Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Người ta thường nói niềm vui cá nước là lạc thú lớn nhất trên thế gian.
Trước ta vốn rất khinh bỉ câu nói này, cảm thấy dung tục.
Nhưng giờ ta mới nhận ra mình không chỉ dung tục, mà còn… hạ lưu nữa.
Sau vài lần vụng trộm, ta đã thấm thía một chân lý:
Ở rể không bằng làm sủng, mà làm sủng cũng chẳng thú vị bằng đi vụng trộm.
Nhất là khi một ngon được giấu ở nơi chỉ mình ta biết, chỉ mình ta được thưởng thức, cảm giác đó kích thích không sao tả xiết!
Trước ta chẳng hề biết mình lại là người “tham ăn” đến thế.
Nào là xào lăn, xào sơ, xào tái… nào ta cũng đều yêu thích.
Nào là bánh chiên nước, chiên dầu, chiên hai mặt… nào cũng khiến bụng dưới của ta no căng.
Có đôi khi ăn đến mệt rồi, ta liền nằm ườn ra không động đậy, sai bảo A Kỳ thổi cho ta nghe một khúc “Tiểu kiều lưu thủy”.
Lúc đầu hắn còn kiêu ngạo không chịu thấp mình, nói mình không am hiểu nhạc lý.
Sau đó dần dần nhận ra sự huyền diệu của nhạc lý, hắn lập tức vứt bỏ hết vẻ thanh cao.
Hắn bắt đầu chìm đắm trong âm luật.
Tuy , ta thấy mình vẫn còn “biến thái” hơn hắn một chút.
Vừa ăn cơm vừa nghe nhạc, lại phải có người đứng ở gian ngoài thì mới thêm phần hứng khởi.
Hai người bên ngoài đứng, ta cũng muốn dùng tư thế đứng; họ ngồi xuống, ta liền đổi sang ngồi!
Khi bên ngoài bàn tán về những bí mật thâm cung, ta đã sớm thần trí mơ màng, hoàn toàn chìm đắm trong âm luật rồi…
Chỉ là A Kỳ cứ lơ đãng vào những lúc này, khiến ta rất không hài lòng.
Ta liền dùng chân trần đá vào vai hắn.
Nũng nịu quát : “Ai cho phép miệng chàng để không thế hả?”
May mà hắn rất nghe lời ta.
Về sau, hắn ngày cần mẫn, hầu hạ ta vô cùng thoải mái.
Nghĩ đến việc những sự phục vụ này đều không tốn một đồng bạc nào, những giọt lệ hối lỗi bỗng… tuôn rơi.
Chao ôi, nên ban thưởng cho hắn thế nào nhỉ?
Ta tiện tay gỡ viên dạ minh trên giày đưa cho hắn, khoác loác rằng là bảo vật độc nhất vô nhị.
Thấy ánh hắn dừng lại trên hai chiếc giày của ta, ta ho một : “Không tới chứ gì, bảo vật độc nhất vô nhị này ta có những hai viên lận! Tặng chàng một viên, để chàng biết ta coi trọng chàng đến nhường nào!”
Hắn cười, nụ cười đó, nói thế nào nhỉ, dịu dàng nhưng lại có chút kỳ quái.
“Vậy ta cũng muốn tặng tiểu thư một tín vật định tình để bày tỏ lòng mình.”
Tín vật định tình sao?
Ta thầm cười hắn quá trịnh trọng, nhưng giây phút nhìn thấy đồ, ta không nhịn được mà bật cười thành .
Đó là một miếng ngọc bội tím khắc hình Ly Long hai mặt.
Ngọc là ngọc tốt, nhưng chắn là hàng giả không nghi gì nữa.
Những năm qua ta cha đi buôn bán, đồ cổ đã thấy qua hàng trăm hàng ngàn rồi.
Tên thị vệ nhỏ này không biết, hoa văn rồng chín khúc trên ngọc bội là đồ dùng riêng của hoàng thất, nếu xuất hiện trong dân gian thì chắn là đồ mô phỏng.
là hắn bị tên thợ gian xảo nào lừa rồi cũng nên.
