Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
thấy đó, tôi theo phản xạ căng thẳng hẳn lên. Bàn vô thức siết chặt thành nắm đấm, trong lòng dâng lên giác chột dạ như bí mật nhỏ của đã nhìn thấu.
Tôi còn chưa kịp quyết định có nên đứng dậy hay không thì đã thấy giọng nghiêm khắc của huấn luyện viên:
“Cậu nói linh tinh vậy? Không giúp thì thôi, đừng ở đây nói bậy!”
“Cậu, về vị trí! Toàn đội tiếp tục đứng nghiêm!”
Nói xong, huấn luyện viên cúi xuống đỡ tôi dậy, dìu tôi chậm rãi đi dưới bóng cây.
“Ở đây không có ai, không cần vờ nữa.”
câu đó, trái tim đang treo lơ lửng của tôi như rơi thẳng xuống đất.
Tôi từ từ mở mắt, nhìn người huấn luyện viên trước mặt.
Lập tức đứng thẳng người, cúi đầu nhận lỗi.
“Huấn luyện viên, em xin lỗi.”
Ánh mắt trên đỉnh đầu nhìn tôi rất lâu. Lâu mức tôi lại bắt đầu chột dạ, chân cũng mềm nhũn .
cuối cùng ông mới lên tiếng:
“Xét thấy đây là lần đầu, lại biết nhận lỗi, nên tôi không báo cáo phê bình nữa. Chiều nay sau khi huấn luyện xong, tự sân thêm hai vòng.”
“Rõ!”
Tôi vội vàng đáp, trong lòng dần dần bình tĩnh lại.
“Còn năm phút nữa là nghỉ. Cũng không cần vội quay lại, cứ ở đây nghỉ một lát đi.”
“Rõ!”
Nhìn theo bóng huấn luyện viên rời đi, tôi lập tức ngồi phịch xuống đất, vừa vỗ ngực vừa thở hổn hển để xua tan giác căng thẳng.
Ngồi một lúc, trong đầu tôi không kìm được nhớ lại những Hoắc Minh Hiên vừa nói khi tôi vờ .
“ ta như vậy…”
Tôi cúi đầu nhìn bụng , bóp thử lớp thịt trên mu bàn . Những xúc lúc nãy vì quá căng thẳng bỏ qua, giờ đây tất cả đều trào lên.
Vậy nên…
Anh đang chê tôi sao?
Chê tôi , nên không giúp tôi.
rõ ràng trước đây anh từng nói, chúng tôi giống nhau, sẽ không ai coi thường ai cả.
Rốt cuộc…
“Sinh Gia Y.”
Đang rối bời, trên đầu bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi ngẩng lên nhìn. Hoắc Minh Hiên đã đi tới.
gần, anh đưa chai nước đá trong cho tôi.
Tôi không nhận.
Nhìn anh một lúc, do dự mãi, cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Hoắc Minh Hiên, cậu không phải nói học nên giúp đỡ lẫn nhau sao? Vậy vừa vì sao…”
“Cậu còn dám nói!”
5
Tôi còn chưa nói hết câu đã Hoắc Minh Hiên cắt ngang.
“Đang yên đang lành cậu vờ làm ? Tớ hiểu cậu quá , nhìn một là biết ngay. May huấn luyện viên hơi ngốc nên không phát hiện, nếu không thì cậu thảm .”
“Huấn luyện viên đâu có ngốc.” Tôi lẩm bẩm nhỏ một câu.
không hiểu anh nói .
“Tớ cũng là vì tốt cho cậu. Cậu lười, không huấn luyện nên vờ . Lỡ các khác biết được, sau này ai cũng bắt chước thì sao? lúc thật sự có người cần giúp đỡ thì lại khó xử.”
“Nói nữa, tớ còn đang cố gắng chịu đựng đây. Là của tớ, cậu sao có trốn tránh như vậy?”
Những Hoắc Minh Hiên nói qua dường như cũng có lý, tôi thấy có đó không đúng.
Tôi còn chưa kịp nghĩ thông thì anh đột nhiên đứng bật dậy.
“ , sao cậu lại đây?”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hoắc Minh Hiên dùng giọng dịu dàng như vậy, trong đó còn mang theo sự quan tâm rõ rệt.
