Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
muốn trả đũa tên tra nam kia, tôi chạy đi trêu chọc chú của hắn.
Kết quả là nửa đêm hôm đó, tôi bị chú hắn ép ngồi xổm bên đầu giường viết bản kiểm .
“Chuyên ngành Luật?” Chú hắn lạnh lùng hỏi.
“Ừm.”
“Không được tôi đồng ý mà dám động cơ bụng của tôi, em biết tội gì không?” Anh ta tiếp tục hỏi.
“Tội… lưu manh?” Tôi nghiến răng, vừa xấu hổ vừa tức giận!
“Khụ… cũng không nghiêm trọng đến thế.”
1
Lục Hoài An tuyệt đối là người ông chính nhất mà tôi từng gặp.
Mỹ nữ chủ động nhào lòng , anh ta không cần, còn bắt mỹ nữ viết kiểm .
Bản kiểm 300 chữ, vậy mà anh ta soi ra tận 19 lỗi, bắt tôi phải sửa từng chỗ một.
Thật muốn cảm ơn cả anh ta cho rồi.
“Giờ tôi đi được chưa?” Sửa xong dấu câu cuối cùng, tôi ném bản kiểm lên cơ bụng 8 múi của anh ta.
Lục Hoài An lấy, nghiêm quét mắt đọc một lượt, “Được rồi.”
“Điện của tôi có trả lại chưa?” Tôi chìa tay ra, đầy mong đợi hỏi.
Anh ta cũng không làm khó tôi nữa, lấy điện từ ngăn kéo lại, giọng điệu đầy khuyên nhủ, “Học hành cho tốt, đừng bày mấy trò không đâu nữa.”
Tôi nắm chặt điện , mặt đỏ bừng.
Cũng tại bị Lục Vũ , tên tra nam kia – chọc tức quá mới nghĩ đến chuyện đi trêu chú hắn.
Chú của Lục Vũ, Lục Hoài An, cũng xem như là người nổi tiếng ở vùng chúng tôi, 32 tuổi rồi, nghe nói chưa từng chạm tay con bao giờ.
Có người đồn anh ta thích ông.
Cũng có người nói anh ta… không làm ăn được.
Lục Vũ từng lén bảo tôi rằng chú hắn mọi mặt đều bình thường, chỉ là quá chính .
Lúc đó tôi còn không hiểu “chính ” là gì, bây giờ thì tận mắt trải nghiệm rồi.
Anh ta không độc thân thì ai độc thân!
đời độc thân cả đời!
Lấy lại điện , tôi chuẩn bị rời đi.
Lục Hoài An bất ngờ kéo tay tôi lại, “Đêm khuya thế này, một cô đi một mình không an toàn.”
Tôi sững người, chẳng lẽ anh ta giữ tôi lại qua đêm?
“Tôi em về.” Nói rồi, anh ta nhặt áo khoác trên sofa mặc .
Tôi không từ chối.
Anh ta và tôi giữ khoảng cách, một một sau.
anh ta cách trường tôi không xa, đi bộ khoảng 20 phút.
Lục Hoài An cứ thế đi theo sau, không gần cũng không xa, cho đến tôi tới tận dưới ký xá.
“Lên đi, về phòng rồi nhắn tin cho tôi.” Anh nói.
“Ồ.”
Đến chân tòa rồi mà anh còn chưa yên tâm gì nữa.
Tôi xoay người đi hành lang.
Lên đến phòng, các bạn cùng phòng đã ngủ, tôi bước tới cửa sổ, nhìn bóng lưng Lục Hoài An dưới ánh đèn đường kéo dài, tôi vẫy tay với anh.
Anh dường như không nhìn thấy.
Tôi cầm điện , gửi cho anh một tin nhắn.
“Đã an toàn về tới nơi.”
Anh nhìn điện một thoáng, sau đó xoay người rời đi.
2
Sáng hôm sau, mấy cô bạn cùng phòng liền truy hỏi tôi về kế hoạch tối qua.