Ta hắn: “ là quý giá nhất của chàng rồi à?”
A Kỳ gật đầu: “Ta… hiện giờ chỉ còn lại mỗi này.”
Ta âu yếm vuốt ve gò má hắn.
“Nghĩ đến việc chàng trắng tay đi ta, giờ lại đem quý giá nhất tặng ta. Yên tâm đi, sau này ta nhất định sẽ để chàng được sống những ngày tháng tốt đẹp.”
Biểu cảm của hắn có chút phức tạp, định mở miệng giải thích điều gì đó.
Nhưng giây phút ta vươn tay kéo đầu hắn vào lòng, đôi môi mỏng của hắn mím lại, im lặng hẳn đi.
Một lúc sau, hắn mới thì thầm không rõ : “Vậy nàng tuyệt đối không được phụ lòng ta.”
Ta đưa tay sau lưng thăm dò nhiệt độ trên mặt hắn.
Chà, nóng bừng rồi kìa.
8
Đêm nay, trước khi tắm rửa đi ngủ.
Ta nhìn mình trong gương đồng, cảm thấy dường như có gì đó khác lạ.
Nếu nói trước kia chỉ là vẻ thanh tú ngây thơ.
Thì giờ lại giống như một đóa hoa đã hút no sương sớm, nở rộ kiều diễm, đẹp đến nao lòng.
Đôi khi chỉ cần liếc , cả Thu Nguyệt đã hầu hạ bên cạnh ta bấy lâu cũng vô thức đỏ mặt.
Khi chải tóc cho ta, nàng ấy đỏ mặt nói: “Nô tỳ thấy dạo này biểu công tử quan tâm đến tiểu thư hơn hẳn đấy.”
“ bận rộn nhưng ấy vẫn luôn nhớ đến tiểu thư, có đồ mới lạ nào cũng sai người tới, phòng chúng ta sắp chất không hết rồi!”
Ta nhớ lại những biểu hiện bất thường của biểu ca.
Khi đi lướt qua nhau, huynh ấy thường thẫn thờ, có lần còn suýt chút nữa vấp ngã.
Trước ta có ăn diện lộng lẫy thế nào huynh ấy cũng không thèm nhìn, giờ lại có thể nhận ra ta thay đôi hoa tai mới.
Còn cả chiếc khăn tay đó nữa, đã lâu như vậy rồi mà biểu ca vẫn còn giữ kỹ bên người!
Ta không khỏi thắc mắc.
Chẳng lẽ giờ huynh ấy mới hồi tâm chuyển ý, muốn cưới ta sao?
Lúc này, nha hoàn đang thu dọn đồ đạc vào bẩm báo, xem chiếc rương trống trong kho nên xử lý thế nào.
Đó là một chiếc rương gỗ đàn hương góc mạ vàng, cao rộng chừng bốn thước, có thể chứa được một người bên trong.
Sao ta chẳng nhớ trên xe ngựa đến Quốc Công phủ có chiếc rương này nhỉ?
Nhưng thôi cũng có ích, ta bảo họ gom hết những biểu ca tặng vào trong chiếc rương đó.
Sau này khi rời đi, ta sẽ trả lại hết cho huynh ấy một thể.
Hiện giờ ta chưa nỡ đi, chẳng qua là ta không nỡ rời xa A Kỳ mà thôi.
Ta tính kỹ rồi, đến lúc đó ta sẽ nhờ mẹ viết thư xin dì tờ thân khế của A Kỳ. Nếu dì không đồng ý, ta sẽ giấu hắn vào rương rồi đi luôn cho xong!
sao mẹ ta cũng nói rồi, Quốc Công phủ nợ gia đình ta một ân tình!
Ai , thư của mẹ ta chưa tới, dì đã tìm ta trước.
Khi ta đến Yến Vi Các, biểu ca vẫn còn ở bên trong trò chuyện với dì.
Ta tự giác đứng đợi ngoài hành lang, loáng thoáng nghe được vài câu.
