Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
26
Ăn tối cũng đã hơn mười giờ đêm.
Lục Hoài An bảo công để mai tính, rồi để tôi về nghỉ ngơi.
Nằm trên chiếc giường lớn trong khách sạn, lòng tôi rối bời chẳng thể .
Giữa tôi và anh dường như đã có chút gì đó thay đổi.
Nhưng thay đổi ở đâu, tôi lại không nói rõ được.
Cảm giác mơ hồ, nửa như đã bước thêm một bước, nửa như chẳng có gì xảy ra.
Ngay cả lúc Lục Vũ từng tỏ tình, mời tôi làm bạn gái cậu ta, tôi cũng chưa từng rối bời đến vậy.
Hôm qua, Lục Hoài An hỏi tôi còn Lục Vũ không.
Khi ấy tôi cảm thấy mình hận lắm, nhưng nghĩ lại thì mới thấy, kẻ cặn bã đó mà dữ thật chẳng đáng.
Người từng nói thẳng rằng chưa bao giờ thích tôi.
Tỏ tình chỉ thương hại, sợ tôi cô đơn nghĩ quẩn, nên mới thả tôi vào cái “ao cá” của cậu ta như một hành từ thiện mỗi ngày.
Đến khi phản bội, cặp kè với Tô Vũ, còn tự cho là đủ nghĩa khí, rằng tôi thua trước cô ta cũng là một loại “vinh hạnh”.
Đúng là đôi cẩu nam nữ trời sinh một cặp.
Tốt nhất khóa chết với nhau cả đời, đừng hại thêm ai khác.
Nhưng sao cùng huyết thống mà lại sinh ra một người như Lục Hoài An – chính trực, tốt đẹp đến vậy?
Chẳng lẽ là… đột biến gen?
Đang miên man nghĩ, điện thoại đổ chuông.
Nhìn màn hình hiện tên “Mẹ”, tôi thoáng ngần ngại, không muốn bắt máy.
Nhưng nghĩ lại, bà hiếm khi gọi, chắn là cha tôi lại khiến bà nổi .
Nếu tôi không nghe, thế nào bà cũng nghĩ tôi bị ông mua chuộc, rồi lại gây chuyện tới tai Lục Hoài An.
Tôi hít sâu, ấn nút nhận.
“Mẹ…”
“Đừng gọi tôi là mẹ! Tôi không có đứa con như cô!” – giọng bà dữ, lời lẽ như mưa roi quất tới, “ Thanh Thanh, tôi cũng bỏ tiền nuôi cô học học, vậy mà cô được tốt lại chỉ báo cho cái đồ họ kia, giấu tôi. Quả nhiên nhà họ không đứa nào tốt!”
“Con chỉ… đang thực tập thôi.” – tôi mệt mỏi đáp.
“Thực tập thì sao? Cha cô cho cô cái gì? Các người một nhà lại tính bắt nạt tôi?” – Bà chẳng thèm nghe, bắt đầu lặp lại điệp khúc oán trách từ chuyện mang thai, sinh con, đến khi tôi đi nhà trẻ.
Tôi đặt điện thoại xuống, mở loa ngoài, để mặc bà xả một hồi.
Ký ức cũ dội về. Họ là thanh mai trúc mã, tưởng chừng tình cảm sâu đậm, cưới rồi sinh tôi – lẽ ra phải là một gia đình hạnh phúc. Nhưng từ khi có trí nhớ, tôi chỉ thấy họ ngày ngày cãi vã, đập phá, so đo từng chút.
Cha làm vỡ một cái bát, mẹ phải phá hỏng một cái nồi để “công bằng”.
Thậm chí có lần họ phát điên đến giành giật tôi như món đồ, nếu không có bà nội kịp đến, tôi e rằng đã bị họ “xẻ đôi chia mỗi người một nửa”.
Ly hôn là do bà nội ép buộc, lúc ấy tôi vừa vào tiểu học.
Trời hôm đó nắng đẹp, bà kéo họ tới cục dân chính, thề sẽ dùng lương hưu nuôi tôi lớn, không cho họ đụng vào. Từ đó, tôi mới có chút bình.
Ba tháng sau, cha tôi tái hôn với người phụ nữ khác. Mẹ tôi thấy vậy cũng vội vã lấy chồng.
Từ đó, họ hầu như mặc kệ tôi.
Nhưng thoảng, cha lại muốn “thể hiện tình cha con”, dẫn tôi đi mua đồ, đi công viên rồi đăng lên mạng khoe.
Mẹ thấy thì nổi điên, sợ tình mẫu tử bị so kém, lập tức kéo tôi đi chụp ảnh, khoe khắp nơi. Hai người cứ thế tranh giành, gây bao sóng gió cho gia đình mới của họ.
Cuối cùng bà nội phải ra mặt, yêu cầu họ góp tiền nuôi tôi “mỗi người một nửa, không được vượt quá”.
Thế là mới có chuyện họ cho thừa đồng nào thì đêm hôm cũng quay lại đòi.
Bà mất rồi, tôi quyết không quay lại cái nơi này nữa. Số tiền họ bỏ ra, tôi đều ghi sổ, sau này sẽ trả đầy đủ.
