Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3.
Tiệc đầy tháng của Niệm An, tôi tổ chức rất đơn giản.
Chỉ mời vài người thân và bạn bè thân thiết.
Địa điểm là một phòng riêng trong nhà hàng nhỏ gần nhà.
đến với gương mặt tanh, dẫn theo mấy người thân nhà họ Cố.
Vừa vào đã chê địa điểm không đẳng cấp, món ăn không tinh xảo.
Tôi biết ta cố ý.
Vì tôi không rình rang như ý .
Vì tôi không bế cháu về nhà họ Cố, khiến mất mặt trước họ hàng.
“Cháu đích tôn nhà họ Cố đầy tháng mà tổ chức ở chỗ thế này? Lâm Tư Lương, con cố tình nhà họ Cố mất thể diện phải không?”
Giọng ta không lớn không nhỏ, vừa để cả phòng rõ.
tôi lập tức biến sắc, định mở miệng phản bác.
Tôi nhẹ nhàng giữ tay lại.
“,” tôi bế Niệm An đã mặc đồ , giọng bình thản, “ không còn, chỉ còn con con. Cái gì cũng nên giản lược. Náo nhiệt là cho người ngoài nhìn. Cuộc sống là để sống. Con thấy ở đây sạch sẽ, vừa phải, thế là .”
“Con…”
bị tôi chặn họng, chưa kịp nói tiếp thì một cô cạnh đã vội giảng hòa:
“Thôi mà chị dâu, Tư Lương nói cũng có lý. Giờ giới trẻ không chuộng phô trương nữa. Quan trọng là tấm .”
hừ , không nói thêm, nhưng sắc mặt âm u.
Trong bữa tiệc, ta mấy lần muốn bế Niệm An.
Tôi đều nhẹ nhàng từ chối với lý do con sợ người lạ, vừa ngủ xong.
Sắc mặt ta càng lúc càng khó coi.
mắt nhìn tôi như muốn bốc lửa.
Tôi biết, mâu thuẫn giữa tôi và nhà họ Cố đã chính thức lộ ra.
Nhưng tôi không quan .
Kiếp trước vì quá để ý thể diện của họ, tôi chật vật.
Kiếp này, cảm xúc của tôi và lợi ích của con gái là ưu tiên hàng đầu.
Không lâu sau tiệc đầy tháng, một người ngoài dự đoán xuất hiện.
Hứa Doanh Doanh xách theo một hộp mỹ phẩm chăm sóc da cho trẻ sơ sinh đắt tiền, gõ cửa nhà tôi.
Cô ta mặc váy nhã nhặn, trên mặt là vẻ buồn bã vừa , pha lẫn quan .
“Tư Lương chị, nói Niệm An đầy tháng rồi, em qua thăm con . Trước đó… trạng em không tốt nên không dự tiệc , chị đừng để bụng.”
Tôi mở cửa.
Không mời vào.
Chỉ dựa vào khung cửa, nhìn cô ta nhàn nhạt.
“Hứa tiểu thư có rồi. vừa ngủ, không tiện tiếp khách.”
Hứa Doanh Doanh khựng lại một nhịp.
Nụ cười trên mặt cô ta đông cứng, rồi rất nhanh lại thêm một lớp lo lắng dày hơn.
“Tư Lương chị, một chị nuôi con vất vả lắm. Em thấy chị… gầy đi nhiều rồi. Thật ra chị có thể về nhà họ Cố ở mà. Dì tuy nói chuyện khó , nhưng dạ không xấu, cũng có thể giúp chị một tay.”
Trong tôi bật cười .
Quả nhiên là vì chuyện này.
không lay chuyển tôi, nên cử “con dao dịu dàng” này tới.
“Cảm ơn, tôi tự lo .”
Giọng tôi xa cách.
Hứa Doanh Doanh sát hơn một , hạ thấp giọng, ra vẻ chân thành:
“Tư Lương chị, em biết vì chuyện của ca ca mà chị có thể có khúc mắc với nhà họ Cố. Nhưng con dù sao cũng là huyết mạch nhà họ. Dì chú lớn tuổi rồi, nhớ cháu cũng là điều dễ hiểu. Chị cần gì phải cứng đầu như ? Hơn nữa… một người phụ nữ lâu dài sống một nuôi con, ngoài khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Như không tốt cho chị, cũng không tốt cho con .”
thì câu nào cũng vì tôi.
Nhưng chữ nào cũng ngầm chụp mũ tôi bướng bỉnh, thiếu tình người.
Thậm chí ám chỉ tôi sống một sẽ sinh chuyện.
Nếu là Lâm Tư Lương của kiếp trước, có đã bị cô ta lay động.
Có đã bắt đầu hoang .
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Lời ra tiếng vào?”