Nào là “không đợi được”, “người khác dòm ngó” linh tinh.
Lại nghe thấy dì quát mắng: “Làm gì có nhà huân quý nào chính thê chưa vào cửa mà đã nạp th.i.ế.p trước, ta thấy con mê muội rồi!”
“Nếu con còn muốn lấy công chúa thì dẹp những tâm tư hồ đồ đó đi!”
Xem ra biểu ca vẫn muốn lấy công chúa.
Dì vẫn cứ coi đứa con trai đích tôn quý báu của mình như bảo bối, không cho phép bất kỳ nữ tử nào cản trở tiền đồ của huynh ấy chỉ một phân.
Ta đại khái đoán được mục đích dì gọi ta đến rồi.
Đợi biểu ca rời đi, dì mới sai người mời ta vào.
Dì nở nụ cười hiền từ thăm vài câu: “Ương Ương, dạo này con ở trong phủ có quen không?”
“Có thiếu thốn gì nhất định phải nói với dì. Con là cháu gái ruột của dì, từ xa đến , vạn lần không thể để con chịu thiệt thòi.”
Ta cúi người: “Cảm ơn dì đã quan tâm, Ương Ương mọi chuyện đều ổn ạ.”
“Vậy thì tốt.”
Dì chuyển chủ đề: “Ương Ương năm ngoái đã đến tuổi cập kê, giờ cũng nên tính chuyện cưới xin rồi. Ở quê nhà đã định sẵn đám nào chưa?”
“Thưa dì, có rồi ạ.”
Sau này A Kỳ ở rể nhà ta, chẳng phải cũng tương đương với việc đã định sẵn rồi sao?
Nụ cười của dì bỗng khựng lại, giọng điệu có chút mỉa mai: “Sao dì chẳng nghe mẹ con nhắc đến trong thư nhỉ? Nhà thế nào mà khiến mẹ con phải giấu giếm để định cho con? Sao hả, con trai nhà đó còn giỏi giang hơn biểu ca của con vài phần sao?”
Ta thầm nghĩ, nếu sự bắt nhà dì thực hiện hôn ước, dì lại chẳng vui vẻ gì đâu.
“Dĩ là không bằng biểu ca rồi. Chỉ là miễn cưỡng có mã ngoài để nhìn thôi ạ.”
Nghe vậy dì liền cười, thong thả gạt nắp chén trà: “Mẹ con ở nơi khỉ ho cò gáy đó lâu ngày nên tầm nhìn hạn hẹp cũng là chuyện thường.”
Ta cười: “Vâng ạ, người ngoài có tốt đến mấy cũng sao bằng biểu ca được.”
mặt dì hơi biến đổi.
9
“Thấy huynh muội các con hòa thuận, dì cũng thấy an lòng. sao dì cũng là dì của con, chuyện hôn sự vẫn phải lo lắng cho con một chút. Lần trước sinh nhật biểu ca con, có rất nhiều quan viên tài tú đến dự, dì đã xem giúp con vài người, con xem thế nào.”
Ta không từ chối được, đành nghe dì giới thiệu lần lượt ba người này.
Một người là cử nhân mới trúng tuyển trong kỳ thi xuân vừa rồi, nhà làm nông, có một người mẹ góa ngoài năm mươi. Chỉ là trước đó thi trượt nhiều lần nên tuổi hơi lớn, đã hai mươi tám rồi.
Một người làm quan Đô sự ở Ngũ phủ, thường xuyên bận rộn ra ngoài xử lý quân vụ công văn nên trì hoãn việc lấy vợ. Trong nhà đã có hai thê th.i.ế.p và một đôi con riêng.
Người cuối cùng là con trai dòng của chi nhánh nhà họ Thôi, thay mặt gia chủ quản lý xưởng muối ở quê nhà Kim Lăng. Tuy không có chức quan nhưng lại vô cùng giàu có.
“Ba người này đều đã qua tổ phụ của con, mẹ con chắn cũng sẽ hài lòng.”