Chỉ cần tránh xa bọn họ, tôi mới có cuộc sống thật sự ổn.
Cuối cùng, mẹ tôi mắng mỏ đến khản giọng, uống ngụm nước rồi nói:
“ tiền thì bảo tôi, tôi với cha cô từng thề trước giường mẹ cô, sẽ lo cho cô đến khi tốt nghiệp.”
“Không thiếu.” – tôi đáp cụt ngủn.
“Đừng có chỉ biết học, cũng phải tranh thủ phần tài sản của cha cô, đừng để con bé kia chiếm .” – bà dặn đi dặn lại.
“Biết rồi. Con buồn ngủ quá, mai còn làm .”
“Nhớ, cha cô đưa đồng nào, cô phải nói cho tôi, tôi chẳng hẹp hòi, ông ta đưa bao nhiêu tôi sẽ đưa bấy nhiêu.”
“Vâng… con ngủ đây.” – tôi ngáp dài, ngắt máy.
Buông điện thoại xuống, tôi ngồi thẫn thờ một lúc lâu.
Thế giới này thật buồn cười, lắm kẻ dị hợm đến nỗi tôi không nổi…
Mà khốn nạn thay, chúng đều là những người tôi buộc phải gọi là cha mẹ.
27
Tắm rửa , tôi nằm trên giường lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ nổi.
nghĩ đến Lục Hoài An, rồi lại nghĩ đến quãng thời gian học cấp ba.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là những ký ức thời thơ ấu, và cả bà nội.
Có lẽ tôi thiếu vắng tình thương cha mẹ, nên khi nhìn thấy mẹ của An Hải Dương đau khổ đến thế, lòng tôi mới đau đớn theo như vậy.
Khoảnh khắc cậu ấy n/h/ả/y x/u/ống/ sông, cậu có từng nghĩ rằng, sau khi mình rời đi, hai người thân thiết nhất với cậu sẽ chẳng bao giờ còn được bình nữa không?
Thật quá vô trách nhiệm!
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy dữ.
Tôi ngồi bật dậy, uống một ngụm nước ấm, rồi kéo rèm cửa ra, đứng lặng trước khung cửa sổ nhìn ngắm phố về đêm.
Rõ ràng đây là nơi tôi đã lớn lên, nhưng mọi thứ trước mắt lại xa lạ đến như thể tôi chỉ là một vị khách qua đường, chẳng bao giờ thật sự thuộc về nơi này.
28
Sáng hôm sau, chuông điện thoại vang lên.
Tin nhắn của Lục Hoài An gửi tới, hẹn tôi tám giờ ra ngoài ăn sáng.
Tôi nhìn tin nhắn hồi lâu, mới bừng tỉnh nhận ra rằng… tôi còn chưa thêm WeChat của anh.
Giữa tôi và anh, e rằng ngay cả quan hệ bạn bè bình thường cũng chưa tới.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu, tự cười nhạo mình – đúng là ảo tưởng quá !
Vậy mà còn mặt dày nghĩ rằng, trong lòng anh tôi có thể đặc đến nào đó.
Thì ra tất cả chỉ là tôi tự đa tình!
Tôi hít sâu, gắng ổn tâm trạng, nhắn lại một câu đồng ý.
Sau đó nhanh chóng rời giường, rửa mặt, thay quần áo.
Ra khỏi , đúng lúc bắt gặp Lục Hoài An. Hôm nay anh mặc đồ khá giản dị, không còn nghiêm nghị thường ngày.
Thoáng nhìn, trông anh trẻ hơn vài tuổi.
Mặt tôi bỗng nóng lên, khẽ nói: “Trùng hợp ghê.”
“Đêm qua ngủ ngon ?” Anh hỏi.
“Tạm được.” Thực ra tôi gần như không ngủ, vừa nhắm mắt là tâm trí rối loạn cả lên.
Khó khăn lắm mới chợp mắt được, thì lại mơ một giấc mơ xấu hổ đến tôi tự mình giật mình tỉnh giấc.
Mở mắt ra thấy mới bốn rưỡi sáng, chẳng sao lại cầm cuốn truyện tranh Tiểu Hạ nhét cho đọc đến tận khi trời sáng.
Vừa gấp sách lại thì nhận được tin nhắn của anh.
“Vậy là tốt rồi.” Lục Hoài An khẽ cười, rồi nói : “Tôi hơi khó ngủ ở nơi lạ, tối qua cũng không ngon giấc lắm.”
“Vậy ăn sáng , mình về ngủ bù chút nhé?” Tôi đề nghị.
“Được.” Anh xem đồng hồ, rồi nói: “Tôi sẽ đổi lịch gặp hiệu trưởng sang hai giờ chiều, được không?”
“Đư…ợc ạ.” Rõ ràng anh là sếp, sao còn hỏi ý kiến tôi cơ ?
“Tôi dẫn em đi ăn món ngon.” Anh mỉm cười.
“Vâng.” Tôi gật đầu, trong lòng khẽ xao .
