Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
Kinh đô đã bị công hạ, danh nghĩa “thanh quân trắc” của Mạnh gia đương nhiên cũng không còn giá .
May mà những năm qua ta đã cai thỏa đáng, tạm thời không có ai đứng ra phản .
Cuối cùng, mạt đế chẳng khác gì một cái sàng, trung thần hiền sĩ đã bị hắn sàng lọc sạch sẽ—kẻ thì bị giết, kẻ thì bị giáng chức, kẻ thì bị lưu đày.
Người còn sót lại đều là hạng giỏi a dua nịnh bợ.
Ta lệnh tỏa quan phủ, tra xét án cũ, ai đáng g.i.ế.c thì giết, ai đáng thả thì thả.
Chỉ có một người khiến ta do dự.
Đại Lý Tự Khanh Phùng Thanh.
Hắn quả thực là một dòng nước trong giữa quan trường dơ bẩn.
Cứng cỏi chính , kiêu ngạo thanh cao, sau khi quan phủ bị tỏa, hắn giận dữ mắng Mạnh gia là loạn thần tặc tử.
Bị giam vào ngục, hắn lại tuyệt thực để tỏ khí tiết, hiển nhiên không muốn cùng ta cấu kết.
Ta tỉ mỉ tra kỹ lại lý lịch của hắn, dạo qua phố phường, nghe được toàn những lời ca tụng.
Vì bách tính, hắn dám chống quyền quý, dám nghịch hoàng đế, dám tranh luận với sư phụ.
Nhà hắn thanh bần, họ hàng với hắn bất hòa, nhi tử hắn chỉ mới mười hai tuổi nhưng đã có trầm ổn.
Ta đến nhà hắn, thấy thê tử hắn đang chăm sóc mảnh vườn nhỏ, tóc cài trâm cành, váy áo thô sơ nhưng mặt an nhiên.
Nhi tử hắn ngồi bên cạnh đọc sách lớn tiếng:
“*Đại học chi đạo, tại đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện. Tri chỉ nhi hữu định; định nhi năng tĩnh; tĩnh nhi năng an; an nhi năng lự; lự nhi năng đắc. Vật hữu bản mạt, sự hữu chung thủy. Tri sở tiên , tắc cận đạo hĩ.”
(*Tạm dịch: “Đạo của Đại học nằm ở việc làm sáng đức sáng suốt, ở việc làm cho dân chúng trở nên thân thiện, và ở việc đạt đến sự hoàn thiện cao nhất. Biết dừng lại mới có thể đạt được sự vững vàng; vững vàng rồi mới có thể tĩnh lặng; tĩnh lặng rồi mới có thể an định; An định rồi mới có thể suy xét thấu đáo; suy xét thấu đáo rồi mới có thể đạt được chân lý. Vạn vật có gốc và ngọn, sự việc có khởi đầu và kết thúc. được gì cần làm trước, gì làm sau thì mới có thể đến gần với đạo vậy.”)
Thê tử hắn tiến lại hành lễ, cung mời ta vào nhà, rót trà dâng lên.
Nàng nói:
“Quý nhân đến thăm, cho phép thiếp thân chỉnh trang rồi sẽ ra bái kiến.”
Ta đáp:
“Phu nhân không cần.”
Nàng chỉ mỉm cười nhã nhặn, rồi đi vào trong.
Ta nhấp một ngụm trà, vị trà thô ráp.
Nhìn quanh căn nhà giản dị, ta hoài nghi đây có lẽ là phần trà ngon nhất họ có thể dâng lên.
Nhà không lớn, không sang, nhưng chắc chắn vững chãi, có thể che gió chắn mưa.
Lát sau, phu nhân hắn quay lại, vẫn mặc váy áo vải thô, gọn gàng sạch sẽ.
Chỉ khác là lần này, trên tóc nàng cài một cây trâm bạc đơn sơ nhưng thanh nhã.
Nàng hành lễ:
“Nhà ta đơn sơ, tiếp không chu toàn, mong quý nhân thứ lỗi.”
Ta không đoán được rốt cuộc Phùng gia có gì.
Phùng Thanh tuyệt thực tỏ quyết tâm, ngạo khí bức người.
Nhưng thê tử hắn lại tĩnh tiếp ta, độ nhã nhặn.
Là do hắn cố sắp đặt, hay là đã sớm coi nhẹ sống chết?
Phùng phu nhân nói:
“Thiếp thân của quý nhân, nhưng xin thứ lỗi, thiếp không thể đáp ứng. Chủ quân trung thành với nước, ngay cả thiếp và nhi tử cũng không thể khuyên nhủ.”
Ta biết Phùng lang quân vốn bộc , không mong phu nhân hắn có thể thuyết phục, nhưng nhìn nàng tiếp đón ta một cách ân cần, ta không khỏi thắc mắc:
“Nếu đã như vậy, cớ sao phu nhân còn ân cần tiếp ta?”
Nàng thản đáp:
“Chủ quân hết lòng ngưỡng quận thủ Hạ gia, khi quý nhân công hạ Ung Ninh quận, chàng đã đã sớm coi nhẹ sinh tử. Chàng trung thành như vậy, thiếp thân nào dám không tuân theo? Nhưng trong nhà thiếp chỉ còn hai con, trước khi chủ quân rời đi, đã từng nói rằng: Mạnh gia dù là loạn thần, nhưng không phải tặc tử. Dưới sự vì của quý nhân, vạn dân an cư lạc nghiệp. Nếu không phải triều đã mục ruỗng, sơn hà đã tan nát, chàng hẳn sẽ coi quý nhân như thượng khách. Nay chàng đã vì nước mà vào ngục, thiếp và nhi tử e rằng cũng khó giữ được tính mạng. Thiếp thân tiếp đón quý nhân chu đáo, không phải vì quốc sự, mà chỉ là vì đạo dân của quý nhân.”