Dì không nhắc đến tổ phụ thì thôi, nhắc đến là ta lại thêm phản cảm.
Kể từ khi mẹ và dì lần lượt gả vào hai nhà, thái độ của tổ phụ đối với họ bắt đầu có sự khác biệt rõ rệt.
Với dì, ông vô cùng thân thiết, thường xuyên bảo mợ thay mặt đi lại thăm . Trong Thẩm phủ vẫn còn giữ lại khuê phòng của dì từ lúc chưa xuất giá để chuẩn bị cho dì về ở tạm mỗi khi về thăm nhà.
Đối với mẫu thân ta, ông ta đã sớm cắt đứt thư từ qua lại, cả ngày Tết cũng không cho phép bà về kinh thăm viếng. Nguyên nhân chỉ cữu cữu muốn chiêu đãi đồng liêu, sợ đứa con gái gả cho thương nhân này sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh nhà ông ta.
Nhưng cũng chính đường xá xa xôi, thư từ cách biệt đã lâu, nên tổ phụ không hề biết rằng hộ thương gia bình thường năm xưa, dưới sự kinh doanh và quản lý của mẫu thân, nay đã trở thành phú thương số một vùng .
Nhà ta có quan hệ mật thiết với Tri phủ , lại nắm giữ con đường vận tải đường thủy huyết mạch, hàng hóa lưu thông khắp vạn dặm.
Trong giới thương nhân vùng Giang , danh vô cùng lẫy lừng.
Mẫu thân ta đã không còn là cô thiếu nữ có thể mặc cho người khác nắn bóp như năm xưa nữa rồi.
“Thưa di mẫu, hôn sự của Ương Ương chỉ có một mình mẫu thân có quyền quyết định. Mẫu thân từng dạy cháu rằng, chuyện đại sự cả đời, một là không được mượn tay người khác, hai là không được nhẹ dạ tin vào những lời hứa suông chưa thực hiện. Nếu không, quả đắng tự mình nuốt, hậu họa khôn lường.”
“Mẫu thân cháu không mưu cầu quyền thế, cũng chẳng tham luyến vinh hoa, sau này bà chỉ định tìm cho cháu một phu quân ở rể, để cháu được ở bên cạnh phụng dưỡng bà mà qua ngày.”
“Ý tốt của di mẫu, Ương Ương xin đa tạ.”
Một tràng lời lẽ khéo léo nhưng đầy ẩn ý châm chọc khiến mặt di mẫu lúc xanh lúc trắng.
Bà ta phải siết chặt góc bàn mới miễn cưỡng nặn ra được một nụ cười: “Đã vậy, là ta đa sự rồi.”
“Dĩ không tính là đa sự. Di mẫu đã vất vả chọn lựa như vậy, những nhân tài tốt thế này, là cứ để dành cho Lạc tỷ tỷ đi ạ.”
Ta thuận miệng cười nói một câu, vậy mà lại khiến chiếc bình hoa sau tấm bình phong rơi xuống vỡ tan tành.
Thôi Lạc dứt khoát không thèm giả vờ nữa, tức tối xông ra: “Đồ ghê tởm!”
“Ngu Ương, hạng người như bọn họ mới xứng với ngươi!”
Di mẫu biến , quát lớn: “Câm miệng!”
Ta nhún người mỉm cười: “Cháu xin phép cáo lui. Mấy ngày tới cháu sẽ khởi hành về , lúc đó sẽ tới bái tạ sau.”
10
Sau khi ta rời đi, di mẫu tức giận đến mức đập nát chén trà.
“ là mồm mép sảo, ta không Thẩm Nghi Đông lại có thể dạy dỗ ra đứa con gái như thế này!”
Thôi Lạc khóc lóc ôm lấy cánh tay bà ta: “Nương, con tiện nhân đó coi thường con, người nhất định phải trừng trị nó nặng!”
“Còn chẳng phải tại con sao, mới có vài câu đã bị người ta gài bẫy! Chẳng giữ được bình tĩnh chút nào, sao ta lại nuôi ra một đứa thảo bao vô dụng như con chứ!”