29
“Đồ ngon” mà Lục Hoài An nói đến là một quán điểm tâm nổi tiếng lâu năm ở đây, nổi tiếng nhất với món bánh bao súp.
Khi còn nhỏ, bà nội thường dẫn tôi tới đây ăn.
Về sau quán nổi tiếng nhờ các blogger mạng, mở thêm nhiều chi nhánh khắp nơi.
Anh dẫn tôi tới một trong những chi nhánh đó.
Mùi vị vẫn ngon, nhưng cảm giác lại chẳng giống hương vị ký ức ngày xưa.
Có Lục Hoài An rất thích món này, một hơi ăn hơn chục cái, thêm cả một bát hoành thánh và một quả trứng luộc.
“Thanh Thanh!” Một giọng gọi vang lên ngay khi chúng tôi chuẩn bị thanh toán rời đi.
Tôi đứng khựng lại, không cần quay đầu cũng biết là ai.
Hoảng loạn, tôi vội nắm tay Lục Hoài An. Đối phương đã nhanh chóng bước đến trước mặt.
May mà Lục Hoài An không hất tay tôi ra.
“Hắn là ai?” Tần Dự chỉ vào anh hỏi.
Tôi nhìn sang Lục Hoài An, lấy can đảm đáp: “Bạn trai tôi.”
“Xạo quá, bạn trai cô chẳng phải là cái thằng họ Lục mặt trắng đó ?” Tần Dự đầy nghi ngờ.
Năm ngoái bà nội đột ngột qua đời, tôi trở về lo hậu sự.
Lục Vũ khi ấy lén đến tôi, tình cờ bắt gặp Tần Dự bắt nạt tôi, liền đóng vai bạn trai giúp tôi thoát nạn.
Cũng từ lần đó, tôi dần mở lòng, chấp nhận sự theo đuổi của Lục Vũ.
“Cái thằng ‘mặt trắng’ đó là cháu tôi.” Lục Hoài An nhíu mày đáp.
Tần Dự kinh ngạc nhìn bàn tay chúng tôi đang đan chặt, môi cong lên chế nhạo: “Ghê nhỉ, Thanh Thanh, chơi lớn quá ha!”
“Cậu ta là ai?” Lần này đến lượt Lục Hoài An hỏi.
Tôi thấy đau đầu, không biết nên giới thiệu kiểu gì.
Nói cho đúng, hắn là “anh trai trên danh nghĩa” của tôi.
Con riêng của bố dượng, hơn tôi hai tuổi, học cùng trường cấp ba, trên tôi hai khóa.
Nghĩ lại, hắn có lẽ biết An Hải Dương.
“Tôi là… anh trai danh nghĩa của cô ấy.” Tần Dự cướp lời, còn tình nhấn mạnh hai chữ “anh trai”.
Đúng là đồ nhàm chán.
Tôi vội nhón chân, thì thầm vào tai Lục Hoài An: “Hắn học cùng khóa với An Hải Dương.”
Anh gật đầu tỏ , rồi lịch sự mời: “Đã là anh của Thanh Thanh, vậy xem như người nhà. Anh muốn ăn gì, tôi mời.”
“Ai là người nhà với cậu ?” Tần Dự lườm một cái, nhưng vẫn ngồi xuống bàn gần đó, “Anh mời thì tôi gọi đấy.”
“Ừ.” Lục Hoài An kéo tôi ngồi đối diện hắn.
Tần Dự nhìn Lục Hoài An từ đầu đến chân, rồi quay sang tôi
: “Lần này mắt nhìn khá đấy, trông hơi già một chút nhưng còn hơn cái thằng mặt trắng kia.”
“…” Tôi không biết nói gì.
Hắn tục: “Chú , năm nay bao nhiêu tuổi?”
“28.” Tôi nhanh nhảu đáp.
Lục Hoài An liếc tôi, sửa lại: “32.”
“Ồ, hơn Thanh Thanh cả một giáp, cách nhau bốn thế hệ luôn rồi.
Sau này cưới xung đột đầy, chưa biết chừng ly hôn sớm.”
Hắn thở dài, “Chú , chú nghĩ kỹ chưa, năm chú 50 thì Thanh Thanh mới 38, phụ nữ tứ tuần, chú biết rồi đấy…”
“Tần Dự!” Tôi suýt phát điên, tên này đúng là không thể trông mong ra lời nào tử tế.
Tôi đúng là ngu ngốc khi nghĩ có thể moi được thông tin từ hắn.
Có tảng đậu phụ trước mặt, tôi sẽ đập đầu c/h/ế/t quách cho rồi.
“Tôi chỉ nói sự thật thôi, cô la lên là chột dạ.”
Hắn cười nhạt, giọng đạo đức giả, “Giờ thấy chú ấy trẻ khỏe thì lao vào, sau này chú ấy yếu đi cô lại chê, thế là thất đức lắm nha.”
Tôi không nổi nữa, kéo tay Lục Hoài An: “Chúng ta đi thôi.”
Nếu không đi ngay, tôi sẽ bốc cháy tại chỗ.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần nơi nào có Tần Dự, nơi đó tôi chỉ muốn độn thổ.
