Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Người này sở hữu một gương cực kỳ tuấn tú, đôi mắt phượng lạnh lùng, không giận mà uy.
Ta vội ôm lấy ngực, kinh hãi định hét lên thì đã bị một bàn tay rộng lớn nhanh c.h.óng bịt chặt miệng lại.
Trông hắn có vẻ hơi yếu ớt, sắc môi nhợt nhạt, gương lại nhuộm một tầng đỏ rực không bình thường. Hắn lạnh giọng chất vấn ta: “ là ai? Tại sao lại xuất hiện ở này?”
Câu này phải để ta hỏi mới đúng chứ?
Ta ú ớ trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt lướt từ yết hầu chuyển động đến lồng ngực rộng mở, rồi trượt xuống cơ bụng săn chắc – đó vẫn còn vắt yếm đỏ thêu hoa mẫu đơn của ta.
Ta vừa thẹn vừa giận, người đàn ông đó cũng nhìn theo ánh mắt của ta, động tác của hắn bỗng chốc khựng lại.
Ta hậm hực gạt tay hắn ra: “Ta còn muốn hỏi đấy, tại sao lại ở trong thiên điện của biểu ca ta?”
“Chẳng lẽ là kẻ trộm?”
vừa thốt ra, lòng ta chợt dâng lên một nỗi hoảng loạn.
Nếu thật sự là , chẳng lẽ ta sẽ bị giếc người diệt khẩu sao?
Ta cố tỏ ra cứng rắn để đối chất hắn, thực chất toàn thân đã bắt đầu run rẩy, chuông bạc dưới chân cũng kêu lên tiếng leng keng không vững.
Ta sắp khóc đến rồi.
Người đàn ông chống tay ngồi dậy, ánh mắt dừng lại ở bàn chân ta một lát rồi nhanh c.h.óng dời đi.
Một lúc , hắn vô cảm đáp: “Ta là thị vệ của hắn.”
“Thị vệ sao?” Trái tim ta hơi buông lỏng xuống một .
Quan sát xung quanh, này đã không còn là sập nhỏ lúc đầu, mà là một mật thất u tối bao quanh bởi bốn bức tường.
Ngoại trừ một sập mềm và chén thuốc trên bàn nhỏ thì không còn gì khác.
Xem ra biểu ca để hắn ở đây để dưỡng thương.
“ bị bệnh à?”
Hắn ngẩn ra một thoáng, không ngờ ta lại đột ngột hỏi đến chuyện này.
Vừa rồi ta đã thấy, khi hắn ngồi dậy, yếm rơi xuống đã để lộ ra một vết thương cực kỳ đáng sợ ở vùng bụng.
Đã bị thương ở eo như thế mà đêm qua còn… suốt mấy canh liền…
Ta chột mặc lại y phục rồi đứng dậy, lí nhí thương lượng hắn: “Ta có thảo dược thượng hạng, có thể lén mang tới cho . Chuyện hôm nay, tuyệt đối đừng nói cho người ngoài biết có được không? Cứ coi như từng thấy ta!”
Dù sao cũng là ta đuối lý , nên cũng không tiện dày mà bắt lỗi người ta.
Người đàn ông nhắm mắt lại như chịu nhục: “Ta tự khắc sẽ không nói.”
thì tốt quá rồi!
Để lại một câu bảo hắn hãy tịnh dưỡng cho tốt, ta liền lếch thếch chạy biến khỏi đường hầm.
Ta không hề nhận ra ánh mắt thâm trầm, u tối dõi theo lưng.
Chương 4.
Trở về viện của , khi tắm rửa xong xuôi, ta vẫn còn thấy sợ hãi.
Âm sai dương lệch thế mà lại ngủ thị vệ của biểu ca, chuyện này… chuyện này biết phải làm sao đây?
Phía cha mẹ thì cũng dễ ăn nói, cùng lắm này ta tuyển một phu quân ở rể, hắn cũng sẽ không dám điều tiếng gì.
việc gả cho biểu ca thì chắc chắn là không thể nữa rồi.
Trong lòng ta có tiếc nuối, lúc xuất thần ngẩn ngơ thì bên cửa sổ đột nhiên xuất hiện bóng dáng của biểu ca.
“Biểu muội, muội nghĩ gì ?”
Ta lại bị giật một phen, tim như nhảy lên tận cổ họng.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến!
Trong lòng ta càng chột bao nhiêu thì ngoài càng phải giả vờ bình tĩnh bấy nhiêu: “Sao sáng sớm biểu ca đã rảnh rỗi đến chỗ muội thế? không đi thỉnh an di mẫu sao?”
Biểu ca im lặng một lúc rồi nói: “Ta biết chuyện hôm qua mẫu thân không cho muội đến sảnh tham dự tiệc là có quá đáng.”
Ta mím môi không nói gì.
Nói nhiều sai nhiều, cứ để ấy tự hiểu lầm như đi.