Tôi nhướng mày, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Tôi sống ngay thẳng, sợ gì lời ra tiếng vào? Ngược lại là Hứa tiểu thư. Cô chưa mà ba ngày bữa ghé nhà một góa phụ, quan con người khác, xen vào chuyện nhà người khác. Cô không sợ người ta bàn tán à?”
Mặt Hứa Doanh Doanh lập tức đỏ bừng như bị tát.
mắt lóe lên hoảng loạn và tức giận.
“Tư Lương chị! Chị… sao chị có thể nói ? Em chỉ là… thương Niệm An, cũng thương chị…”
“Không cần.”
Tôi cắt ngang.
“Con tôi, tôi tự thương. Cuộc sống của tôi, tôi tự sống. Không phiền Hứa tiểu thư lo lắng. Mời về.”
Nói xong, tôi đóng cửa lại.
Chặn đứng gương mặt vừa sốc vừa oán độc của cô ta ở ngoài.
Dựa lưng vào cánh cửa , tôi thấy hơi thở gấp gáp phía ngoài.
Rồi tiếng giày cao gót giậm mạnh rời đi.
là chính thức xé mặt.
Tốt thôi.
Khỏi cần diễn nữa.
Thời gian trôi rất nhanh.
Niệm An tháng tuổi, trắng trẻo bụ bẫm.
Cơ thể tôi hồi phục thuận lợi, vóc dáng dần thon lại, da dẻ cũng hồng hào hơn.
Tôi bắt đầu xem lại tài liệu chuyên ngành, chuẩn bị quay lại công việc.
Một chiều cuối tuần, trời nắng đẹp.
Tôi đẩy xe nôi đi dạo trong khu vườn gần chung cư.
Niệm An trong xe ê a bi bô.
Tôi tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi.
Rồi tôi thấy anh.
Tu Trúc.
Anh đứng dưới gốc cây ngô đồng cách đó không xa, có cũng vừa đi dạo.
Hôm nay anh mặc đồ khá thoải mái, bớt đi vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhiều hơn vài phần dịu dàng.
Anh cũng nhìn thấy tôi.
Khựng lại một nhịp, rồi về phía tôi.
“Tư Lương, đưa ra phơi nắng à?”
mắt anh trước tiên rơi xuống Niệm An trong xe nôi, rất dịu, rồi nhìn tôi.
“Ừ.”
Tôi gật đầu, nhìn nghiêng khuôn mặt anh nắng phủ một lớp vàng nhạt.
“Anh sao lại ở đây?”
“Anh… có việc gần đây.”
Anh dừng một , mắt dừng trên mặt tôi, theo tán thưởng không giấu kỹ.
“Em nhìn có sức sống hơn rồi.”
“Ừ. Nghĩ thông rồi, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.”
Tôi mỉm cười, đẩy xe chậm rãi đi.
Anh tự nhiên đi song song cạnh tôi.
Chúng tôi nói chuyện không đầu không cuối.
Về thời tiết.
Về trẻ con.
Về những chuyện vụn vặt chẳng quan trọng.
Nhẹ nhàng.
Thoải mái.
Tôi đã rất lâu rồi không có cuộc trò chuyện đơn giản mà dễ chịu như .
Đi đến góc vườn vắng người, Tu Trúc bỗng im lặng.
Anh dừng , xoay người nhìn tôi.
Sắc mặt nghiêm lại.
“Tư Lương, có chuyện này… anh không biết có nên nói với em không.”
“Chuyện gì?”
Tôi ngẩng lên.
Anh hít sâu một hơi, như đã hạ quyết .
“Mấy hôm trước, anh ở một hội sở tư nhân khá kín. Hình như… anh nhìn thấy Cố .”
Tim tôi đập mạnh một cái.
Nhưng mặt vẫn bình thản.
“Anh nhìn nhầm rồi. đã…”
“Ban đầu anh cũng nghĩ là nhầm.”
Tu Trúc nhíu mày.
“Khoảng cách hơi xa. cạnh cậu ta còn có một người phụ nữ, trông rất thân mật. Nhưng anh cứ thấy… bóng lưng đó rất giống. Tư Lương, anh biết rất vô lý. Nhưng anh cứ cảm thấy không yên .”
Phụ nữ?
Đương nhiên là Hứa Doanh Doanh.
Xem ra đôi “cẩu nam nữ” kia đã nóng lắm rồi.
Cũng phải thôi.
Kiếp trước họ giấu suốt mươi năm, một phần vì tôi ngu ngốc, một phần vì họ cẩn trọng.
Còn kiếp này…
Có sự “bình thản” của tôi đã rối kế hoạch của họ.
Hoặc có họ nghĩ “chết” vài tháng, an toàn rồi, nên sớm lộ đuôi như .