Ta im lặng, nhìn quanh khoảng sân nhỏ đơn sơ, rồi đứng dậy muốn rời đi.
Phùng phu nhân tiễn ta ra cửa.
Ta hướng nàng hành lễ:
“Phu nhân cao nghĩa, xin một lạy của Mạnh Ngọc.”
Nàng cũng hành lễ đáp lại.
Ta nói:
“Sau hôm nay, ta sẽ vào ngục bái kiến phu quân của nàng. Nếu tiên sinh đồng bảo toàn tính mạng, thì xin vì thiên hạ bách tính mà đấu tranh một lần nữa. Nếu không, ta nguyện đảm bảo sự an toàn cho con phu nhân. Nếu công tử học hành thành đạt, tương lai sẽ có chỗ đứng trong triều, trở thành bậc tài năng phò tá vương triều mới. Nếu công tử không muốn đọc sách, ẩn cư chốn thôn dã, thì ít nhất cũng có thể hưởng ba đời an . Chỉ mong phu nhân và công tử từ nay an nhiên, không phụ thanh danh cương của Phùng tiên sinh.”
Phùng phu nhân nghẹn ngào, đôi mắt ẩn lệ, dùng tay lau đi, rồi người thật sâu:
“Thiếp thân xin tuân mệnh. Quý nhân là bậc kỳ tài trời ban, sinh ra trong loạn thế, lập nên đại nghiệp. Chỉ mong ngày sau, quý nhân khi đăng cao vị, đừng quên bách tính khốn khổ, thuận theo thiên mệnh, che chở lê dân.”
Ta nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Đó chính là chí hướng của ta, trọn đời không quên.”
Nói xong, ta quay người rời đi.
9
Ta vào ngục gặp Phùng tiên sinh.
Hắn quả thực là một bậc hiền thần đáng để ca tụng.
Dù đang bị giam cầm, hắn vẫn thản nhiên ngồi thẳng, y phục sạch sẽ, quan ngay ngắn, dù ở trong lao ngục vẫn giữ điềm tĩnh, ung dung.
Lính canh ngục được chỉ thị của ta, không dám thất lễ với hắn, nhà giam sạch sẽ gọn gàng.
Khi ta đến, thấy một binh sĩ đang bưng một khay cơm mới làm xong, vừa thấy ta liền vội vàng hành lễ.
“Tiên sinh vẫn chưa chịu dùng cơm sao?”
Binh sĩ đầu đáp:
“Bẩm đại nhân, đúng vậy. Tiên sinh từ khi vào ngục đến nay đã năm ngày chưa ăn uống. Tiểu nhân cùng huynh đệ mỗi ngày đều mua thức ăn từ tửu lâu đưa đến, nhưng tiên sinh không chịu động đến, đành phải thu lại.”
Ta phất tay, ra hiệu cho người mang vào một rượu, rồi bước vào trong ngục.
Phùng Thanh không mở mắt nhìn ta, ta cũng không lấy làm lạ.
Ta đặt hai chén rượu lên bàn, cung quỳ ngồi xuống, nói:
“Tiên sinh, trước khi đến đây, ta đã ghé qua phủ của ngài, cùng phu nhân và công tử trò chuyện đôi chút.”
Phùng Thanh vẫn không có phản ứng.
Ta rót đầy hai chén rượu, chậm rãi nói:
“Ta có một nghi vấn, có thể thỉnh tiên sinh giải đáp không?”
Hắn im lặng một lúc, cuối cùng mới mở mắt nhìn ta, hỏi:
“Tướng quân là người được thiên mệnh, sư phụ của ngươi là đại hiền đương thời, cớ sao còn cần đến ta để giải nghi?”
mặt hắn đã tái nhợt, có lẽ cũng sắp chạm đến giới hạn cuối cùng.
Ta nâng chén rượu uống cạn.
Đây là rượu ta sai người mua từ tửu quán ngoài Tây thị, mùi vị không hẳn ngon, nhưng hành quân biên cương, vật tư khan hiếm, có thể uống được thế này đã là hiếm có, ta còn có gì để chê trách?
Ta hỏi:
“Văn võ bá quan triều Đại Dận trước đây đều là những kẻ ăn hại, tiên sinh thân ở trong đó, hẳn nội . Ta không , một người cương , chính như tiên sinh, làm sao lại có thể ngồi lên vị trí Đại Lý Tự Khanh mà không bị xử tội?”
Triều mục ruỗng, những kẻ tỉnh táo nhất lại là kẻ đầu tiên bị trừ khử.
Phùng Thanh có lẽ không ngờ ta lại hỏi câu này, hắn bất giác bật cười, nhưng nụ cười ấy lại mang theo chút bất lực và gượng gạo:
“Thánh nhân vô đạo, triều toàn lũ gian nịnh, nhưng bọn chúng vẫn cần một cái bia đỡ đạn, để xoa dịu lòng dân, để kiểm soát dư luận, để khiến thế gian tăm tối này còn một tia sáng le lói.”
Đáng thương thay, dù hắn lý lẽ, nhưng cũng không thoát được cái lồng giam này.
Ta trầm ngâm suy nghĩ:
“Bọn họ hận tiên sinh thấu xương, nhưng lại không thể rời bỏ tiên sinh, chỉ vì sợ hãi lòng dân cuồn cuộn như nước lũ sao?”