Tôi chỉ trả lời ba chữ:
“Không câu nổi!”
Với gương mặt, dáng người cùng gia thế của Lục Hoài An, nếu dễ câu kéo thì đâu đến giờ còn ế không ai rước.
“Thế cậu tiếp tục à?” hỏi.
“Không!” Tôi lắc đầu mạnh như trống lắc.
Bản kiểm 300 chữ kia còn nằm tay “Lục Chính ”, dù có cho tôi thêm 300 cái gan, tôi cũng không dám trêu ông chú nữa.
Ông chú thích hợp sống cô độc cả đời.
“Thật tiếc.” thở dài, tiu nghỉu bỏ đi.
Tôi ngơ ngác gãi đầu chẳng hiểu gì.
3
Vừa bước ra khỏi ký xá, tôi đã chạm mặt Lục Vũ đang ôm ấp cô bạn mới tứ đi tới.
“Anh, phía hình như là chị mà anh từng quen không?”
Tôi chưa kịp nói gì thì cô trà xanh kia đã nhanh miệng lên tiếng .
“Thật sao?” Lục Vũ giả vờ ngạc nhiên thở dài, “Giờ mắt anh chỉ có mình em, không còn thấy ai khác nữa.”
Tôi nghe mà muốn ói.
Ngày xưa tôi mù thế mà lại hẹn hò với thứ g/h/ê t/ở/m này?
“Ôi, anh nói thế người ta ngại lắm.” Tô Vũ đỏ mặt, nép chặt hơn lòng hắn.
Tôi chẳng thèm để ý, lạnh lùng bước thẳng qua hai con người g/h/ê t/ở/m kia.
“Xin lỗi!” Lục Vũ túm lấy tay tôi, ngăn tôi đi.
Tôi giả vờ nhìn quanh, “Chó đâu mà sủa inh ỏi thế nhỉ?”
“Mày chửi ai là chó?” Tô Vũ bỏ luôn vẻ yếu đuối, ngẩng đầu trừng mắt nhìn tôi.
“Lại sủa rồi kìa, nghe như tiếng chó cái.”
“Chu , đừng ép tao ra tay với bà.” Lục Vũ nghiến răng đe dọa.
Tôi liền sáng mắt lên, hớn hở vẫy tay với bóng người ông đang tiến lại gần, lớn tiếng gọi: “Chú Lục, đại cháu trai chú đánh phụ nữ này!”
“Chu , đừng tưởng lôi chú tao ra là tao sẽ sợ…”
Lời hắn còn chưa dứt thì một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị đã ngắt ngang.
“Gia quy họ Lục, điều thứ 38, đọc lại.”
Lục Vũ lập tức như tang gia bối rối, quay đầu nhìn chú mình với ánh mắt vừa hoảng vừa nịnh nọt.
“Chú… sao chú lại ở đây?”
Lục Hoài An không đáp, mà mắt sang cô nàng đang quấn lấy cháu trai mình như bạch tuộc, hỏi: “Cô là ai?”
“Chú, cháu là Tô Vũ, bạn của Lục Vũ ạ.” Giọng cô nàng kéo dài ngọt xớt.
Lục Hoài An hơi cau mày, rồi nhìn Lục Vũ, hỏi: “Cô là bạn cháu, thế còn cô kia là ai?”
Vừa nói anh vừa chỉ về phía tôi.
“Bạn cũ.” Lục Vũ thản nhiên đáp.
Ánh mắt chất vấn của Lục Hoài An rơi lên tôi, tôi lập tức nói: “Là hắn ngoại , phản bội cảm !”
Lục Hoài An gật đầu, sau đó ánh nhìn sang Tô Vũ, hỏi: “Vậy ra cô là người thứ ba?”
Tô Vũ lập tức khó coi hẳn, phản bác: “Chuyện cảm làm gì có người thứ ba người thứ tư, anh chưa vợ tôi chưa chồng, chẳng lẽ không được theo đuổi yêu sao!”