Hắn có khả năng khiến tôi xấu hổ tới c/h/ế/t.
Lần đầu gặp nhau, hắn bảo “em gái , đi chơi nào”.
Tôi còn ngây thơ mừng rỡ, ai ngờ hắn quay sang bạn bè bảo tôi là “nô tỳ bố mua cho hắn”.
Mà chúng tôi lại học cùng trường.
Từ đó, danh “nô tỳ nhà họ Tần” bám theo tôi suốt đến tận ngày hắn tốt nghiệp.
Tôi tưởng hắn lên học thì mình thoát rồi.
Ai dè trước khi đi, hắn còn dặn đám đàn em: “Anh đi rồi, nhớ chăm sóc tốt cho chị dâu nhé.”
Thế là cả đám đồng loạt gọi tôi là “chị dâu”.
Đến tận khi hắn có bạn gái, đăng ảnh tình tứ khắp mạng xã hội.
Lúc đó tôi đang ôn học, ai nhìn tôi cũng ánh mắt thương hại.
Nếu ánh mắt g/i/ế/t người được, tôi đã x/é x/á/c hắn ra từng mảnh từ lâu rồi.
30
“Được rồi, được rồi, tôi im miệng không được sao?”
Thấy tôi thật sự dữ bỏ đi, Tần Dự cuối cùng cũng biết điều mà ngậm miệng lại.
“Ngồi xuống ăn sáng với tôi, chắn là có cần nhờ, đúng không?” Hắn híp mắt, mặt đầy sự tự biết mình.
Tôi huých nhẹ Lục Hoài An.
Lục Hoài An đi thẳng vào vấn đề: “Cậu có biết An Hải Dương không?”
“Biết , chẳng phải nó c/h/ế/t lâu rồi sao?” Tần Dự nói tỉnh bơ, không một chút cảm xúc.
“Tôi nhận ủy thác của cha mẹ cậu ấy, đến đây điều tra sự thật về cái c/h/ế/t của cậu ấy.”
“Con nhóc này, chú mà cô là bị ngốc ?”
Tần Dự đột nhiên chỉ thẳng vào tôi bằng đôi đũa: “An Hải Dương chẳng phải t/ự s/á/t sao?
Chuyện đó còn lên cả đài truyền hình nữa, điều tra gì mà điều tra!”
“Nó t/ự s/á/t sao?
Chẳng lẽ chỉ áp lực học?” Tôi thoáng áy náy liếc nhìn Lục Hoài An, đây vốn là món củ khoai nóng hổi tôi nằng nặc đòi nhận.
“Làm sao tôi biết được?
Ai học chẳng áp lực?
Lớp tôi 58 người, đứa nào không rụng tóc lo lắng?
Tại sao chỉ mình nó phải n/h/ả/y s/ô/n/g? Nói trắng ra là tâm lý nó yếu thôi.”
“…” Tôi thật không hắn ăn cái gì lớn lên, sao lại chẳng có chút lương tâm nào vậy.
Không lẽ mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội?
Tôi chẳng buồn tranh cãi thêm, kéo tay Lục Hoài An: “Chúng ta đi thôi.”
“ Thanh Thanh, cái gọi là sự thật quan trọng đến vậy sao?” Hắn gọi với theo khi chúng tôi vừa đến cửa.
“Với cậu thì không quan trọng, với tôi cũng có thể không quá quan trọng. Nhưng với cha mẹ An Hải Dương, nó là tất cả.” Tôi quay đầu đáp.
Tần Dự im lặng một lúc, rồi hỏi Lục Hoài An: “Chú cũng nghĩ giống cô ấy sao?”
“Tôi là luật sư. Hoàn ủy thác của thân là trách nhiệm của tôi.” Lục Hoài An trả lời ngắn gọn, đúng chất luật sư.
“Nghe như chẳng nói gì cả.” Tần Dự bĩu môi đầy khó .
Hắn khó , tôi thì lại thấy sướng lòng.
“Không nói thì thôi, chúng tôi còn hẹn gặp hiệu trưởng Hàn buổi chiều.” Tôi ý tỏ sốt ruột.
“Các người ông ta chi bằng gặp thầy nhiệm lớp tôi, thầy ấy biết rõ mọi chuyện hơn ai .”
Hắn nghĩ một lát rồi nói, “Tôi gửi số điện thoại cho cô, còn thầy ấy có mở lời hay không thì tôi không biết.”
Hắn vừa dứt lời, liền nhắn số liên lạc của thầy nhiệm cấp ba cho tôi.
“Cảm ơn.” Lục Hoài An nhìn số, nghiêm túc lên tiếng.
Tần Dự liếc tôi một cái đầy hàm ý, rồi cười cợt nói với Lục Hoài An: “Người một nhà cần gì khách sáo, ai bảo cô ấy là em gái tôi !”
Ai thèm làm em gái cậu!
“Tôi mơ có em gái từ nhỏ, đương nhiên phải chiều chuộng thôi!”
Nực cười, chẳng phải mơ ước của cậu là có tỳ nữ sao? Năm lớp bốn còn bắt tôi gọi cậu là thiếu gia, quên rồi !