Phùng Thanh đáp:
“Chính là vậy. Năm xưa, ta từng vì dân chúng mà giữa phố lớn đánh trọng thương một tên công tử thế gia cậy thế h.i.ế.p người. Nhà thế gia muốn bắt ta tội, nhưng bách tính đứng ra che chở. Khi ta rời chức, bách tính mang *vạn dân tán đến tặng. “
(*vạn dân tán: cây ô (dù) vạn dân – một loại ô lớn do dân chúng dâng tặng cho quan thanh liêm, chính để thể hiện lòng biết ơn và trọng)
“Sư phụ đưa ta vào Đại Lý Tự, bách tính hoan hô tưng bừng, vì họ biết rằng từ nay sẽ có một vị thanh thiên, họ không cần phải chịu cảnh bị áp bức mà kêu trời không thấu, kêu đất chẳng hay nữa. Dân chúng đã dành cho ta tấm chân ấy, ta c.h.ế.t vạn lần cũng không thể phụ lòng họ.”
Sau khi vào thành, ta đã đi khắp .
Một bà lão mù nắm lấy tay ta, run rẩy nói:
“Tướng quân, ngài hãy thả Phùng lang quân đi, hắn là người tốt.”
Người thợ rèn lau mồ hôi, giọng nói khẩn thiết:
“Nếu không có Phùng lang quân giúp đỡ, nữ nhi của tiểu nhân đã bị công tử thế gia cướp đi, sống c.h.ế.t khó lường. Tướng quân, xin hãy lấy mạng tiểu nhân, nhưng thả Phùng lang quân ra!”
Một thiếu nữ đang giặt áo người cầu xin:
“Tướng quân, nếu không có Phùng lang quân, nô tỳ đã bị đám vô lại khinh nhục mà nhảy sông tự vẫn. Xin tướng quân tha cho Phùng lang quân!”
Người góa phụ ôm con nhỏ nghẹn ngào:
“Tướng quân, chính Phùng lang quân đã giúp con ta giành lại gia sản bị kẻ khác chiếm đoạt, hắn là người tốt!”
Lão nhân bán đậu tương trầm giọng nói:
“Tướng quân, năm đó ta chỉ vì dọn hàng trễ một chút mà cản đường thế gia, nếu không có Phùng lang quân, ta đã sớm c.h.ế.t dưới vó của bọn chúng rồi.”
Ta nhìn Phùng Thanh, thấy hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, đến lúc này mới ra mình đã rơi nước mắt.
Ta giơ tay lau đi, khẽ nói:
“Tiên sinh đã không muốn ra làm quan, vậy thì rời đi đi.”
Thấy hắn im lặng, ta tiếp:
“Năm xưa ta không tin triều còn có người như tiên sinh. Hôm nay tận mắt thấy, mới biết thế gian này vẫn còn ánh sáng. Như tiên sinh đã nói, Mạnh Ngọc ta là loạn thần, nhưng không phải tặc tử. Trước đây ta không muốn g.i.ế.c tiên sinh, giờ lại càng không nỡ g.i.ế.c tiên sinh. Nếu đã vậy, tiên sinh nên rời đi, về đoàn tụ cùng thê tử.”
Phùng Thanh khẽ cười, đáp:
“Tướng quân thật có lòng nhân nghĩa. Chỉ là Phùng mỗ không biết , nguyện cùng Đại Dận đồng sinh cộng tử.”
Ta đứng dậy, giọng đầy chất vấn:
“Tiên sinh trung thành với Đại Dận, hay trung thành với bách tính?”
Phùng Thanh hỏi lại:
“Có gì khác biệt?”
Ta nói:
“Quận thủ Hạ gia trung thành với Đại Dận, đến ngày thành vỡ, cả nhà hắn uống độc tự sát, không oán trách, không than thở. Ta trọng hắn. Nếu tiên sinh muốn c.h.ế.t để báo quốc, nhưng lại vì ta ban hành nhân đức, giữ nghiêm quân pháp, khiến thê tử tiên sinh dùng lễ với ta, hôm nay còn có thể ngồi đây đàm luận, đủ thấy lòng trung của tiên sinh là dành cho bách tính. Nếu đã như vậy, Mạnh gia ta nắm giữ thiên hạ, có khác gì Lý thị nắm giữ thiên hạ? Tiên sinh nên ra làm quan, tận mắt nhìn xem Mạnh gia ta có thực sự đem lại lợi ích cho lê dân hay không. Như vậy chẳng phải tốt hơn là c.h.ế.t oan trong ngục, để lại tiếc nuối hay sao?”
Phùng Thanh nhìn ta, ánh mắt kỳ lạ:
“Ta rốt cuộc có giá gì, mà khiến tướng quân ta thế này?”
Phải rồi, dưới trướng phụ thân ta, kẻ tài giỏi không thiếu, cần gì phải cố chấp với một mình Phùng Thanh?
Ta nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Tiên sinh, ta cũng từng bị kẻ khác chèn ép.”
10
Trưởng nữ Bá Viễn hầu, là một nữ tử kinh thế hãi tục.
Bái đại hiền đương thời làm thầy, học tập cung mã đao thương, mặc nam trang, thích tranh đấu, tính tàn nhẫn.
Phụ thân yêu thương ta hai mươi năm, nhưng cũng từng chỉ vào ta mà nói rằng ta mang tâm tính loài hổ sói.