Lục Hoài An không nói gì thêm.
Tôi đoán nguyên tắc chính của anh lúc này chắc chắn bị cú sốc không nhỏ.
Bỗng dưng tôi thấy mình chẳng còn giận nhiều nữa, Lục Vũ loại ông rác rưởi này thật không để tôi hắn mà tự làm khổ mình.
“Chú, cháu và Tô Vũ thật lòng yêu nhau.” Lục Vũ thấy chú mình im lặng liền vội vàng biện minh.
“Gia quy họ Lục, chép phạt 100 lần. Tối nay mang gia quy về , ta sẽ nói chuyện lại với anh chị về cái tư tưởng lệch lạc này của cháu.”
Lục Hoài An nói xong liền quay lưng bỏ đi.
Kệ mặc Lục Vũ than trời trách đất phía sau, tôi thầm hả hê lòng.
Đột nhiên, Lục Hoài An dừng bước, quay sang tôi hỏi: “Còn không đi?”
“Hả?”
Anh chẳng buồn nói thêm, sải bước đi thẳng.
Tôi mới chợt ra anh đang gọi mình, liền chạy theo.
Đuổi kịp bước chân anh, tôi đem chuyện bị Lục Vũ cắm sừng và sỉ nhục suốt thời gian qua tuôn ra một hơi.
Tưởng rằng anh sẽ khó chịu với mấy chuyện cảm vặt vãnh của tôi, không ngờ anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, không hề ngắt lời.
Tôi vừa đi vừa kể càng lúc càng uất ức, mắt lại đỏ hoe, cố gắng kiềm chế không để nước mắt rơi.
“Xin lỗi, tối qua tôi đã không để tâm tới cảm xúc của em.”
Anh bỗng dừng bước, lấy túi ra một chiếc khăn tay cho tôi.
Tôi lấy, mạnh mẽ xì mũi một cái rồi nói: “Tôi còn muốn cảm ơn anh, đã kéo tôi ra khỏi vực sâu, nếu không thì tôi…”
Sau bản kiểm 300 chữ đêm qua, tôi đã nghiêm suy nghĩ lại tất cả.
Lục Vũ là kẻ tồi tệ, chú anh ta thì vô tội.
Tôi không nên, cũng không lôi anh cái vũng lầy cảm bẩn thỉu giữa tôi và cháu trai anh.
“Đừng khóc nữa.” Anh bất ngờ xoa đầu tôi.
“Một tên tra nam biết phản bội thì không để em rơi lệ.”
4
Thật ra tôi cũng cảm thấy mình không để được đối xử dịu dàng như vậy.
nghe anh nói câu đó, lòng tôi vẫn thấy ấm áp đến lạ.
“Chú Lục, cảm ơn chú.”
Tôi lau nước mắt, trả lại chiếc khăn tay, vừa nhớ mình vừa dùng nó để xì mũi liền rụt tay về, “Để em giặt sạch rồi trả lại sau nhé.”
“Cho em luôn.”
“…” Đây là chê tôi bẩn sao?
5
Ngày hôm sau, tôi giặt sạch chiếc khăn tay, tìm cơ hội trả lại cho anh.
Kết quả là gặp ngay Lục Vũ hầm hầm xông đến mặt tôi.
Tôi theo bản năng lùi lại hai bước, cảnh giác hỏi: “Anh làm gì?”
“Chột dạ à?” Hắn nhếch mép cười khẩy, dáng vẻ cực kỳ khó ưa.
“Thần kinh.” Tôi xoay người bỏ đi.
Hắn lập tức túm lấy tay tôi.
“Buông ra!” Tôi gằn giọng, mặt lạnh như băng.
“Xin lỗi!” Lục Vũ hét lên còn to hơn tôi.
Hành lang lớp học người đi lại tấp nập, nghe thấy tiếng xin lỗi, tất cả đều dừng chân quay lại hóng chuyện.