“Nhớ đối xử với em gái tôi cho tốt, nếu không tôi tặng cho chú cái mũ xanh đó!” Hắn nói đầy đe dọa.
Cậu dám hù dọa sếp tôi thế này, chẳng phải tình khiến người ta lầm quan hệ của tôi và cậu sao?
Bao nhiêu năm rồi, hắn vẫn ghét nhìn tôi được ổn.
“Cô ấy không phải người như vậy.” Lục Hoài An nghiêm giọng, nhấn mạnh từng chữ, “Tôi tin Thanh Thanh tuyệt đối không làm thế.”
Giọng điệu kiên ấy khiến Tần Dự sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn, rồi làm ra thoải mái, gãi mũi: “Đúng là một ông chú nhàm chán.”
Nói , hắn nháy mắt với tôi: “Em gái, cứ tâm, anh trai lo cho em.”
…
31
Trên đường quay về khách sạn, tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào Lục Hoài An.
Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Không ngờ, trong mắt Lục thúc thúc, tôi lại là người có tam quan ngay thẳng như thế.
Được một người tin tưởng, cảm giác này thật sự khiến trái tim tôi rung .
Hơn nữa, vừa rồi trước mặt Tần Dự, anh không hề phủ nhận quan hệ giữa tôi và anh, còn giúp tôi nói dối tròn trịa.
Chẳng lẽ, anh đối xử dịu dàng thế này với tất cả nhân viên dưới quyền sao?
Hỏng rồi… tôi lại bắt đầu suy nghĩ miên man.
Sức hút của Lục thúc thúc đúng là quá lớn, khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.
Về đến khách sạn, anh chỉ hỏi xin số điện thoại của giáo viên nhiệm thời trung học của Tần Dự .
Sau đó quay về mình, bảo tôi cũng nên ngủ một giấc trước buổi gặp chiều nay với hiệu trưởng Hàn.
Tôi vốn hơi mệt, chỉ gật đầu đồng ý, chẳng nghĩ gì thêm.
Đặt báo thức , tôi nhào lên giường, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ say.
32
Buổi chiều, chúng tôi cùng tới gặp hiệu trưởng Hàn.
Ông kể rằng chuyện năm đó nhà trường vô cùng tiếc nuối, cũng từng nhiều lần đề xuất bồi thường nhân đạo hai trăm nghìn, nhưng cha mẹ An Hải Dương không đồng ý.
Nhắc đến, hiệu trưởng chỉ có thể thở dài:
“Lúc đó trên mạng đầy rẫy tin đồn thất thiệt.
Dù phía cảnh sát đã làm rõ, nhưng họ không tin.
Bao năm qua, chúng tôi nhiều lần họ để nói chuyện, lần nào cũng tan vỡ trong bầu không khí căng thẳng.”
Lục Hoài An suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Năm đó có lời đồn nói, tích thử lần ba của An Hải Dương sa sút, cậu ấy bị giáo viên nhiệm lăng mạ trước cả lớp, gọi là p/h/ế v/ậ/t, nên mới bộc phát nhất thời mà t/ự v/ẫ/n.
Khi ấy, trường Nhất Trung có thật sự tồn tại tình trạng b/ạ/o l/ự/c dạy học không?”
“Bịa đặt!”
Giọng hiệu trưởng Hàn đột nhiên trở nên dữ,
“Thầy Lý lúc đó là giáo viên trẻ trọng điểm bồi dưỡng của trường, luôn đối xử với học sinh như bạn bè.
An Hải Dương vốn ít nói, thầy ấy còn từng nhờ bác sĩ tâm lý hỗ trợ tư vấn cho cậu, cuối tuần còn hẹn ra ngoài đánh bóng rổ.”
“Tôi có thể khẳng , cái c/h/ế/t của An Hải Dương hoàn toàn không liên quan tới thầy Lý.
Thậm chí sau kỳ học, chính An Hải Dương đã hẹn thầy ăn cơm, tặng một hộp nhạc tự tay làm.”
“Nếu thực sự từng bị lăng mạ trước lớp, cậu ấy sao có thể làm những điều này?”
Nói , hiệu trưởng Hàn vẫn không giấu được sự phẫn nộ.
Có lẽ, vụ năm đó gây ảnh hưởng quá lớn, dư luận ép buộc khiến thầy Lý bị phụ huynh tẩy chay, cuối cùng phải rời khỏi trường Nhất Trung.
“Thầy Lý từng kể gì về chuyện của An Hải Dương không?” Lục Hoài An hỏi thêm.
Hiệu trưởng lắc đầu: “Thầy ấy kín miệng lắm, chúng tôi chẳng hỏi được gì.”
Ông ngập ngừng một chút, rồi nói :
“Luật sư Lục, tôi biết cậu là luật sư nổi tiếng, nhận ủy thác của nhà họ An chúng tôi rất cảm kích.
Phía nhà trường cũng hy vọng vụ này có thể được làm sáng tỏ, trả lại sự thanh thản cho đôi bên.”
“Chúng tôi sẽ gắng sức.” Lục Hoài An đáp gọn.