Đại ca ta quý trọng ta hai mươi năm, nhưng cuối cùng vẫn chọn ngồi cách xa ta một chỗ, không nỡ nhìn thẳng.
Đệ đệ A Phàn cùng ta trốn chạy ngàn dặm, nhưng khi trở về lại đóng cửa không muốn gặp ta.
Các đệ muội đều trọng ta, nhưng bọn họ càng sợ hãi ta hơn.
Các di nương trong phủ càng không dám gây sóng gió.
Ta thâm độc, ta hiểm ác, ta làm trưởng tỷ nhưng chưa từng yêu thương đệ muội.
Khi mới năm tuổi, ta đã có thể đẩy muội muội xuống hồ.
Lúc đọc sách trong học đường, ta thường xuyên đánh nhau gây sự.
Ta uống cạn rượu, kể lại mọi chuyện trên con đường đời của ta với Phùng tiên sinh.
Ta sắp tròn hai mươi, những chuyện quá khứ không thể nào hồi tưởng, chúng đè nặng trong lòng ta, nặng đến không thở nổi.
Người trước mặt là một hiền tài thế gian hiếm có, hắn trung thành, hắn nhân từ, hắn được người người yêu mến, hắn sống thanh bạch.
Ta lẽ ra không nên như thế này.
Hơi rượu bốc lên, ta hỏi:
“Tiên sinh, thế nào là người tốt? Thế nào là kẻ xấu?”
Năm ta mười tuổi, quê nhà Vân Xuyên gặp phải hạn hán và châu chấu.
Trước đây khi đọc sử sách, ta chỉ thấy những câu chữ miêu tả dân chúng khốn cùng trong năm mất mùa, trong lòng tuy thương xót nhưng cũng khó mà tưởng tượng.
Giờ nghĩ lại, chẳng khác nào vị vương công trong sử sách nói ‘Sao không ăn cháo thịt?’
“ đói hoành hành, dân chúng ăn thịt lẫn nhau.”
Năm ấy, mẫu thân dẫn ta và đệ đệ thủ tang tổ mẫu trong nhà.
Triều đã gửi đi chín đạo lệnh, phụ thân ta buộc phải đến Việt Châu nhậm chức.
Mẫu thân lựa chọn mang theo các di nương và đệ muội theo cùng, còn đại ca vì là trưởng tử, đương nhiên cũng phải đi.
Trong nhà chỉ còn lại ba con ta.
Rồi đại họa giáng xuống.
Dân chúng không có hạt thóc nào để thu hoạch, rễ cây vỏ cây cũng bị ăn sạch.
Cổ họng họ khát đến bật máu, làn da khô cằn nứt nẻ.
Họ bắt đầu nhìn vào những gò đất ngoài ruộng.
Những đứa trẻ, gương mặt gầy guộc, chỉ còn da bọc xương, nhưng bụng lại phình to, rên rỉ gọi phụ mẫu, than rằng “con đau quá!”
Nhưng có cách nào đâu?
Phụ mẫu của chúng cũng chẳng khác gì—da bọc xương, khô héo như đất cằn, bụng căng tròn, khuôn mặt dữ tợn.
Ta lén trốn khỏi nhà, dốc toàn lực chạy về, giọng run rẩy cầu xin mẫu thân tăng thêm chiều cao của bức tường trong phủ, lệnh cho gia đinh tăng cường cảnh giới, sai người đánh xe tìm phụ thân.
đói sẽ không còn là người, đói sẽ chỉ còn là kẻ ăn thịt người.
Nhưng mẫu thân quát mắng ta, nói ta mang lòng lang dạ sói, nói ta ích kỷ, nói ta tàn nhẫn, nói ta lạnh lùng vô .
Đúng vậy, ta là nữ nhi của Bá Viễn hầu, sinh ra trong nhung lụa, không nhìn thấy nỗi khổ của bách tính.
Nếu phụ thân đã đặt kỳ vọng lớn lao vào ta, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn gia tộc và dân chúng c.h.ế.t đói đầu đường xó chợ?
Ta quỳ dưới hành lang, vừa khóc vừa cầu xin mẫu thân.
Xin người đừng mang hết lương thực trong phủ ra cứu tế, vì nếu người ta biết chúng ta còn lương thực, họ sẽ đến cướp.
Xin người đừng sai gia đinh ra ngoài trấn an dân chúng, vì họ sẽ ra trong phủ chỉ còn lại nữ nhân và trẻ nhỏ.
Xin người đừng đích thân cứu trợ dân, vì họ sẽ biết người là bậc hiền nhân từ, và Mạnh phủ sẽ chìm vào tai họa.
Mẫu thân xô ta ngã xuống, mắng ta không bằng cầm thú.
Phải, thiên hạ này toàn những người lương thiện.
Cả thành đều ca tụng Mạnh phu nhân hiền lương nhân đức.
Chỉ cần chúng ta ăn ít đi một chút.
Chỉ cần chúng ta không lãng phí của cải.
Chỉ cần chúng ta động đủ người.
Chỉ cần mọi người cùng nhau vượt qua khó khăn, thì đói rồi cũng sẽ qua đi.
Người lệnh cho ta và đệ đệ cháo trên phố, để ta tận mắt nhìn thấy bộ dạng của những kẻ ăn không đủ no.
Ta không thấy hổ thẹn, ta chỉ thấy sợ hãi.
Những người đó không nhìn chúng ta như đang nhìn ân nhân.
Họ đang nhìn chúng ta như đang nhìn đồ ăn.
Nhà họ Mạnh dựa vào phụ thân ta mà hưng thịnh, đương nhiên giàu có.