“Anh điên à!” Tự dưng nói xin lỗi, giọng điệu còn khó chịu như vậy.
Dù là hắn đã làm chuyện có lỗi với tôi.
kiểu xin lỗi chẳng chút thành ý này, tôi không .
“Hài lòng chưa?” Lục Vũ bực bội nhìn tôi.
Tôi lắc đầu, “Không hài lòng.”
Hắn nghiến răng, “Chu , rốt cuộc em muốn thế ?”
Nhìn khuôn mặt tức giận mà méo mó của hắn, tôi bỗng nhớ tới chuyện hôm qua Lục Hoài An bảo sẽ “nói chuyện” với bố mẹ hắn về cái tam quan lệch lạc của hắn.
Hôm nay hắn chạy tới xin lỗi, chắc chắn là chuyện đó rồi.
Nghĩ thông suốt, tâm trạng tôi lập tức tốt lên.
Tôi từng ngón gỡ tay hắn ra, nhếch môi cười lạnh: “Trừ anh kéo Tô Vũ tới xin lỗi cùng, và mặt mọi người thừa một người là tra nam, một người là tam quen thói.”
“Em quá thật đấy!” Ánh mắt hắn tối sầm, hung hăng trừng tôi.
“Vậy khỏi nói chuyện.”
Tôi quá sao?
So với ngày hắn bị tôi bắt quả tang ngoại , còn dám nói quen tôi chỉ thương hại tôi nghèo và xấu .
Sợ bốn năm đại học không ai yêu nên mới “ban ơn” cho tôi lọt hồ cá của hắn, thì tôi đã quá nhân từ rồi.
Tôi vẫn nhớ như in hôm đó, tôi vừa ra khỏi phòng hắn,
Tô Vũ còn ngẩng cao đầu, giọng điệu kênh kiệu bảo tôi:
“Chu , cô nên cảm thấy may mắn tôi cướp được bạn trai cô. Bị tôi cướp ông là vinh hạnh của cô!”
Tự tin tới mức mới nói ra lời đó được chứ?
tôi bị những lời độc địa của Lục Vũ làm tổn thương sâu sắc, đến mức chẳng còn sức để phản bác.
Chỉ về ký xá tôi mới bừng tỉnh, ra mình vừa bị đôi c/ẩ/u nam nữ đó giẫm đạp một trận nhục nhã.
Tức đến run cả người!
Mấy cô bạn biết chuyện đều tức điên, muốn đi tìm hai kẻ đó tính sổ, nghe nói chú họ của Tô Vũ là trợ lý viện trưởng, nên đành bỏ qua.
Bất lực quá, mới bày kế bảo tôi đi quyến rũ Lục Hoài An.
Tôi bốc đồng làm chuyện ngu xuẩn, nên mới chuốc lấy bài học đẫm nước mắt sau đó.
Dù vậy, việc hôm nay Lục Vũ chạy tới xin lỗi chắc chắn là do Lục Hoài An ép hắn.
Hắn nghe lời chú mình như thế, chứng tỏ bị chú nắm thóp rất chặt.
Nghĩ vậy, tôi bình tĩnh rút chiếc khăn tay túi ra, nhếch môi mỉa mai:
“Xem ra tôi phải nói chuyện nghiêm với chú Lục về cái tam quan méo mó của cháu trai chú thôi.”
Phải nói, khăn tay của giàu là sang trọng, còn thêu chữ “Hoài” tinh xảo, như đồ dùng của công tử quý tộc thời xưa.
Lục Vũ liếc qua liền ra khăn của chú hắn, kinh ngạc trừng mắt hỏi: “Sao em lại có khăn tay của chú tôi?”
“Chú anh tặng.” Tôi không hề nói dối, là anh đã bảo cho tôi luôn chiếc khăn này.
“Không .” Lục Vũ lắc đầu liên tục như trống lắc, như bị sốc nặng.