33
Rời khỏi trường, tôi trầm mặc suốt quãng đường.
Nếu những gì hiệu trưởng Hàn nói là thật, vậy bao năm nay cha mẹ An Hải Dương đi sự thật, rất có thể họ đang đi sai hướng.
Sự thật mà họ muốn ra, e rằng chính là điều họ khó chấp nhận nhất, tàn nhẫn nhất.
“Chúng ta… có nhất phải gặp thầy Lý không?” Tôi khẽ hỏi, trong lòng thoáng hối hận đã khiến Lục Hoài An nhận vụ án này.
“Sợ rồi ? Muốn lùi bước sao?” Anh nghiêng mắt nhìn tôi, ánh nhìn có chút trêu chọc, khẽ khinh bỉ.
Mặt tôi nóng bừng, chống chế: “Ai sợ !”
“Không sợ thì đi. Tới gặp thầy Lý ngay.”
“Đi thì đi!” Tôi hất cằm, tỏ mạnh mẽ.
34
Chúng tôi hẹn gặp thầy Lý tại một quán trà tĩnh.
Hiện thầy không còn đứng lớp, đã lấy chứng chỉ tư vấn tâm lý và làm công hỗ trợ tâm lý cho thanh thiếu niên.
“Vốn dĩ, có vài bí mật tôi mang xuống mồ.” Thầy Lý mở lời, giọng mang chút trĩu nặng.
Lục Hoài An rót trà, đặt trước mặt thầy:
“Người sống không thể mãi giấu kín bí mật. Bản năng của con người là truy cầu sự thật, càng che đậy, họ càng muốn biết.”
Thầy Lý khẽ thở dài: “Luật sư Lục đúng là nhìn thấu mọi điều.”
Nói rồi, thầy lấy từ túi ra một cuốn sổ nhật ký khóa kín, đặt vào tay Lục Hoài An:
“Cuốn này là quà An Hải Dương tặng tôi đêm kết thúc kỳ học.
Tôi chưa từng mở ra.
Mong cậu trao lại cho cha mẹ em ấy, biết đâu trong đó có câu trả lời họ kiếm.”
Tôi kinh ngạc. Năm năm trời giữ gìn, ông ấy chưa từng đọc lấy một lần.
Nghe hiệu trưởng kể, sau kỳ , An Hải Dương từng mời thầy ăn cơm, tặng hộp nhạc tự làm… Lục Hoài An gợi hỏi lại:
“Đúng là có chuyện này?”
Thầy Lý thoáng sững sờ, rồi gật đầu: “Đúng.”
“Hôm đó cậu ấy có tâm sự gì đặc không?”
Thầy chỉ lắc đầu: “Những lời ấy giờ không quan trọng nữa. Cậu cứ trao lại nhật ký cho cha mẹ em ấy, có lẽ họ sẽ mọi điều.”
Lục Hoài An nhận cuốn sổ: “Tôi sẽ chuyển tận tay. Hy vọng sau khi đọc, họ có thể như anh nói… buông bỏ quá khứ, trở về với cuộc sống bình .”
“Ừ… mong là vậy.”
35
Trên đường quay về, tôi nhịn không nổi tò mò mà hỏi: “Lục thúc thúc, trong nhật ký của An Hải Dương viết gì vậy?
Sao thầy Lý giờ mới đưa ra?”
“Có lẽ ông ấy muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho An Hải Dương.”
Lục Hoài An trầm ngâm đáp,
“Trước khi rời đi, An Hải Dương đã giao cuốn nhật ký ấy cho thầy Lý, là không muốn cha mẹ mình biết được những bí mật trong đó.”
Thì ra, cuốn nhật ký ấy chính là điều mà An Hải Dương thà c/h/ế/t cũng không muốn người thân mình biết.
Thầy Lý giữ suốt năm năm không mở ra, e rằng cũng là để tôn trọng sự riêng tư của cậu ấy.
“Anh nói gì mà thầy ấy giao nhật ký ra vậy?
Giữ kín năm năm, sao giờ lại bằng lòng trả cho cha mẹ An Hải Dương?”
Tôi vẫn khó , ánh mắt nhìn anh đầy nghi hoặc.
“Đó là bí mật.” Lục Hoài An chỉ khẽ đáp.
“…”
36
Hôm sau, chúng tôi trả khách sạn, quay về phố học tập và làm .
Lục Hoài An trao cuốn nhật ký cho cha mẹ An Hải Dương, đặc nhấn mạnh:
“Cả tôi, thầy Lý và Thanh Thanh đều chưa từng mở nhật ký này.
Sau khi xem , bất kể hai người quyết ra sao, tôi sẽ ủng hộ.”
Tôi thấy đôi tay bà An run rẩy không ngừng khi nhận cuốn nhật ký, nước mắt tuôn lã chã.
Ông An cũng đỏ hoe mắt, xúc tới không thốt nên lời.
Hẳn họ chưa từng nghĩ trên đời còn có một cuốn nhật ký của con trai mình tồn tại.
Trong đó, có lẽ chính là toàn bộ sự thật về quyết rời bỏ thế gian của An Hải Dương.