Nhưng dù có giàu đến đâu, cũng không thể nuôi nổi toàn bộ dân trong thành.
Phụ thân sai người đến tìm chúng ta, nhưng mẫu thân từ chối.
Người nói:
“Mạnh gia là Mạnh gia của Vân Xuyên, ta đã là nữ nhân của Mạnh gia, sao có thể vứt bỏ dân chúng đây?”
Từ giây phút đó, ta biết rằng, mẫu thân nhất định sẽ chết.
Mẫu thân ta, lòng tốt của người chính là một loại tàn nhẫn.
Người không rằng ba con chúng ta vốn dĩ không đủ sức chống lại thế đạo này.
Người không rằng mọi việc phải làm từng bước, chỉ vì được bách tính tán dương vài câu mà lâng lâng tự đắc.
Người không chỉ cháo đặc, mà còn cơm khô.
Người không chỉ chia lương thực, mà còn đem tiền bạc ra bố thí.
Người đem cả trang sức của mình đi cầm cố, dùng bạc cứu tế dân, mua thêm lương thực.
Không có đại quân phụ thân trấn áp.
Không có thủ đoạn sắt thép của phụ thân.
Không có trí tuệ và năng lực của phụ thân.
Người căn bản chẳng làm được gì.
Đêm hôm đó, Mạnh gia phủ bị bao vây, khố phòng bị cướp sạch.
Ta ôm lấy đệ đệ trốn vào giả sơn giữa hồ, mới may mắn thoát khỏi số phận bị ăn thịt.
Hai ngày sau, ta và đệ đệ mới dám bò ra ngoài, đi tìm mẫu thân.
Người chỉ còn thoi thóp một hơi thở, cầm tay ta, dặn dò ta đến Việt Châu tìm phụ thân.
Người bảo ta thề rằng nhất định phải chăm sóc tốt cho đệ đệ.
Ta nhắm mắt lại, dẫn theo đệ đệ rời đi, không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Tên nhóc mập mạp được nuông chiều từ nhỏ giãy giụa, gào khóc, đòi mang mẫu thân đi theo.
Ta không chút nương tay, tát hắn một cái.
Năm ta và đệ đệ tròn một tuổi, chân trời đỏ rực vầng mây, một toán sư từ phương xa ghé qua, xin một chén rượu.
Hắn chỉ vào ta, nói:
“Nữ tử này không phải người tầm thường.”
Hắn chắc chắn không ngờ rằng, trước khi ta có thể tạo nên một sự nghiệp vĩ đại, đã từng suýt bị nhặt về nấu thành một bữa canh.
Chúng ta không dám tiết lộ thân phận, không dám nói chuyện với ai.
Dọc đường đều là chiến tranh, kẻ c.h.ế.t vì đói rải đầy đường, người sống sót thì hoặc khởi nghĩa, hoặc làm sơn tặc.
Ta dù sao cũng chỉ mới mười tuổi.
Mẫu thân giao phó ta chăm sóc đệ đệ, nhưng ta hoàn toàn không đủ khả năng.
Miễn cưỡng duy trì để không c.h.ế.t đói đã là cực hạn.
Ta bị người ta lừa gạt, bị đánh đập, bị bán đi.
Ta trà trộn vào đám ăn mày, khi vận may đến thì có thể xin được một bữa cơm.
Đệ đệ ta ngồi bên cạnh vùi đầu ăn ngấu nghiến, còn ta thì nhặt một cành cây, viết từng chữ trong “Sử Ký” lên mặt đất.
Có lần đệ đệ bị bọn buôn người bắt đi.
Ta giả vờ bán thân chôn cha, cố gắng lấy lòng đám buôn người, chờ đến khi chuốc say chúng, liền đập gãy chân tay chúng.
Khi quay đầu lại, đệ đệ lùi một bước, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
Chúng ta đi qua những dãy núi hoang dã, không biết lúc nào sẽ có một con hổ lao ra, nuốt chửng ta cùng đệ đệ vào bụng.
Ta bắt đệ đệ học thuộc “Thi Kinh”, nói rằng chỉ còn một tháng nữa là đến rồi.
Những đêm thức trắng canh gác, ta thường thì thầm đọc lại một đoạn trong “Mạnh Tử”:
“Vậy nên, trời muốn giao trọng trách lớn lao cho ai, trước tiên sẽ khiến người đó khổ tâm chí, nhọc gân cốt, đói da bụng, nghèo kiết xác, phá vỡ hết mọi kế hoạch của họ. Làm vậy để họ lay động tâm trí, rèn luyện chí, nâng cao năng lực mà họ còn thiếu.”
Ba tháng lộ trình, chúng ta mất đến hai năm để đi hết.
Ta tận mắt chứng kiến sơn hà rộng lớn, chứng kiến nhân gian phồn hoa, chứng kiến cảnh tha phương lạc xứ, chứng kiến đói kém chiến loạn.
Kẻ nhặt ta lên, tay run rẩy tự tát mình một cái, rồi bật khóc nức nở:
“Xin lỗi hài tử, ta đói quá rồi.”
Nhưng nước vẫn chưa kịp sôi, ông ta đã c.h.ế.t ngay bên bếp lửa.
Cô bé ăn xin bên đường bẻ đôi chiếc bánh bao của mình, lén lút đưa cho ta, thì thầm:
“Ta biết trong phố có bọn buôn người, chờ lát nữa ta đưa tỷ đi tìm đệ đệ.”