“Không tin thì gọi điện hỏi đi.”
Tôi thản nhiên, một là khăn này thực sự là của Lục Hoài An tặng, hai là tôi chắc chắn hắn chẳng có gan gọi.
Quả nhiên, Lục Vũ không dám hỏi chú mình.
Chỉ dùng ánh mắt đầy hận ý lườm tôi, nghiến răng đe dọa: “Cứ đợi đấy!”
“Đợi thì đợi.” Giờ tôi đã như mặc giáp thép, chẳng sợ gì nữa.
Huống chi phía sau còn có chú Lục chính chống lưng, tôi lo gì.
“Giỏi lắm!” Lục Vũ hậm hực giơ nắm đấm lên trời rồi bỏ đi.
Hắn vừa đi, đám đông liền tản ra.
chạy đến, đấm nhẹ vai tôi, cười tinh quái: “Lấy được cả khăn tay người ta rồi, còn dám bảo không câu kéo được à?”
“Thật sự không câu nổi.” Tôi bèn kể chuyện mượn khăn xì mũi cho cô nghe.
Tất nhiên, chuyện tôi bị bắt ngồi cạnh giường viết kiểm giữa đêm thì tuyệt đối không hé nửa lời. Tôi vẫn còn chút diện.
Dù gì tôi cũng đâu xấu, dáng dấp đầy đủ, vậy mà đi quyến rũ ông chú 32 tuổi còn bị bắt viết kiểm .
Truyền ra ngoài, nghe thật chẳng hay ho gì!
“Xem ra anh là người chính thật.” thở dài cảm thán.
“Chứ còn gì, biết tôi bị cháu trai phản bội, liền bắt hắn xin lỗi ngay.”
Dù lời xin lỗi không bù đắp vết thương lòng, ít nhiều giúp tôi nguôi ngoai hơn.
“Một người ông chính như chú Lục, thôi cứ để anh độc thân vậy đi.” cảm thán.
“…” Sao tôi cứ thấy như có thù với chú thế nhỉ.
6
Tối hôm đó, các bạn cùng phòng đều đã ngủ say.
Tôi nằm trên giường, không hề buồn ngủ chút .
Cầm điện lên, tôi lén tra tên Lục Hoài An trên Baidu.
Anh là người nổi tiếng ở địa phương chúng tôi, có không ít tin tức về anh.
là tham gia dự án Hy Vọng, là đến vùng núi xa xôi làm luật sư hỗ trợ miễn phí.
ảnh, bóng lưng anh cao lớn thẳng tắp, chỉ nhìn thôi cũng thấy cảm giác an toàn lan tỏa.
Tôi lấy chiếc khăn tay anh từ dưới gối ra, khẽ vuốt lên chữ “Hoài” được thêu trên đó.
“Lục Hoài An.” Tôi khẽ gọi tên anh một cách thân mật.
Ngay cả tên cũng có một chữ “An” – bình an.
Tôi mở điện , lướt đến tin nhắn hôm , nghĩ ngợi một hồi rồi gõ ra một dòng gửi đi.
“Em đã giặt xong khăn tay rồi, tiện để em trả lại anh?”
Giờ này chắc anh ngủ rồi cũng nên.
Ngày mai là cuối tuần, anh có lẽ không phải đi làm.
lúc có trả lại khăn.
“Không cần trả.” Anh nhắn ba chữ.
“Không được, em không thích nợ ai cả.” Tôi vội nhắn lại.
Không trả thì làm sao kiếm cớ gặp anh nữa.
“Mười phút nữa, tôi xuống ký xá của em.”
Hả? Anh đến bây giờ luôn sao?!
“Muộn vậy rồi, anh đến đây bất tiện lắm, hay mai em mang qua cho tiện nhé?”
“Không sao, tôi đang ở gần trường em.”
Cái gì cơ?!
“Em xuống đi, hai phút nữa tôi đến nơi.”
“……”