Sau khi từ cha mẹ An Hải Dương, Lục Hoài An đưa tôi về trường.
Trời đã ngả tối, những bông tuyết trắng lặng lẽ bay xuống.
Dưới ký túc xá, tôi ngước nhìn gương mặt anh tĩnh lặng như nước, không kìm được hỏi:
“Anh thật sự không tò mò chút nào về nội dung trong nhật ký sao?”
“Không.” Anh lắc đầu, giọng quả quyết, “Tôn trọng quyền riêng tư của thân là bài học bắt buộc của người làm luật.”
“Ồ…” Lại bị giáo huấn một trận rồi.
Nghĩ kỹ lại, tôi đúng là còn quá non kém, chưa đủ chuyên nghiệp.
“Ngày mai, luật sư Diệp trở về và sẽ trực dẫn dắt em. Theo chị ấy, em sẽ học được rất nhiều điều.” Anh nói .
Luật sư Diệp nhanh vậy đã quay lại rồi sao?
Một cảm giác mất mát tràn lên trong lòng. Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng không kìm được hỏi:
“Em… không thể tục theo anh được sao?”
“Không tiện.” Anh tránh ánh mắt tôi.
Quả nhiên, tất cả những gì diễn ra ở Giang , chỉ là tôi tự đa tình.
Những chăm sóc, che chở của anh, chẳng qua tôi là hậu bối, là cấp dưới.
Đặt ai khác bên cạnh, anh cũng sẽ làm như vậy.
nén cảm giác chua xót, tôi nói:
“Cảm ơn anh, ở Giang đã giúp em trước mặt Tần Dự, phối hợp cùng em diễn trò.”
Lời cảm ơn này, tôi lẽ ra nên nói từ sớm.
Nhưng tôi sợ, nói sớm quá, anh sẽ càng giữ khoảng cách với tôi.
“Lên đi, nghỉ sớm một chút.” Lục Hoài An dịu dàng xoa đầu tôi.
“Vâng…”
Tôi bước đi vài bước, đến cửa cầu thang, không nhịn nổi ngoảnh lại.
Anh vẫn đứng nguyên nơi ấy, không rời một bước.
Ánh mắt anh chân nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi lại suy nghĩ nhiều thêm.
Tôi dậm mạnh chân, lấy dũng khí hỏi liền mấy câu:
“Lục thúc thúc, anh đối xử tốt như vậy với tất cả nhân viên sao?”
“Hay là, em… đặc với anh?”
“Anh biết không, tác vừa nãy xoa đầu ấy, bọn trẻ chúng em gọi là ‘sát đầu giết’ – là hành của người yêu đấy.”
“Lục Hoài An, anh… có thể chấp nhận một cô gái nhỏ hơn mình 12 tuổi làm bạn gái không?”
Câu hỏi liên của tôi khiến anh hơi sững sờ.
Anh đứng đó thật lâu, không nói một lời.
Có lẽ… anh đang nghĩ cách từ chối sao cho không làm tôi tổn thương.
Anh vốn là người đàn ông ấm áp như vậy, sợ lời cự tuyệt quá thẳng sẽ khiến tôi nghĩ quẩn.
Can đảm vừa gom góp được lại dần tan biến dưới ánh mắt anh.
Tôi cúi đầu, nước mắt không kìm nổi trào ra, chỉ thấy mình ngày mai không còn mặt mũi nào tới công ty nữa.
“ Thanh Thanh.”
Giọng anh trầm thấp vang lên.
Anh bước từng bước tới gần, nâng hai tay khẽ ôm lấy đầu tôi, nhìn gương mặt lấm tấm nước mắt của tôi mà hỏi:
“Em có thể chấp nhận một người đàn ông lớn hơn em 12 tuổi… hôn em không?”
Tôi xúc gật đầu lia lịa.
Và rồi, nụ hôn của Lục Hoài An rơi xuống trán, lướt qua đuôi mắt, cuối cùng chạm vào môi tôi.
Tôi siết chặt vòng tay ôm lấy anh, chẳng muốn buông rời.
37
Vừa về tới ký túc xá, tôi nhìn xuống dưới cửa sổ, Lục Hoài An vẫn đứng đó.
Cảnh tượng này gợi lại lần đầu tiên anh tiễn tôi về, bóng dáng cao lớn ấy vẫn kiên nhẫn chờ đợi, khiến tim tôi đập rộn ràng không thôi.
Tôi cầm điện thoại, nhắn một tin: “Em lên rồi.”
Anh nhìn thoáng qua màn hình, ngẩng đầu vẫy tay về phía cửa sổ ký túc xá tôi ở, rồi mới xoay người rời đi.
“Ồ ồ, ai đây vừa vẫy tay tạm thế?” – Tiểu Hạ xuất hiện như một bóng ma, ánh mắt gian xảo lóe sáng,
“Đừng nói với chị là bộ truyện tranh chị tặng đã phát huy tác dụng nhé?
là cưa đổ Lục thúc thúc rồi đúng không?”