Tên công tử nhà giàu mặc áo gấm, đứng nhìn con ch.ó săn cắn xé người khác, cười ha hả nói:
“Lũ tiện dân mà cũng dám tranh đồ ăn với chó của ta?”
Nữ nhân ôm con nhỏ, lao đầu vào cổng nha môn tự sát.
Tên quan béo tốt, ăn no uống kỹ, bĩu môi nói:
“Thật xúi quẩy.”
Ta chẳng còn lý trí, lộn xộn kể hết thảy, trước sau chẳng đâu vào đâu.
Phùng Thanh lặng thinh, đến khi ta nói xong, y phục hắn đã đẫm nước mắt.
Rượu cạn rồi, ta đứng dậy, nói:
“Ngày mai tiên sinh hãy rời đi. Ta sẽ cho mở lại Đại Lý Tự, xét xử lại toàn bộ án cũ. Nếu tiên sinh đồng , xin hãy ở lại giúp ta. Nếu không, phu nhân và công tử vẫn đang đợi tiên sinh trở về. Mạnh Ngọc ta vô lễ, mong tiên sinh thứ tội.”
Ta xoay người bước đi.
Một lúc lâu sau, từ trong ngục truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào.
11
Ngày hôm sau, ta lệnh mở lại Đại Lý Tự, hộ vệ bên cạnh mặc hắc giáp, gõ vang trống Đăng Văn trước cổng nha môn.
Ta nói với bách tính đang đứng vây quanh:
“Nếu có oan , có thể đánh trống kêu oan.”
Nhưng dân chúng chỉ đứng nhìn, thấp đầu, không ai dám ngẩng lên diện với ta.
Bỗng có người hô lớn:
“Phùng lang quân tới rồi!”
Lời này vừa dứt, đám đông lập tức sôi trào như nước đổ vào chảo dầu nóng.
Phùng Thanh khoác y phục Đại Lý Tự Khanh, mão quan chỉnh tề, chậm rãi bước tới, chính , đoan trang.
Hắn là thanh quan liêm chính, là thư sinh một lòng vì nước, là vị thanh thiên trong lòng bách tính.
Phùng Thanh đứng đó, hướng về bách tính hành lễ nghiêm cẩn.
Hắn không cần nói gì, chỉ cần hắn ở đây, dân tâm tự khắc nghiêng về phía hắn.
Hắn là quan tốt.
Nhưng không ai tin những quân sĩ mặc hắc giáp bên cạnh ta là người tốt.
Cũng không ai tin ta là người tốt.
Thậm chí có vài kẻ thư sinh lớn tiếng quở trách, chỉ trích hắn phản bội lời thề thuở trước, nay bội bạc đổi lòng, xu nịnh kẻ cường quyền.
Không cần ta ra tay, dân chúng đã xông lên đánh gã thư sinh kia đến mặt mũi đầm đìa, rồi lặng lẽ bỏ đi.
Bọn họ thấy ta không cản trở, có lẽ trong lòng yên tâm thêm vài phần, tuy vẫn không dám lớn tiếng nói chuyện, nhưng những lời bàn tán khe khẽ thì ngày một nhiều.
Ngày thứ nhất, không ai dám gõ trống.
Ngày thứ hai, một cô nhi tố cáo ác bá Đông Nhai cưỡng đoạt gia sản, ép nàng làm thiếp.
Ngày thứ ba, một kẻ bán hoa bên đường tố cáo gia nô phủ tướng quân phóng giữa phố, cùng chủ nhân coi mạng người như cỏ rác.
Đến ngày thứ tư, người kéo đến đông như trẩy hội.
Ta cho mở cổng Đại Lý Tự suốt mười ngày, ai có oan khuất đều có thể gõ trống kêu oan.
Những quầy viết cáo trạng trước cổng nha môn xếp hàng dài dằng dặc, quân đội dưới trướng ta canh gác xung quanh, nếu hiện oan xác thực, lập tức phối hợp với quan sai đến tra.
Ác bá, cường đạo, không cần phải nói.
Ngay cả thế gia vọng tộc, binh lính cũng lập tức tiến vào phủ, bắt kẻ phạm pháp ra công đường.
Bọn thế gia trong kinh thành tự nhiên không phục.
Tiếc rằng, bọn họ có tài phú, có tước vị, nhưng lại không có đại quân tinh nhuệ như ta.
Bọn họ nuôi một đám môn khách, liên tiếp viết hịch văn hô hào chỉ trích, nhưng ta vẫn không hề lung lay, cứ theo kế hoạch mà làm.
Đến ngày thứ mười, có người tố cáo rằng có binh sĩ dưới trướng ta cướp bóc tài sản, cưỡng đoạt dân nữ.
Phùng Thanh không dám chậm trễ, tra xét nhiều lần, xác là thật, đến hỏi ta xử trí thế nào.
Ta hỏi:
“Theo luật pháp, nên xử lý ra sao?”
Phùng Thanh đáp:
“Đánh ba mươi trượng, lưu đày ba ngàn dặm.”
Ta cười:
“Tiên sinh, theo quân pháp, tội này phải đánh c.h.ế.t bằng loạn côn.”
Ta ra lệnh trói tên quân phạm kia lại, gông xiềng áp giải ra trước mặt ta, hỏi hắn:
“Ngươi có biết tội không?”
Hắn bị đè quỳ trên mặt đất, vẫn ngang bướng không phục:
“Tướng quân xử với chúng ta như thế, không sợ làm tổn thương lòng quân sao?”
Các binh sĩ xung quanh cũng lên tiếng cầu xin.
“Đúng vậy, tướng quân, hắn đã biết lỗi rồi.”