Thôi Lạc ôm trán bị ấn đến đỏ ửng, sụt sùi nức nở.
…
Một ngày trước khi khởi hành về , thư của mẫu thân đã tới.
Ta cẩn thận đọc qua một lượt, rồi sai người chuyển giao cho di mẫu.
Mẫu thân rất chiều chuộng ta, yêu cầu nhắc tới trong thư không sai lệch một phân so với những gì ta mong muốn. Bà chỉ đích danh muốn một hộ vệ tên A Kỳ ta về phủ họ Ngu ở để ở rể.
Mẫu thân hiểu rất rõ tính cách của di mẫu, nên để phòng hờ bà ta không đồng ý, trong thư còn nhắc tới việc những năm qua bà vẫn lưu giữ thư từ gia đình rất cẩn thận. Nếu con gái bà không được rể về, bà sẽ cầm những bức thư đó lên tận Khai Phong phủ để nói lý lẽ.
Ta thầm cảm thán, thủ đoạn của mẫu thân quả vẫn quyết đoán và sảo như xưa.
Trong những bức thư đó có bằng chứng rõ ràng thừa nhận hôn ước giữa ta và biểu ca. Nếu để truyền ra danh thấy lợi quên nghĩa, không giữ chữ tín, thì Quốc công phủ bọn họ không gánh nổi nỗi nhục này đâu.
Di mẫu xem xong, mặt mày tối sầm lại.
Bà ta chỉ đành sai người đưa tin cho biểu ca, bảo huynh ấy đưa người tới viện của ta.
Dùng một hộ vệ nhỏ bé để đổi lấy tiền đồ cho đích tử Quốc công phủ, hời này bà ta vẫn tính toán ra được.
Ai người đi một hồi lâu vẫn không thấy tin tức gì.
Quản sự bên kia nói, không hề có người này.
Ta có chút thắc mắc, đang định đích thân đi thì biểu ca đã đi trước một bước tới viện của ta.
Nhìn đám hạ nhân đang tất bật chuyển đồ, huynh ấy cau mày, vội vàng nắm lấy cổ tay ta: “Biểu muội, muội muốn đi sao?”
“Tại sao chứ? Có phải nghe tin ta sắp thành thân nên muội mới giận dỗi bỏ đi không?”
Ngày hôm qua, thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và Gia Ninh công chúa đã được ban xuống, hỷ sự lớn như vậy, cả phủ ai mà chẳng .
Ta có chút ngạc : “Dĩ không phải chuyện đó.”
“Ta ở Quốc công phủ đã làm phiền biểu ca và di mẫu bấy lâu nay. Hơn nữa người nhà có gửi thư tới nói mẫu thân rất nhớ ta, nên ta mới quyết định khởi hành về .”
Biểu ca lắc đầu, siết chặt cổ tay ta không buông: “Ta biết muội đang khẩu thị tâm phi.”
Giọng điệu huynh ấy đầy vẻ bất lực: “Hôn sự này là do đích thân Thái tử tiến cử, đã không thể thay đổi được nữa. Ương Ương, muội hãy đợi thêm chút nữa, chờ sau khi ta thành thân, ta sẽ nạp muội làm th.i.ế.p, có được không?”
Ta hơi chán ghét rút tay lại: “Ta không thèm làm th.i.ế.p. Ta sắp đi rồi, huynh tặng tên hộ vệ của huynh cho ta có được không?”
Biểu ca lại ngẩn ra: “Ta làm gì có tên hộ vệ nào?”
Trong lúc nói chuyện, hạ nhân vừa vặn khiêng chiếc rương nạm vàng tới, bên trong đều là những đồ biểu ca từng tặng ta.
Ta chỉ vào chiếc rương: “Biểu ca đến đúng lúc, chiếc rương này, huynh hãy về luôn đi.”
Ai vừa nhìn thấy chiếc rương đó, chưa mở ra xem, mặt huynh ấy đã thoáng biến đổi.