Tôi nghiêng đầu, nghĩ tới cảnh suýt bị Lục Hoài An bắt gặp quyển truyện hôm trước mà suýt hận cô nàng thấu trời xanh, liền giả vờ nghiêm túc đáp:
“Đừng mơ. Tớ vừa hỏi thẳng rồi, anh ấy bảo đã có người mình thích, người ấy là bảo vật quan trọng nhất trong tim anh ấy.”
“Là… ai vậy?” – Tiểu Hạ thoáng cái trở nên căng thẳng, mặt không còn chút m/á/u.
“Tớ hỏi thì anh ấy bảo là bí mật, không thể tiết lộ cho người ngoài.”
Tiểu Hạ đờ người mấy giây, bỗng gào lên bi thương:
“Hỏng rồi! chắn là anh trai tớ! Anh ấy dạo này ủ rũ không ai nổi, thế mà hôm nay bỗng tươi rói, còn lôi tớ đi mua vest, làm tóc… Thì ra sớm biết hôm nay hai người trở về!”
Tôi ôm bụng cười thầm: “Không chừng cậu nghĩ quá xa rồi đấy.”
“Cậu không , tiểu thắng tân hôn! Anh chị nhà tớ rõ là như vậy!” – Tiểu Hạ ôm đầu ngồi sụp xuống, mặt đầy đau khổ.
Tôi vừa an ủi thì Thẩm Nghiên liếc tôi đầy khinh bỉ:
“Thanh Thanh, cậu thôi trêu con bé đi.”
“Thật tớ không đùa…” – Tôi yếu ớt thanh minh.
“Đừng ngụy biện.” – Tô Noãn từ trên giường ngồi bật dậy, chỉ tôi nói nịch: “Cái mặt cậu khi nhắn tin ấy, vừa xấu xa vừa ngượng ngùng, không phải có gian tình thì là gì?”
“Thật… thật sao?” – Tiểu Hạ mở to mắt đầy hy vọng.
Chẳng giấu nổi nữa, tôi đành cúi đầu, khẽ gật một cái.
“Ngầu quá.” – Thẩm Nghiên giơ ngón cái.
Tô Noãn vỗ tay phụ họa: “Sau này đôi cẩu nam nữ kia mà gặp, phải ngoan ngoãn xếp hàng gọi cậu là thím.”
Tiểu Hạ mắt sáng rực: “Vậy là anh trai tớ thoát nạn rồi!”
Tôi: “…”
Ba người này đúng là đủ rồi!
38
Tắm rửa , mặc đồ ngủ nằm lên giường, tôi đoán lúc này Lục Hoài An đã về tới nhà.
Tôi trùm chăn, mở điện thoại, nhắn một tin: “Anh về đến nhà chưa?”
“Ừ.” – Chỉ một chữ đáp lại.
“Lục thúc thúc, thêm WeChat đi?” – Tôi nhắn .
“Chờ chút, anh phải tải ứng dụng đã.”
Tôi ngây người. Thời nào rồi còn có người chưa dùng WeChat ?! Thật sự mở mang tầm mắt.
Mười phút sau, cuối cùng tin nhắn của anh cũng đến:
“Được rồi, số điện thoại này của anh.”
Tôi vội nhập số, gửi lời mời kết bạn. Sau khi anh đồng ý, tôi gửi ngay một sticker hình cái mặt sốc nặng.
Nửa ngày trời chẳng thấy anh hồi âm. Tôi sốt ruột tới muốn gọi điện hỏi xem anh đang làm gì.
Cuối cùng, tin nhắn ngắn gọn hiện lên:
“Ngủ sớm đi, mai đừng đến muộn.”
Tôi: “…”
Lục thúc thúc đúng là quá nghiêm túc rồi!
39
Ngày hôm sau, tôi đến văn luật sư từ rất sớm.
Vừa đặt túi xuống, Tô Vũ đã bước tới, giọng ngọt xớt nhưng đầy châm chọc:
“Nghe chị ở nhân sự nói, lát nữa cô phải qua văn luật sư Diệp rồi ?
Đột nhiên đổi người hướng dẫn như vậy, liệu có khó thích nghi không?”
Tôi ngước mắt nhìn cô ta, khóe môi cong cong, lấy từ trong túi xách ra một chiếc gương trang điểm nhỏ đưa sang:
“Tô Vũ, hôm nay lớp trang điểm của cô hơi đậm đó. Son môi cũng lem mất rồi kìa.”
Cô ta sửng sốt, không ngờ tôi lại dùng giọng điệu dịu dàng thân thiện như vậy. Lúng túng cúi đầu soi gương.
Tôi khoanh tay, nhìn cô ta đầy chân , từng chữ rành rọt:
“Người làm nghề luật như chúng ta, dù tài giỏi đến đâu cũng phải chú trọng hình tượng bề ngoài.
Ăn nói thế nào thì ăn nói, diện mạo phải tinh tươm mới đúng chuẩn mực.”
Khóe môi tôi khẽ nhếch, nụ cười vẫn mềm mại, nhưng mỗi chữ thốt ra đều đủ để khiến cô nàng kia nghẹn họng không đáp nổi.
.