Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

2

Thẩm Minh Xuân chính là dì của ta.

Hai mươi năm trước, bà ấy và mẫu thân ta chuẩn bị xuất giá.

Ngoại tổ phụ đã đưa ra cho họ hai sự lựa chọn.

Một người sẽ vào nhà họ Thôi danh gia vọng tộc, sau này trở thành chủ mẫu của một đại gia tộc hiển hách.

Một người sẽ thấp cho một thương nhân bình thường tận vùng Giang Nam xa xôi, để trả ơn người ta đã tài trợ cho ông ấy lên kinh ứng thí lúc hàn vi.

Bên nào hơn bên nào kém, liếc rõ ngay.

Sự lựa chọn liên quan đến cả vận mệnh đời người này được buộc hờ hững vào hai thẻ xăm, để cho hai người họ tự mình bốc lấy.

Mẫu thân ta bốc trúng thẻ chữ “Thôi”, dì bốc trúng chữ “Ngư”.

Ngay lập tức, người dì vốn tâm khí ngạo liền đến tê tâm liệt phế.

Bà ấy vốn là người ham tranh đoạt, nếu thật sự phải đi Giang Nam xa xôi, đám quý nữ ở kinh thành thường ngày vốn bị bà ấy lấn lướt chẳng biết sẽ cười nhạo bà ấy đến mức nào.

Bà ấy túm chặt vạt váy của mẫu thân ta lóc thảm thiết.

Mẫu thân không nỡ mình đau buồn như vậy, nên đã đồng ý đổi thẻ xăm cho bà ấy.

Hai muội hẹn ước, sau này vào hai nhà sẽ phải tương trợ lẫn nhau.

Nếu sinh được một trai một gái sẽ định ước hôn nhân; nếu sinh cùng giới tính sẽ để dì nhận nuôi.

Biểu ca chào đời trước ta ba năm.

Lúc mẫu thân sinh ra ta, dì vẫn thường xuyên qua thư từ với mẫu thân, tha thiết mong chờ ta khôn lớn, vẽ ra viễn cảnh sau này ta vào bà ấy sẽ yêu thương ta như thế nào.

Dần dần, biểu ca trưởng thành, cốt cách và tài năng ngày càng lộ rõ, thái độ của dì cũng bắt đầu thay đổi.

Thư từ bà ấy gửi cho mẫu thân cứ thưa dần, hai năm một bức, và cũng không nhắc đến chuyện hôn ước của hai đứa trẻ nữa.

Bà ấy chỉ hờ hững qua loa rằng để ta đến ở tạm một thời gian cho biết phong cảnh kinh thành.

Mẫu thân tức không chịu nổi, bà bảo: “Ương Ương, đi đi, nhất định phải đi, cứ việc đi cho ta!”

Từ nhỏ ta đã được nuông chiều, tiêu tiền như nước.

Xuống phố phải ngồi xe ngựa chạm trổ quý giá, vải vóc phải dùng loại lụa mềm đắt tiền nhất, trâm cài phải là hàng trân phẩm thượng .

Phong thái như vậy đến ta cũng chẳng hề tiết chế, dì vì cảm cắn rứt nên đối với những khoản chi tiêu ngất ngưởng của ta đều nén nhịn chấp nhận.

Chỉ điều, một là bà ấy không cho biểu ca tiếp xúc với ta, hai là không cho ta vào học đường của nữ nhi.

Bề ngoài là sợ ta vất vả, gò bó.

Nhưng ta vô tình nghe được lời bà ấy xấu với đám người Thôi Lạc: “Đứa gái của thương nhân sao bước chân vào nơi thanh cho được. Chẳng các nghĩ ta sẽ để người không ra này lỡ dở tiền đồ của trưởng các sao?”

Ta tức đến phát , nhưng vì từ nhỏ tính tình đã yếu đuối nên chỉ biết cắn khăn tay thầm.

Trong lòng thầm mắng, bà không ra , cả nhà bà đều là không ra !

Giữa làn nước nhạt nhòa, bóng dáng biểu ca bỗng nhiên xuất hiện.

Vạt áo gấm màu trắng trăng, dáng người ráo đứng đó, không biết đã rũ nhìn ta từ bao giờ.

Đó dường như là lần đầu tiên ấy lau nước cho ta, đầu ngón tay nóng hổi đến đáng sợ.

Bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng ấy hạ xuống, từ từ lấy đi chiếc khăn tay trong miệng ta, vòng tay ra sau giấu vào lòng bàn tay.

Giọng hiếm để lộ một tia dịu dàng: “Ở đây lóc ?”

“Ai muội uất ức sao?”

Ta thầm mắng trong lòng: Chính là , là mẹ , là cả này đã ta uất ức đấy!

Trong cơn giận dữ, một ý nghĩ vừa bộc phát vừa xấu xa bỗng nhiên nảy ra trong đầu ta.

3.

Ngày mùng ba tháng bảy là sinh nhật của biểu ca.

chăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

Nghe vị chúa Gia Ninh kia đã đến, được dì và mấy vị vây quanh, cung kính đón tiếp như thượng khách.

Mọi người đều mải mê đón tiếp khách quý, không ai để ý trong gian phòng phụ thuộc tẩm điện của biểu ca, từ trong lư hương đang từ từ tỏa ra một mùi hương lạ lùng.

Ta biết thói quen của ấy, mỗi ngày vào giờ Tuất ấy đều cho người hầu lui ra, một mình vào đây ở một canh giờ.

Tuy không biết lý do tại sao, nhưng ta tin chắc đây là một cơ hội tốt để ra tay!

Vừa lẻn được vào trong, cách bài trí của thiên điện này khiến ta không khỏi ngỡ ngàng.

Những giá sách dày đặc được xếp xen kẽ nhau, để một lối đi hẹp nhỏ dẫn sâu vào trong, cuối đường là một cánh cửa bí mật.

Lạ thật, biểu ca đến thiên điện chẳng không phải để nghỉ ngơi, là để chuyện bí mật sao? Ta thử đẩy cánh cửa đó nhưng không mở được, nên đành thôi.

Ta không rảnh để nghĩ ngợi nhiều, vội vàng đi theo lối cũ ra ngoài, đốt hương, che kín mạng che mặt, cúi người nấp trên một chiếc sập nhỏ cạnh bàn sách để chờ thỏ sa lưới.

Không biết đã qua bao lâu, ngay ta đang lơ mơ sắp ngủ gật chợt nghe tiếng cửa mở “két” một tiếng.

Tiếng động đó dường như không phát ra từ phía cửa phòng, giống như…

Trong ánh nến mờ ảo, một bóng người lớn tiến gần, lúc đi vòng qua giá sách, người đó bỗng nhiên lảo đảo một .

Mắc bẫy !

Ta vồ tới một thật mạnh, ép hắn xuống giường, nhân tiện giật phăng mạng che mặt của mình ra…

Giờ Mão một khắc, trời vừa hửng sáng.

Ta dốc hết sức rút được một cánh tay ra, cả người mệt mỏi như muốn rã rời.

Ngoài kia sao vẫn chưa động tĩnh nhỉ!

Biểu ca mất tích lâu như vậy, đáng dì phải đi tìm chứ? cảnh này đáng bà ta phải tức đến hộc m.á.u chứ? Người đâu hết !

Ta đang thầm lẩm bẩm bỗng nhiên chạm phải một đôi lạnh lẽo như đầm nước đóng băng.

Hại ta sợ đến mức tim suýt chút nữa văng ra ngoài.

Người đang nằm bên cạnh không phải là biểu ca!

Tùy chỉnh
Danh sách chương