“Ương Ương, muội đều biết hết rồi sao?”
Biết gì cơ?
Ta bình thản không lộ chút cảm xúc nào, để mặc biểu ca kéo ta tới nơi không người.
“Muội nghe ta nói, năm xưa Thái tử đi tuần sát muối thì gặp thích khách, bất đắc dĩ mới phải ẩn thân trong chiếc rương này, xe ngựa của muội về kinh.”
Ta bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi năm đó Quốc công phủ lại phái nhiều người đi đón ta ở như vậy, hóa ra là để âm thầm hộ tống Thái tử.
“Chuyện này cả mẫu thân cũng không hề biết.”
Ta gật đầu, sao chuyện cũng đã qua rồi.
Nhưng cứ nghĩ đến việc suốt dọc đường đi cùng một người lạ mặt ẩn nấp trong bóng tối, ta không khỏi cảm thấy rùng mình.
“Sau đó thì sao?”
“Trong kinh bấy giờ lũ hổ lang rình rập, ấy không thể lập tức quay về Đông Cung, nên vẫn luôn ở lại Thôi phủ để dưỡng thương.”
Biểu ca thấp giọng nói: “Nay ấy đã bình an trở về hoàng cung, ta cũng coi như có ơn với hoàng gia. Sau này sau khi thành thân với Gia Ninh, qua nửa năm một năm nữa ta sẽ nạp muội làm th.i.ế.p, hẳn bọn họ cũng không nói được gì…”
Nghe thấy hai chữ “dưỡng thương”, trong lòng ta bỗng trào dâng một linh cảm không lành…
Ta run rẩy biểu ca: “ ấy ở đâu, dưỡng thương ở đâu?”
“Trong trắc điện phía Đông của ta có xây một mật môn…”
Oành!
Ta chỉ cảm thấy như sấm đánh ngang tai, đầu óc ong ong hỗn loạn.
Vậy người ở trong mật thất đó… là Thái tử?
Những ngày qua, người mà ta ức h.i.ế.p, dày vò, lại chính là đương kim trữ quân sao?!
Hai chân ta nhũn ra, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
“Biểu muội, biểu muội muội sao vậy?”
“Không có gì, ta, ta phải nhanh c.h.óng lên đường rồi, mẫu thân đang gọi ta về ăn cơm.”
Ta mếu máo, bò lăn bò lên xe ngựa, thúc giục phu xe quất roi mạnh để rời khỏi kinh thành.
Chỉ mong được đi xa khỏi kinh thành, xa tốt, coi như những trải nghiệm ngày qua chỉ là một giấc mơ hoang đường.
Xe ngựa xóc nảy, ta ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Trong cơn mê màng, ta mơ thấy A Kỳ mặc mãng bào thêu chỉ vàng, dẫn Hắc Giáp Vệ bao vây xe ngựa của ta tầng tầng lớp lớp.
ấy tuyên bố ta phạm tội đại bất kính, định đưa ta về kinh xử tử…
Ta giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, rồi ngã ngồi lên… đùi của ai?
Cảm giác cơ bắp rắn dưới mông, và hơi ấm hầm hập tỏa ra đều chân thực đến mạng người.
Ta run cầm cập ngẩng đầu lên, chạm phải đôi thâm trầm như những sao lạnh, lập tức cứng đờ người không dám cử động.
“Chẳng phải nói muốn đưa ta về ở rể sao? Tiểu thư sao lại tự mình bỏ chạy thế này?”
Ta mấp máy môi nhưng sợ đến mức không thốt nên lời.
Một cảm giác ấm áp khác quấn quýt lấy, chậm rãi gặm nhấm môi ta.
“Là lúc trước lừa gạt ta sao?”
“ là, đã có tình mới rồi?”
Ta lắc đầu lia lịa, trong đã ngân ngấn một tầng lệ mờ.
Trong ấy tức khắc hiện lên vẻ tối tăm.
Nhìn bộ dạng đáng thương của ta, ấy bảo, có thể miễn tội chếc cho ta.