“Bọn ta theo tướng quân chinh chiến bao năm, chưa từng làm trái mệnh lệnh. Hôm nay chỉ vì một tiểu nữ tử, tướng quân cần gì phải làm căng?”
“Nếu hắn cướp đoạt tài sản, bọn ta gom tiền đền bù là được.”
“Nhà nữ tử kia cũng nghèo khổ, gả cho hắn làm chính thê cũng không có gì thiệt thòi.”
Ta bật cười lạnh lẽo, giật lấy quân côn từ tay hộ vệ, mạnh mẽ giáng xuống vai hắn.
Tiếng hét thảm vang lên.
Ta quét mắt nhìn đám quân sĩ, lạnh giọng:
“Ngươi đương nhiên là kẻ trời sinh đất dưỡng, không cha không , nhưng lẽ nào thiên hạ này ai cũng chẳng có thân nhân ruột thịt? Nếu phụ thân các ngươi bị kẻ khác g.i.ế.c hại, mẫu thân bị kẻ khác làm nhục, muội muội bị cướp đi, gia sản bị tước đoạt, chỉ vì hung thủ là quân nhân, chỉ vì hắn theo hầu một tướng quân có công lao hiển hách, vậy là hắn có thể mặc sức lộng hành, coi trời bằng vung hay sao? Các ngươi trong lòng cảm thấy thế nào?”
Cả đám người câm lặng, đầu.
Ta tiếp tục:
“Các ngươi chưa từng phụ ta, ta có bao giờ phụ các ngươi?”
“Lương bổng có từng chậm trễ không?”
“Y phục mùa đông, lương thực trong doanh trại, tiền thưởng vào lễ tết, ta có bao giờ bạc các ngươi chưa?”
“Sau này khi các ngươi thăng quan tiến tước, hưởng vinh hoa phú quý, có từng nghĩ đến, chính là vị tướng quân này đã dẫn dắt các ngươi đạt được tất cả?”
Người trên đất vẫn kêu rên thảm thiết, còn những kẻ khác đều lặng lẽ che mặt, xấu hổ đến nỗi không dám nhìn ta.
Ta lạnh nhạt nói:
“Các ngươi nghĩ gì, ta không quản. Nhưng ngươi đã phạm pháp, thì phải theo luật mà xử. Xử theo luật xong, trong quân đội ta còn có quân pháp.”
Phùng Thanh trầm giọng hỏi:
“Tướng quân định xử lý thế nào?”
Ta nói:
“Luật pháp và quân quy trái nhau, hôm nay theo quân quy, miễn cho hắn tội lưu đày. Trước hết theo luật, đánh ba mươi trượng, sau đó, dùng quân côn xử theo quân pháp.”
Cả nha môn trong ngoài đều lặng như tờ.
Ta nói: “Đánh c.h.ế.t tại chỗ.”
Ta phất tay áo bỏ đi, phía sau truyền đến tiếng roi quất da thịt và những tiếng gào thét đau đớn.
Ta lệnh mang tài vật ra, bồi thường cho gia của cô nương bị sỉ nhục kia.
Phùng Thanh sải bước đuổi theo, ta dừng lại, thấy hắn nghiêm trang hành lễ, nói:
“Trời cao có mắt, để ta được gặp chủ. Xin tướng quân một lạy của Phùng Thanh.”
Ta thản nhiên lấy.
12
Ngày phụ thân ta vào thành, nước sạch được rải khắp đường, bách tính trải cát vàng lót lối, dâng cơm gạo, mang vò rượu ra đón chào vương sư.
Ta mặc huyền giáp, đeo bảo kiếm, đích thân dắt cho phụ thân.
Hôm nay lập được đại công, lòng ta tràn đầy kiêu hãnh.
Đột nhiên, một tràng cười điên cuồng vang lên, chói tai đến mức gai người.
Ta nhìn thẳng phía trước, thì ra là một nhóm thư sinh, tóc tai bù xù, mặt thất thần, như thể đã sắp điên.
“Ha ha ha ha ha, thời thế đảo điên, lòng người đổi khác!”
“Loạn thần tặc tử thành vương sư, chính thống Đại Dận lại thành tù nhân!”
“Ngươi bất trung bất nghĩa, nghịch thiên làm loạn, cứ chờ xem trời cao sẽ ngươi thế nào!”
Phụ thân ngồi trên , uy lẫm liệt, thản nhiên đáp:
“Cô không sợ.”
“Cô hỏi chư quân, các ngươi chưa từng thấy chốn nhân gian tăm tối sao? Chưa từng thấy lê dân bách tính trôi giạt sao? Chưa từng thấy mạng người rẻ mạt như bùn đất, bị ngoại tộc chăn dắt như trâu sao?”
“Tiên đế ngoại khom lưng đầu, run rẩy sợ hãi, có phải quân chăng?”
“ nội thì vơ vét cạn kiệt, mê luyến đan dược mỹ , có phải quân chăng?”
“Cô thuận theo thiên mệnh, quét sạch ngoại tộc, xóa bỏ sưu cao thuế nặng, dựng nên cảnh thịnh thế, an định cơ nghiệp vạn năm, các ngươi lấy gì mà trách móc?”
Đám thư sinh mặt mũi tái mét, bị phản bác đến cứng họng.
Phụ thân cười lạnh:
“Giặc hại quốc, còn không mau cút đi?”
Quần thần dưới trướng, mưu sĩ hiền tài đều quỳ xuống, đồng loạt hô to:
“Trời ban chủ!”