Tôi hạ mi mắt, che đi tia lẽo dâng lên trong đáy mắt.
Khi ngẩng đầu lên, trên mặt chỉ còn lại một buồn bã vừa , xen lẫn hoang :
“Tu Trúc, em biết anh lo cho em. Nhưng… chuyện đó có khả năng sao? Tai nạn đã xác rồi mà. Có chỉ là người giống người thôi. Em đã chấp rời đi… không muốn chuyện xé ra to nữa.”
Tu Trúc nhìn tôi.
mắt phức tạp.
Có thương xót.
Có … cũng có một nghi ngờ.
Cuối cùng anh gật đầu.
“Có thể anh nghĩ nhiều. Em đừng để trong . Chăm sóc tốt cho và Niệm An là .”
“Em biết.”
Chúng tôi đi thêm một đoạn.
Rồi anh có việc, rời đi trước.
Tôi nhìn theo bóng lưng cao thẳng của anh khuất dần ở ngã rẽ.
Bàn tay đẩy xe nôi siết nhẹ lại.
Cố .
Hứa Doanh Doanh.
Xem ra cuộc sống của người đang quá dễ chịu.
Đã …
Tôi giúp người một tay.
4.
Tin Tu Trúc đến như viên đá ném xuống mặt nước tĩnh.
Có gợn sóng.
Nhưng rất nhanh lại phẳng lặng.
Tức giận?
Có.
Ghê tởm?
Nhiều hơn.
Nhưng không còn sụp đổ.
Tôi biết họ còn sống.
Biết họ ở nhau.
Bây giờ chỉ là thêm một xác .
Ngược lại, điều đó khiến tôi tỉnh táo hơn.
Tôi phải tăng tốc.
Tuyệt đối không để bị trói buộc mươi năm bởi một cái chết giả.
Việc quan trọng nhất hiện tại là cắt đứt mọi ràng buộc pháp lý và kinh tế không cần thiết với nhà họ Cố.
Đồng thời tìm cho và Niệm An một chỗ dựa vững chắc.
Chỗ dựa đó không thể là nhà họ Cố.
Cũng không thể là gia đình tôi, dù họ thương tôi nhưng quá mềm yếu.
Tôi nghĩ đến Tu Trúc.
Người đàn ông có mắt luôn ấm áp và kiên định.
Kiếp trước tôi nợ anh quá nhiều.
Kiếp này… tôi còn có thể mong cầu tình cảm của anh không?
Tôi không chắc.
Nhưng ít nhất, tôi có thể tiến lại gần.
Vì .
Vì con.
có vẻ thực dụng.
Nhưng sau khi trải qua phản bội và tuyệt vọng, tôi hiểu rõ hiện thực tàn nhẫn thế nào.
Tình yêu không nuôi sống con người.
Nhưng một người đàn ông đáng tin có thể che gió chắn mưa cho bạn và đứa trẻ.
Tôi bắt đầu có ý thức đón sự quan của anh.
Anh đồ bổ tới, tôi không từ chối.
Anh giúp xử lý vài việc vặt, tôi thản nhiên nhờ cậy.
Thái độ của tôi không còn lùng như trước.
Mà là bình thản.
Biết ơn.
Tu Trúc ra sự thay đổi đó.
Anh đến thường xuyên hơn.
Ở lại lâu hơn.
Chúng tôi không chỉ nói về trẻ con và thời tiết.
Mà còn bàn về công việc, về quan điểm sống.
Tôi phát hiện, nếu bỏ qua những chấp niệm cũ, anh là người đàn ông có chiều sâu.
Điềm tĩnh.
Đáng tin.
Nói chuyện với anh khiến tôi thấy thoải mái hiếm có.
Một ngày, sau khi anh giúp tôi lắp xong chiếc cũi , trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi đưa anh cốc nước ấm.
Giả vờ như vô tình hỏi:
“Tu Trúc, em nhớ trước đây anh từng nói có bạn ở cơ quan hộ tịch?”
Anh cốc nước, gật đầu.
“Ừ. Có chuyện gì sao?”
Tôi cúi mắt, ngón tay vuốt nhẹ thành cốc.
Giọng theo ngập ngừng vừa :
“Là chuyện… xóa hộ khẩu của . Trước giờ em cứ trì hoãn, trong còn giữ hy vọng hão huyền. Giờ Niệm An cũng lớn dần, thủ tục cần … vẫn phải .”
Đó là sự thật.
Theo quy định, người đã mất phải thủ tục xóa hộ khẩu.
Kiếp trước tôi kéo dài gần một năm.
Lần này, tôi muốn chủ động.
Càng sớm càng tốt.
Đây không chỉ là một thủ tục.
Mà là thái độ.
Là tuyên bố đoạn tuyệt.