Nhưng tội chếc có thể miễn, tội sống khó tha…
Thế là xe ngựa quay đầu chuyển hướng.
Trên đường trở về kinh thành, ta đã phải chịu “tội sống” suốt dọc đường…
Quan lộ thỉnh thoảng lại xóc nảy.
Mỗi lần bánh xe cán qua gờ đá, sống lưng ta lại dấy lên một cơn run rẩy đến mức gần như kiệt sức.
Trên chiếc mãng bào thêu chỉ vàng bị ta cắn ra từng vết ướt át.
A Kỳ hôn lên mái tóc xanh của ta, thì thầm.
“Ngoan, ráng chịu đựng thêm chút nữa.”
ấy nói chuộc tội thì phải thành tâm.
Nhưng màn đêm quá sâu, sâu đến mức đáng sợ.
Trước khi lịm đi, ta vẫn còn đang hối lỗi – nếu được làm lại một lần nữa, tín nữ nguyện ăn chay niệm Phật, tu tâm dưỡng tính, rời xa …
Phiên
1
Sau khi Thôi Thế An thành thân với Gia Ninh công chúa.
Cả người huynh ấy trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Không ai biết huynh ấy đang nghĩ gì, chỉ thường thấy huynh ấy cô độc đứng nhìn trân trân vào một viện lạc bỏ trống trong Thôi phủ, thần thẫn thờ.
Quốc công phu nhân không khỏi thúc giục huynh ấy.
Đã làm phò mã thì phải sớm sinh hạ huyết mạch hoàng thất, nhà họ Thôi mới có cơ hội thăng tiến lên tầm cao mới.
Bà ta không cam lòng bị đứa em gái thấp kém kia vượt mặt!
Rõ ràng đã gả vào nhà thương nhân, vậy mà con gái nó còn gặp vận may c.h.ó ngáp phải ruồi, được Thái tử để tới!
Trong chỉ dụ phong phi nói rõ ràng lắm, gì mà cứu Thái tử trong lúc dầu sôi lửa bỏng, rồi có công trong việc tuần sát muối.
Phi!
Chẳng qua là dùng thuật mị hoặc hồ ly tinh gì đó làm loạn tâm trí Thái tử thôi!
Một đứa con gái nhà buôn, thấp hèn bỉ lậu, vậy mà cũng đòi làm Thái tử phi?
cả nhà họ Ngu bé tí tẹo đó cũng được nước lên làm vua, không những trở thành hoàng thương mà còn được phong cả tước vị.
“Con cũng là, gần quan được ban lộc, sao không biết tiến cử muội muội cho Thái tử. Nếu Lạc nhi làm Thái tử phi thì làm gì đến lượt con tiện nhân đó nữa…”
“Đủ rồi! Thưa mẫu thân!”
Thôi Thế An thêm chán ghét, ngày ngày mượn rượu giải sầu.
Sự lạnh nhạt kéo dài nhiều tháng đã làm tổn thương lòng công chúa Gia Ninh.
Nhưng sau đó nàng ta nghĩ thông suốt, cũng chẳng thèm ngược đãi bản thân mình nữa.
Chẳng bao lâu sau, trong phòng nàng ta xuất hiện một sủng ôn nhu như ngọc, tướng mạo có vài phần giống với Thôi Thế An.
Quốc công phu nhân tức đến nghiến răng, phái người tới thanh lâu tra xét thân thế, mới biết hai người bọn họ đã tư thông với nhau từ sớm.
Con trai bà ta, vốn dĩ không phải là sự lựa chọn duy nhất.
Ngặt nỗi con gái hoàng thất không thể hưu bỏ, bị gài bẫy cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà nuốt xuống…
2
Trong tẩm điện ở Đông Cung cũng có một gian mật thất.
Tiêu Kỳ Duệ đúng là đồ biến thái, hắn bài trí bên trong đó chẳng khác gì căn phòng ở Thôi phủ.
Lúc rảnh rỗi, hắn lại kéo ta vào đó chơi mấy trò “đứng đứng ngồi ngồi”.