ấy tiếp tục: “Mẫu thân không phải chê muội thiếu lễ nghi, là hôm qua khách quý rất đông, nếu có điều gì sơ suất làm tổn thương đến muội, mẫu thân sẽ khó mà ăn nói di mẫu…”
Ta cúi đầu nghịch vạt áo, hờ hững đáp .
mong ấy nói nhanh cho xong để ta còn ngủ bù, đêm qua bị hành hạ quá mức, mí mắt ta đã díp lại rồi.
lúc mơ màng, ta bỗng thấy biểu ca im lặng từ bao , ánh mắt đầy vẻ thâm trầm khóa chặt lên người ta: “Trên cổ muội là cái gì thế kia?”
Ta lập tức tỉnh cả ngủ, quay đầu lại, qua gương đồng ta nhìn thấy một vết đỏ c.h.ót vô cùng nổi bật trên cổ.
Dấu vết kiểu này đâu có ở cổ, trên vai, trên ngực cũng đều…
Ta thầm may mắn vì đã thay một bộ váy dày dặn, che chắn kín đáo.
“Đêm qua muội thấy ngột ngạt nên ra hồ sen dạo một , đứng hơi lâu, chắc là bị muỗi đốt .”
“
Nghe thấy , vẻ thâm trầm trong mắt biểu ca tan biến, thay đó là sự hoảng loạn: “Ương Ương, muội đừng nghĩ quẩn. Ta bao chê bai muội, thật đấy! là thời cơ tới, ta không thể…”
“Thời cơ gì cơ?”
ấy lắc đầu, có vẻ không tiện giải thích nhiều: “Muội cần nhớ kỹ, muội rất tốt, vạn lần đừng để bản thân phải chịu uỷ khuất.”
Ta chớp mắt: “Muội đương nhiên sẽ không để chịu thiệt rồi.”
Biểu ca bật cười, lấy từ tay thị tùng một hộp gấm đưa cho ta.
“Đây là mười hộc minh châu ta nhận được sinh thần, tặng cho biểu muội để chơi, muội đừng giận nữa nhé.”
Mở hộp ra, minh châu này nấy đều tròn trịa, sáng bóng, phát ra ánh sáng lung linh, quả là trân phẩm hiếm có.
Mắt ta sáng rực lên, trong đầu đã tính toán xong xuôi công dụng của chúng: “Một gắn lên vương miện, hai đính lên hài gấm, số còn lại thì bày lên giá nến để thắp sáng…”
Biểu ca thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong: “Ương Ương thích là tốt rồi.”
Chương 5.
bữa tiệc sinh thần, biểu ca bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Nghe nói trong triều đã xảy ra chuyện lớn, tin tức từ Giang Nam truyền về báo rằng Thái tử bị ám sát và mất tích khi đi tuần sát muối, hiện rõ sống chếc.
Cả triều đình rối ren như ngồi trên đống lửa. Mỗi lần Gia Ninh công chúa đến phủ nhắc tới chuyện này đều gục lòng biểu ca khóc lóc không .
Lạc cười hì hì mỉa mai ta: “Thấy , trong lòng ca ca ta có công chúa mà ! Mấy minh châu rách nát đó chẳng qua là đồ chơi để dỗ dành lũ chim c.h.óc mà, mà có kẻ cũng mang ra khoe khoang?”
“Ồ.” Ta cố tình đưa đôi hài gấm ra phía , ánh sáng lấp lánh khiến Lạc phải nheo mắt lại, “Thứ đồ không đáng tiền như , sao Lạc tỷ tỷ lại không có nhỉ?”
“Chẳng lẽ mấy tỷ khóc lóc om sòm ở trong viện của nên đã nhìn thấu hồng trần rồi sao?”
“!”
Ta chẳng buồn phí ả, quay người thong thả rời đi.
Tâm trí ta lúc này đều dồn cả một chuyện khác.
Kể từ đêm đó, ta thường xuyên mơ thấy giấc mơ không thể nói thành .
Trong mơ toàn là gương của tên thị vệ đó, cơ thể trần trụi và động tác khiến người ta phải đỏ …
Lúc đầu thì cảm thấy xấu hổ và giận dữ, về dần dần lại nảy sinh một tư vị khó tả…
đây ta ngủ rất quy củ, bây chẳng hiểu sao giấc xuân mộng cứ liên tiếp ập đến, khiến ta ôm chăn mà mồ hôi đầm đìa.
Chắc là ta bị bệnh rồi.
Sực nhớ tới cô cô từng nói: “ người như chúng ta, kẻ muốn ở rể thì cứ việc, hà tất phải sống tháng nhạt nhẽo đó? Đã từng nếm trải mùi vị của tiền bạc và đàn ông rồi thì mới biết kịp thời hành lạc mới là chính đạo của cuộc đời.”
Trong phòng của cô cô có mấy tên diện thủ, tên tên nấy đều đẹp như Phan An, ra sức làm vui lòng cô cô.
Cô cô không hề tiếc tiền bọn họ, cô nói tiền là phải tiêu đúng cần thiết.
Trong lòng ta dần nảy sinh một ý nghĩ.
Hiện tại mắt đã có sẵn một “món hời” như thế, hay là bỏ ra vàng bạc để thu hắn tay?