi là “thường xuyên về thăm” chỉ là coi tôi như trạm bảo mẫu miễn phí.
Anh ta và Hứa Doanh Doanh tiêu dao ngoài.
Có chuyện thì chạy về.
Cần người chăm sóc cha mẹ già thì nhớ đến tôi — người vợ hợp pháp đã già nua.
Kiếp trước, tôi ngã bệnh trong kinh hoàng, phẫn nộ và tuyệt vọng.
Chết trong uất hận.
Có lẽ ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi.
tôi cơ hội làm lại.
Giữa cơn mơ hồ của ý thức, tôi quay về sinh.
Quay lại điểm rẽ đã quyết định cả đời tôi.
“Tư Lương… con… con có hóa ngây rồi không?”
Mẹ chồng thấy tôi im lặng lâu, ánh mắt trống rỗng nhìn về một điểm vô định, không nhịn được lên tiếng, giọng mang theo dò xét.
Tôi chậm rãi thu ánh nhìn, nhìn thẳng vào bà ta, kéo khóe môi một nụ cười rất nhạt, nhạt đến có chút quỷ dị.
“Mẹ, con không sao. Chỉ là… hơi thôi.”
Đúng vậy.
rồi.
Kiếp trước cả một đời.
Kiếp này, tôi không muốn vì một tên cặn bã mà rơi thêm một giọt nước mắt, tiêu hao thêm một phần cảm xúc nữa.
Tin anh ta chết với tôi không bi kịch.
Là giải thoát.
Là khúc dạo của một cuộc đời mới.
Mọi người nhìn nhau, chắc nghĩ tôi kích thích tinh thần bất ổn.
Chỉ có tôi biết, lúc này óc mình tỉnh táo đến .
Cố Minh Lễ.
Anh cứ “chết” tử tế đi.
này, tôi sẽ không vì anh và cái gia đình đó mà lãng phí thêm một phút đời mình.
Cái chết của anh, chính là lớp vỏ bảo vệ tốt nhất tôi.
Còn Hứa Doanh Doanh — kẻ luôn biết giả vờ yếu đuối để giành thương hại.
Và cả…
Lục Tu Trúc.
Cái tên ấy lặng lẽ hiện lên trong tôi.
Người từ nhỏ đã âm thầm bảo vệ tôi.
Kiếp trước, vì chấp niệm với “người chồng cố”, tôi hết này đến khác đẩy anh xa.
Đến trước khi chết, tôi mới biết anh cả đời không cưới ai.
Âm thầm dõi theo tôi.
Lúc tôi khó khăn nhất, lặng lẽ giúp đỡ, nhưng chưa từng để tôi hay.
Ở một góc đó trong tim tôi, nơi vốn đã đông cứng lạnh lẽo, bỗng khẽ rạn nứt.
Một luồng ấm áp chua xót len vào.
Kiếp này.
Tôi sẽ không bỏ lỡ nữa.
Mẹ chồng vẫn lải nhải kể chi tiết vụ tai nạn.
là xe lật thế , là hiện trường thảm sao, là Minh Lễ chết đáng tiếc biết bao. Bà ta cố gắng từng chút một, như đang thử gõ vào cảm xúc của tôi, muốn khơi dậy phản ứng “bình thường”.
Tôi khép mắt lại, giả vờ mỏi rã rời, khẽ cắt ngang:
“Mẹ đừng nữa. Con muốn yên tĩnh một chút. Em bé… cần nghỉ ngơi.”
Bà ta khựng lại.
Trong mắt lộ chút không hài , nhưng nhìn cháu trong nôi, cuối cùng cũng im.
bệnh lại yên tĩnh.
Tôi nghiêng , nhìn tia sáng mỏng manh ngoài cửa sổ. Tay vô thức chạm lên bụng mình. sinh vẫn còn mềm và lỏng.
Nhưng tôi biết, một sinh mệnh mới đã đến.
Và đời tôi cũng sẽ được xáo bài lại từ .
Cố Minh Lễ.
Cả anh và đóa “bạch liên hoa” thanh mai kia.
Vở kịch của hai người, kiếp này tôi xin không tham gia.