Ừm.
Người trong Đông Cung thường xuyên chẳng thấy bóng dáng Thái tử và Thái tử phi đâu.
Nếu có thuộc hạ đến, thái giám quản sự sẽ đáp rằng hai người đang cùng nhau đọc sách đánh cờ.
Hồi mới bắt ta về, Tiêu Kỳ Duệ vốn định phong ta làm Lương đệ.
Ta muốn rời đi nên kiếm cớ khóc lóc ầm ĩ, bảo rằng mình tuyệt đối không làm th.i.ế.p, đòi hắn phải thả ta về nhà.
Hắn nhíu mày vẻ khó xử.
Hắn trầm tư suy nghĩ một lát.
Bỗng hắn như thông suốt mọi chuyện.
Hắn biết được chuyện xưa của mẹ và dì ta, liền bảo chúng ta vốn dĩ là người một nhà, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Thế là công lao của biểu huynh biến thành công lao của ta, thân phận của Thôi Lạc trở thành thân phận của ta.
Thôi Lạc tội nghiệp bị ép xuống hàng ba trong nhà.
Còn nhị cô nương, nghĩa nữ của phủ Quốc công, cứ thế hiên ngang gả vào Đông Cung trước mặt mẹ nuôi của mình.
Hoàng hậu đau đầu vô cùng.
Từ khi biết đôi nữ đích tôn này dám bày ra trò “trộm long tráo phụng”, bà đã tức đến không thở nổi.
thế mà bà cũng chẳng mấy khi nể mặt ta.
Tiêu Kỳ Duệ nói với bà: “Phụ hoàng đã dè chừng thích từ lâu, nếu không làm vậy thì sao khiến người buông lỏng cảnh giác được?”
Lúc đi tuần muối bị ám sát, hắn cầu cứu kinh thành nhưng chẳng ai hồi đáp, sát thủ thì cứ kéo tới không ngừng.
Binh quyền nhà cũng bị tước mất vào đúng thời điểm đó.
có khờ khạo đến mấy cũng biết là chuyện gì đang xảy ra.
Vậy nên sau này, khi Hoàng đế biết hắn quyết tâm cưới con gái thương gia, tuy có mắng vài câu nhưng sự nghi kỵ đã tan biến quá nửa.
Ba năm sau, Hoàng đế băng hà, Tiêu Kỳ Duệ thuận lợi kế vị.
Thái hậu có ý định tuyển chọn con gái nhà quyền quý vào cung cho hắn, nhưng đúng lúc này ta lại thai nên bà không tiện mở lời.
Cuối đông năm ấy, ta hạ sinh đích trưởng công chúa, đặt tên là Chiêu Dương.
Bà thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận nuôi nấng Chiêu Dương trong cung, dự định đợi con bé tròn một tuổi sẽ tổ chức tuyển tú lần nữa.
Nhưng sang năm sau, ta lại thai một cách bất , mà còn là thai đôi.
Tiêu Kỳ Duệ nắm lấy tay ta nói với bà: “Trẫm bận rộn chính sự, Hoàng hậu lại mảnh mai yếu đuối, hai đứa trẻ trong bụng này đành phải nhờ Mẫu hậu nhọc lòng rồi.”
Bà thở dài, lưỡng lự một hồi rồi cũng đồng ý.
Ba năm sau, ba đứa nhỏ chạy nhảy khắp nơi trong cung Từ Ninh, Thái hậu phải túm gấu áo bào, chạy khắp cung để đút cơm cho chúng.
Đúng lúc này, Đế – Hậu đi du ngoạn Giang trở về.
Hai người quấn quýt bên nhau như hình với bóng, không rời nửa bước.
Hoàng hậu xoa xoa bụng, nũng nịu gọi một : “Mẫu hậu.”
Thái hậu liền biết, “quả báo” của bà lại đến rồi.
“Hai vợ chồng các con buổi tối không thể làm việc gì khác được sao?! Đọc sách đánh cờ cũng được mà!”
Trời ơi, thân già này của ta~
Hết