Tôi ngẩng lên nhìn.
Là gái vừa lúc nãy.
“Tôi nói lại có học . Tôi có mang theo kẹo, ăn vào có đỡ khó chịu hơn.”
Vừa nói, Trần vừa chìa về phía tôi.
Trong lòng bàn mở là mấy viên kẹo.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Hoắc Minh Hiên đã nhanh nhận lấy.
Anh mỉm cười dịu dàng:
“Cậu thật tốt bụng. Bản thân còn đang không khỏe nghĩ người khác. Tớ thấy sắc mặt cậu còn hơi nhợt nhạt, hay để tớ đưa cậu về nghỉ thêm một lúc nhé.”
“Không cần đâu, tôi tự về được.”
Trần mỉm cười từ chối.
“Cậu cứ ở đây với Sinh thì hơn.”
Nói xong, quay người rời đi.
“Không phải…”
Hoắc Minh Hiên dường như nói đó, đã muộn, chỉ có nhìn theo bóng đi xa.
Đợi khi không còn nhìn thấy nữa, anh mới quay đầu lại, vẻ mặt đầy bực bội.
Anh trừng mắt nhìn tôi một .
“Nhìn người ta nhìn lại cậu, cậu không thấy xấu hổ sao?”
Tôi đương nhiên thấy xấu hổ.
Cúi đầu xuống, tự thấy thật kém cỏi.
“Nếu không phải vì cậu, sao lại hiểu lầm…”
Một cơn gió thổi qua, nói khẽ khàng tan vào không khí.
Tôi ngẩng đầu lên, mờ mịt tìm một câu trả .
thứ nhận lại chỉ là gương mặt đầy khó chịu của anh.
“Mấy viên kẹo này cậu cũng đừng ăn nữa.”
Hoắc Minh Hiên nhìn xuống những viên kẹo trong , siết chặt lại.
“Cậu như vậy , ăn nữa chẳng phải lại càng sao?”
.
Đây đã là lần thứ hai hôm nay anh nói tôi .
Rốt cuộc là vô tình…
hay là cố ý.
Tôi đã không còn phân biệt được nữa.
6
“Giải tán!”
Theo mệnh lệnh của huấn luyện viên, cả lớp lập tức tản .
Tôi chậm rãi đi đường , bắt đầu từng vòng.
Dù đã gần tối, đang giữa mùa hè, nóng ban ngày chưa hề dịu bớt.
Chưa nổi hai trăm mét, tôi đã thấy như đang nhốt trong lò lửa.
Lúc tôi chỉ ước trước mắt có một ao. Như vậy tôi có nhảy một phát xuống đó, giành lại chút tự do cho .
Đang , loáng thoáng tôi thấy có người gọi tên .
Quay đầu lại nhìn, hai người vừa đi ngang qua hóa là Hoắc Minh Hiên và Trần .
“ Sinh, đúng là cậu thật à.”
Trần nhìn tôi đầy ngạc nhiên, sau đó lại tỏ vẻ khó hiểu.
“Đã giải tán cậu à? Hơn nữa lúc nãy cậu còn , đáng nên nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng làm mệt quá.”
“Tôi…”
“Khụ, cậu à!”
Tôi còn đang lúng túng chưa biết giải thích thế nào thì Hoắc Minh Hiên đã cướp .
“Chắc là biết quá nên vận động giảm cân thôi. Với lại cậu vờ . Với thân hình đó của cậu , ai tin là cơ yếu chứ.”
“Hoắc Minh Hiên!”
anh nói về tôi trước mặt người khác một cách không kiêng nể như vậy, tôi vừa xấu hổ vừa tức giận.
vờ là lỗi của tôi, cũng chưa lượt anh đứng phán xét!
Dù anh là thân nhất của tôi… cũng không được!
Tôi thậm chí không dám nhìn biểu của Trần lúc này.
Chắc hẳn trong đó có sự khinh thường, có còn pha chút mỉa mai, thậm chí là thương hại.
Tôi siết chặt nắm , cắn răng định quay người rời đi.
Đúng lúc , Trần nhẹ nhàng lên tiếng.