Tháng sau, phụ thân ta lên ngôi tại Cực , lập quốc hiệu là Lương, niên hiệu Cảnh .
Đêm đó, người mở tiệc tại Kiến Chương Cung, thiết văn võ bá quan.
Tiệc rượu rôm rả, chén ngọc qua lại, ca múa tưng bừng.
Sau ba tuần rượu, phụ thân bỗng gọi ta:
“A Ngọc, lại đây.”
Ta không người, nhưng vẫn bước tới.
Đại ca lập tức nhường chỗ, ta ngoan ngoãn ngồi xuống, cung nói:
“Phụ hoàng, nhi thần ở đây.”
Phụ thân dường như đã ngà ngà say, chỉ vào ta mà nói:
“Mạnh Ngọc, ái nữ của trẫm, kỳ lân nhi mà trời ban cho gia tộc ta!”
Không biết vì sao, giọng điệu người dần trầm xuống, mang theo mấy phần tiếc nuối:
“Đáng tiếc con không phải nam nhi, trẫm không thể lập con.”
Tim ta đập thình thịch, không dám nhìn mặt đại ca, trong lập tức im lặng.
Không biết ai là người khởi đầu, nhưng ngay sau đó, quần thần đồng loạt quỳ xuống, cùng hô:
“ hạ vạn tuế!”
Ta nhìn đám người đang phủ phục dưới đài, nhưng tâm trí lại m.ô.n.g lung hỗn loạn.
Ta là nữ tử.
Ta là tướng quân.
Ta là khai quốc công thần.
Ta là kỳ lân nhi của phụ thân.
Ta là hạ được quần thần tâm phục khẩu phục.
Ta cũng là đứa trẻ từng bị phụ mẫu quở trách tâm tính hổ sói.
Ta là kẻ ích kỷ, vô nhân tính, từng bị xua đuổi khỏi gia .
Ta là đứa trẻ lang thang, từng suýt bị người ta bắt về nấu ăn.
Ta là cái xác nhỏ bé, lê lết ăn xin, bán thân chôn cha.
Ta là nữ tướng quân lập công lao hiển hách, danh chấn thiên hạ.
Ta là hạ mà hôm nay bách quan đều phải đầu.
Tất cả những hình ảnh đó chồng chéo lên nhau, xoáy vào mắt ta như một cơn lốc xoáy vặn vẹo.
Cho đến khi một sứ giả hoảng hốt lao vào đại , quỳ sụp xuống:
“Bẩm bệ hạ! Nhu Nhiên đã công phá Yến Sơn Quan!”
Trong lặng như tờ.
Ta nghe thấy chính mình cất giọng:
“Bệ hạ, thần xin xuất chinh!”
13
Trước khi xuất chinh, ta vào phụ hoàng bái biệt.
Đây không phải lần đầu tiên ta rời xa người, nhưng lại là lần đầu tiên ta tiến vào một chiến trường như thế này.
Suốt năm năm qua, ta đã chinh chiến vô số trận lớn nhỏ, nhưng trong lòng chưa từng d.a.o động, bởi vì phía sau ta luôn có phụ thân dõi theo.
Nhưng lần này, không còn ai là chỗ dựa cho ta nữa.
Phụ thân nhìn ta rất lâu, cuối cùng chỉ để lại một tiếng thở dài, nói:
“Đi đi!”
Ngày đại quân xuất , ta ngồi trên lưng , nhịn không được ngoảnh đầu lại.
Phụ thân ta khoác long bào thiên tử, đứng cách rất xa, ta không nhìn mặt người.
Ta không biết, lần nhìn lại này có phải là khoảnh khắc duy nhất trong đời mà cha con ta còn có thể giữ lại chút ấm áp không.
Vận mệnh như bánh xe lăn không ngừng, đẩy con người tiến về phía trước, không thể lệch đi dù chỉ nửa phân.
Về sau mấy chục năm, mỗi khi hồi tưởng lại hình bóng phụ thân, tất cả những gì ta còn nhớ được, chỉ là bậc quân vương ngồi trên ngai cao, trong một đêm tịch mịch hoàng cung, dành cho ta chút ít lòng thương hại còn sót lại, cùng chút ôn nhu mong manh cuối cùng.
Khi ta còn là nữ nhi Bá Viễn hầu, nhà có đủ cha , huynh đệ mạnh khỏe, tỷ muội hòa thuận.
Ta từng ngồi trong sảnh đường, lò lửa lách tách nấu canh, tuyết trắng như lông ngỗng rơi đầy sân, phủ trắng từng phiến đá xanh.
Đệ đệ trầm mặc, mặt tái nhợt, ôm bát cơm ăn rau.
Đại ca ung dung nho nhã, nhưng vẫn tự tay cài một đóa hoa nhung lên tóc ta.
Linh nhi đọc ‘Đệ Tử Quy’ cho đệ đệ A Côn nghe.
Còn mẫu thân ta, đang chăm chú thêu một chiếc khăn tay cho tổ mẫu.
Những hình ảnh ấy giờ đây đã hóa thành ảo ảnh xa xôi, bị vùi lấp dưới cát bụi năm tháng.
Ta thúc đi nhanh hơn, chạy về biên cương, đi cứu lê dân của ta khỏi tay kẻ địch.
*Vạn lý phó nhung ky, quan sơn độ nhược phi.
(*Ngàn dặm ra chiến địa, vượt ải tựa chim bay.)
Khi đến , ta thấy Hứa Tín Chi hoàn toàn không ngờ người đến lại là ta.
Biên thành hoang vắng đơn sơ, hắn rót cho ta một chén rượu.